Dũng đứng chết trân ở khung cửa, mắt mở to, miệng hé mở không thốt nên lời. Những gì cậu thấy trước mắt không thể nào là thật — cha cậu, người đàn ông mà cậu luôn ngưỡng mộ, người đàn ông có thể xây cả căn nhà bằng đôi tay mình, giờ đây đang nằm quằn quại dưới gốc cây đa, hai chân dang rộng, máu chảy từ núm vú và từ nơi kín nhất của người đàn ông, một chiếc đũa tre cắm sâu trong dương vật đang rỉ máu, mồ hôi và nước mắt nhòe trên khuôn mặt từng rất kiên cường.
— Dũng! — Hoạt gào lên, giọng khàn đặc vì đau đớn. — Chạy đi! Chạy ngay!
Nhưng đôi chân cậu không thể nhúc nhích. Từ trong bóng râm, một bàn tay to, thô ráp, nặng trịch đặt lên vai cậu, những ngón tay bấu chặt vào xương quai xanh như móng vuốt.
— Đi đâu mà vội? — Giọng nói ồm ồm vang lên sau lưng, mùi thuốc lá và mồ hôi nồng nặc xộc vào mũi cậu. — Con trai của chú Hoạt phải không? Tao là thầy Tần, bạn của ba mày. Vào đây chơi với ba đi.
Bàn tay đó siết chặt vai cậu, kéo cậu lùi vào sâu dưới tán cây đa. Dũng cố vùng vẫy, nhưng sức của một thằng bé 16 tuổi không thấm vào đâu so với người đàn ông to lớn, cơ bắp cuồn cuộn. Cậu bị đẩy về phía trước, loạng choạng ngã xuống đất cạnh cha mình.
— Dũng… — Hoạt rên rỉ, đưa bàn tay run rẩy về phía con trai. Nhưng Hải đã giẫm lên tay anh, đè chặt xuống nền đất. — Đừng đụng vào con tao… đừng…
— Yên nào. — Tần bước tới, đứng chắn giữa hai cha con. Hắn nhìn xuống Dũng, đôi mắt sắc lẹm quét từ đầu đến chân cậu. — Ồ, đẹp đấy chứ. Da dẻ thơm tho, thân hình săn chắc. Học lớp 10 phải không? Lớn rồi, lớn rồi.
Hắn đưa tay vuốt dọc cánh tay Dũng, từ vai xuống đến cổ tay, những ngón tay thô ráp lướt trên làn da non. Dũng rùng mình, cố thu người lại, nhưng Quân đã lao tới từ phía sau, giữ chặt hai tay cậu, bẻ ngược ra sau lưng khiến cậu rên lên vì đau.
— Đẹp thật. — Hải buông chân khỏi tay Hoạt, bước tới. Hắn cúi xuống, ngửi tóc Dũng. — Thơm quá. Còn thơm mùi sữa tắm, mới tắm sáng nay hả con?
— Đừng… đừng đụng vào tôi! — Dũng hét lên, nhưng giọng cậo vỡ ra, âm vực cao và run rẩy. Cậu cố giẫy giụa, nhưng Quân giữ chặt như kìm sắt.
— Ồ, còn cứng đầu. — Tần cười khằng khặc, hàm răng vàng lộ ra đầy chế giễu. — Cũng phải thôi, con nhà lính mà. Nhưng để tao xem nào.
Bàn tay Tần chụp lấy cổ áo thun của Dũng, những ngón tay to bè như khúc giò xoắn chặt vải, rồi giật mạnh. Tiếng xé toạc vang lên giữa không trung — chiếc áo thun trắng rách làm đôi, để lộ thân trên rám nắng, săn chắc của cậu thiếu niên 16 tuổi.
— Trời ơi… — Hải xuýt xoa. — Nhìn cơ thể này xem. Cơ bụng. Cơ ngực. Vai rộng. Đúng là con nhà nòi.
Dũng cúi đầu, cảm thấy da mình nóng bừng vì xấu hổ và sợ hãi. Cậu biết thân thể mình đã phát triển — cậu cao nhanh từ năm 15 tuổi, vai nở, cơ ngực săn chắc, và bầu ngực phẳng lì với hai núm vú thâm đen nổi rõ, nhô hẳn lên trên nền da nâu rám nắng.
— Hai cái núm vú kìa, thâm quá, giống hệt ba nó. — Quân nói, giọng khàn khàn thì thầm vào tai Dũng, bàn tay gầy guộc của hắn áp lên ngực cậu, những ngón tay thon dài miết lên núm vú đen nhức. — Nhạy không con?
Dũng cắn môi, cố không rên lên khi đầu ngón tay lạnh ngắt của Quân lăn qua lăn lại trên đầu vú của mình. Cậu cảm thấy núm vú mình cứng lại, nhô lên dưới sự kích thích, và cậu ghét bản thân vì điều đó.
— Nứng lên rồi kìa. — Hải cười the thé. — Nhạy quá nhỉ. Mới chạm vào đã cứng. Thế này mà đi thi cử gì, ở nhà cho chúng tao chơi cho sướng.
Tần đứng nhìn, hai tay khoanh trước ngực, nụ cười nhếch mép đầy thích thú. Hắn gật đầu với Quân. Tay Quân rút từ trong túi quần ra một cây kim tây dài, đầu nhọn hoắt, lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua tán lá.
— Đừng… đừng làm gì nó… — Hoạt gào lên, cố vùng dậy nhưng hai tay đã bị Hải giữ chặt trên mặt đất. — Làm gì tao cũng được, nhưng đừng đụng đến con tao!
— Muộn rồi chú Hoạt ạ. — Tần bước tới, ngồi xổm xuống trước mặt Dũng, bàn tay to vuốt má cậu. — Ba con có biết cách cư xử với bạn bè không đấy. Con phải dạy ba con chứ nhỉ? Dạy ba con biết thế nào là lễ phép.
Dũng nhìn thẳng vào mắt Tần — đôi mắt sắc lẹm, tối đen, không chút thương xót. Rồi cậu liếc sang cha mình. Hoạt nằm trên đất, dương vật vẫn cắm chiếc đũa tre, máu đã khô thành từng mảng nâu trên đùi, hai núm vú sưng đỏ, chảy máu, khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn và bất lực. Nhưng đôi mắt của Hoạt — đôi mắt đó đang nhìn cậu, cầu xin cậu, van xin cậu hãy mạnh mẽ.
— Nhìn ba mày đi con. — Tần nắm cằm Dũng, quay mặt cậu về phía Hoạt. — Nhìn kỹ vào. Ba mày đang đau lắm. Con có muốn ba con hết đau không?
Dũng không trả lời. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má cậu.
— Không sao, không sao. — Tần lau nước mắt cho cậu bằng ngón tay cái thô ráp. — Con ngoan lắm. Để tao dạy con cách làm ba con hết đau nhé.
Hắn đứng dậy, ra hiệu cho Quân. Quân buông một tay Dũng, tay còn lại giữ chặt một bên. Hải tiến tới, cầm lấy tay kia của Dũng, cùng Quân giữ hai tay cậu dang rộng. Dũng nằm ngửa trên đất, ngực trần phơi ra dưới nắng, hai núm vú thâm đen nhô lên chờ đợi.
— Trời ơi, nhìn lông nách kìa. — Hải huých tay Quân. — 16 tuổi mà lông nách rậm thế kia. Còn lông chân nữa. Phát dục sớm quá con ạ.
Quân cầm cây kim tây, đưa lên trước mặt Dũng. Đầu kim nhọn hoắt, lấp lánh, và Dũng nhìn thấy nó, hiểu ra ngay điều gì sắp xảy đến.
— Đừng… — cậu thì thào, lắc đầu, cố kéo tay về nhưng không thể. — Đừng… đừng…
— Nín đi. — Quân nói, giọng vẫn khàn khàn, lạnh lùng. — Có đau một tí rồi hết. Giống ba mày thôi.
Đầu kim chạm vào núm vú trái của Dũng — lạnh, nhọn, cứng. Cậu nín thở, cả người căng cứng. Quân dừng lại một giây, nhìn vào mắt Dũng, rồi ấn mạnh.
Cây kim xuyên qua núm vú.
— AAAAAAAA! — Dũng hét lên, tiếng thét vỡ ra xé toạc không gian yên tĩnh của sân trường. Cậu cong người lên, cơ bụng co thắt, mồ hôi túa ra khắp người. Cảm giác kim loại nóng rực xuyên qua thịt, xuyên qua đầu vú nhạy cảm, kéo theo một luồng đau nhói từ ngực lan tỏa khắp cơ thể.
Máu bắt đầu chảy. Một giọt đỏ tươi từ núm vú bị xuyên thủng chảy xuống bụng Dũng, vẽ một đường đỏ trên cơ bụng săn chắc, thấm vào dây lưng quần.
— Giỏi. — Quân gật gù, rút kim ra. — Lỗ đẹp. Để tao xỏ luôn bên kia.
— Đừng… đừng mà… — Dũng khóc nức nở, nước mắt và nước mũi chảy ròng trên mặt. Cậu nhìn sang cha mình, cầu cứu. — Ba… ba ơi…
Hoạt nhắm chặt mắt, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ. Anh không thể làm gì. Hai tay bị giữ, dương vật bị xuyên đũa, đau đớn lan tỏa khắp cơ thể. Anh chỉ biết nghe tiếng con trai mình gào thét — âm thanh đó còn đau đớn hơn bất kỳ sự tra tấn nào.
— CON TAO ƠI! — Hoạt gào lên, giọng khàn đặc, xé toạc cổ họng. — THA CHO NÓ! THA CHO NÓ ĐI!
— Trật tự nào. — Tần giẫm chân lên ngực Hoạt, đè anh xuống. — Để yên cho tụi tao chơi với con mày. Nếu mày ngoan, tao sẽ không làm gì quá đáng.
Quân cầm cây kim thứ hai, đưa lên núm vú phải của Dũng. Lần này cậu đã biết trước cảm giác — nhưng biết trước còn tệ hơn. Cậu cắn chặt răng, nhắm mắt, chờ đợi.
— Nhìn đây con. — Quân nói. — Nhìn trực diện mới đau hết mình.
Dũng mở mắt. Cậu nhìn thấy cây kim trước mặt mình, nhìn thấy đầu nhọn đang dần tiến lại gần núm vú phải của mình. Rồi cảm giác lạnh, nhọn, rồi nóng rực khi kim xuyên qua.
— RAAAA! — cậu hét lên lần nữa, tiếng thét chói lọi giữa trưa hè. Cơ thể cậu giật lên, hai tay cố vùng vẫy, nhưng Hải và Quân giữ chặt. Máu từ hai núm vú chảy xuống, thấm đẫm bụng và quần cậu.
— Xong rồi xong rồi. — Hải xoa đầu Dũng như xoa một đứa trẻ. — Nhanh lắm, giỏi lắm. Nín đi. Chưa hết đâu con ạ.
Chưa hết. Cái từ đó làm Dũng lạnh toát sống lưng dù nắng vẫn đổ lửa trên đầu. Cậu nhìn xuống ngực mình — hai núm vú thâm đen giờ đây rỉ máu, sưng đỏ, hai lỗ nhỏ nhìn thấy rõ trên đầu vú. Đau đớn rất thực, nhưng vẫn chưa là gì so với nỗi sợ.
— Giờ tới cái này. — Hải lôi từ túi ra một chiếc đũa tre mới. Hắn đưa lên miệng cắn nhẹ đầu trước, rồi xoay qua xoay lại trên tay, hài lòng với độ thon dài của nó. — Con trai, con có muốn biết cảm giác của ba con lúc này không?
Dũng nhìn chiếc đũa, rồi nhìn xuống quần mình, rồi nhìn sang cha. Hoạt đang lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt chảy ròng, miệng lẩm bẩm cầu xin vô vọng.
— Đừng mà… xin các anh… đừng làm thế với con tôi… — Hoạt rên rỉ, giọng chỉ còn là tiếng thì thào rời rạc.
— Cởi quần nó ra. — Tần ra lệnh, giọng lạnh như lưỡi dao.
Hải và Quân cùng nhau tụt quần dài và quần lót của Dũng xuống. Cậu cố vùng vẫy, đạp chân, nhưng thân thể 16 tuổi không thể chống lại hai người đàn ông trưởng thành. Chiếc quần jean xanh bị kéo xuống khỏi mông, vướng ở đầu gối, rồi cùng với quần lót trắng bị lột ra, để lộ cơ thể dưới của cậu hoàn toàn trần trụi.
Cả bốn người đàn ông cùng nhìn xuống. Họ nhìn thấy một dương vật thanh niên đã cương cứng — không phải vì ham muốn, mà vì adrenaline và sợ hãi, vì phản xạ tự nhiên của cơ thể khi bị kích thích cưỡng ép. Quy đầu thâm đen lộ ra khỏi bao quy đầu, lỗ đái ứa ra một giọt nhựa trong suốt. Phía dưới, hai tinh hoàn nặng trĩu, có kích thước của một người đàn ông trưởng thành, lủng lẳng trong bao da mỏng. Lông mu rậm rạp, đen nhức, phủ kín từ gốc cặc đến hết bụng dưới, là dấu hiệu rõ ràng của một cơ thể đã phát dục hoàn toàn.
— Mẹ kiếp, con nhà ai không biết, chứ cái cặc này… — Tần xuýt xoa, ngồi xổm xuống, bàn tay to chụp lấy dương vật của Dũng, bóp nhẹ. — Lớn thế này rồi. 16 tuổi à? Cặc mà to bằng cặc tao. Mới đây mà.
Dũng rên rỉ khi bàn tay thô ráp siết quanh dương vật mình, ngón cái miết lên quy đầu thâm, làm cậu giật nảy người. Cậu ghét cảm giác này — ghét cơ thể mình phản ứng, ghét việc dương vật mình cứng hơn trong tay kẻ thù.
— Nhìn quy đầu kìa, thâm thế kia tự nhiên mà có. — Quân đưa tay cầm lấy dương vật Dũng, lột bao quy đầu xuống hết cỡ, để lộ quy đầu đen bóng, ẩm ướt. — Làm tình nhiều rồi phải không con?
— Không… không phải… — Dũng lắc đầu, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn trên mặt. — Tôi không… không làm gì hết…
— Thôi kệ, mau lẹ lên. — Hải cầm chiếc đũa tre, đưa đầu nhỏ chạm vào lỗ đái của Dũng. Cậu nín thở, cảm giác lạnh của gỗ trên lỗ đái nhạy cảm khiến cậu co rúm lại. — Đừng cử động. Cử động là đau thêm đấy.
Đầu nhỏ của đũa từ từ lọt vào lỗ đái Dũng. Cậu cảm thấy nó đi vào, từng milimet một, kéo căng lớp da mỏng manh của lỗ sáo. Hải vừa ấn vừa xoay, bàn tay run run vì hưng phấn. Đũa tre càng vào sâu càng to dần — đó là đặc điểm của đũa dùng một lần, thon ở đầu và phình ở cuối — và mỗi milimet mới lại là một sự xâm lấn, một sự giãn nở cưỡng ép, một nỗi đau chưa từng có.
— A… a… đau… — Dũng rên rỉ, nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cậu cảm thấy niệu đạo của mình đang bị kéo giãn đến giới hạn, cảm giác nóng rát lan từ lỗ đái sâu vào bên trong dương vật, chạy dọc theo dòng nước đái.
— Nó sâu rồi kìa. — Hải reo lên, chỉ tay vào thân dương vật của Dũng. Chiếc đũa đã đi sâu gần nửa vào bên trong, và từ bên ngoài có thể thấy một đường phồng dọc sống dương vật, nơi đũa đang nằm trong ống niệu đạo. — Nhìn kìa, rõ từng tí một.
— Thụt đi. — Tần ra lệnh, mắt sáng lên thích thú. — Thụt cho con nó biết thế nào là đỉnh cao.
Hải nắm đầu đũa còn thò ra ngoài, rút ra một chút rồi ấn vào trở lại. Dũng hét lên, lưng cong lên khỏi mặt đất, cơ bụng căng cứng. Cảm giác cọ xát của tre trên niệu đạo nhạy cảm — khô, không chất bôi trơn, chỉ có nước đái và máu làm ướt đường đi — quá tàn bạo, quá khủng khiếp. Cậu cảm thấy như ai đó đang cưa bên trong dương vật mình bằng một lưỡi cưa răng cưa.
— THA CHO NÓ! — Hoạt lại gào lên, vùng vẫy điên cuồng, nhưng Quân đã quài chân giẫm lên đầu anh, đè mặt anh xuống đất. — ĐỪNG MÀ! ĐỪNG!
— Ê mày, cái cặc này đẹp quá. — Hải nói, vừa thụt đũa vừa nhìn vào mặt Dũng. Những giọt nước mắt lăn dài, nhưng cậu cắn chặt răng, không rên la nữa. Chỉ có tiếng thở gấp gáp, nông, qua kẽ răng nghiến chặt. — Chảy máu rồi kìa.
Máu bắt đầu rỉ ra từ lỗ đái Dũng, hòa lẫn với chất nhờn màu trắng đục, chảy dài xuống tinh hoàn, nhỏ giọt xuống đất. Chiếc đũa tre dần chuyển màu từ vàng nhạt sang hồng đỏ, từng thớ gỗ thấm máu của cậu.
— Nhìn mặt nó kìa. — Quân nói, đưa tay vuốt má Dũng. Mặt cậu đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại, hai mắt đỏ hoe vì khóc nhưng vẫn mở to, nhìn chằm chằm lên tán lá cây đa, nhìn vào khoảng không vô định, không dám nhìn xuống cảnh tượng bên dưới. — Còn chịu đau được. Cứng cỏi quá con ơi.
Hải tiếp tục thụt đũa, mỗi lần rút ra lại kéo theo một ít máu và tinh dịch, mỗi lần ấn sâu lại nghe tiếng rên nhỏ, kìm nén của Dũng. Lúc này, cậu đã ngừng khóc. Cậu nhắm mắt, miệng mấp máy như đang cầu nguyện, như đang gọi tên ai đó trong vô vọng.
— Đủ rồi. — Tần giơ tay, ra hiệu cho Hải dừng lại. Hắn bước tới, đứng trước mặt Dũng, khuôn mặt dữ tợn tối sầm dưới bóng cây đa. Hắn cởi thắt lưng, kéo khóa quần, để tuột chiếc quần thể thao xám xuống. Dưới đó, chiếc quần lót căng phồng với một khối thịt đồ sộ.
— Giữ chặt nó. — Tần ra lệnh, tụt nốt quần lót xuống.
Dương vật của Tần bật ra — một khối thịt to đen sì, dài ít nhất 20 phân, đường kính cỡ cổ tay người đàn ông, quy đầu to như nắm đấm trẻ con, đen bóng, nổi gân xanh chằng chịt. Đó không phải là một dương vật bình thường. Đó là một thứ vũ khí, một công cụ tra tấn.
Dũng nhìn thấy nó, và lần đầu tiên, cậu thực sự sợ hãi vì điều sắp tới. Cậu đã thấy đũa trong lỗ đái, thấy kim xuyên núm vú, thấy cha mình nằm quằn quại, nhưng chưa có gì khiến cậu sợ bằng cái dương vật to lớn, đen trũi, đang cương cứng và ứa nhựa kia.
— Đừng… đừng… — Dũng lắc đầu nguầy nguậy, cố co người lại. — Tôi không… tôi không muốn…
— Không muốn cũng phải muốn. — Tần quỳ xuống, hai đầu gối đè lên đùi Dũng, tách chân cậu ra. Một tay hắn bóp chặt dương vật của Dũng — vẫn còn chiếc đũa cắm trong lỗ đái — tay kia đặt lên mông cậu, những ngón tay to bè mò mẫm tìm lỗ hậu môn. — Con gái có lồn, con trai có lỗ đít. Tao đã đụ không biết bao nhiêu thằng rồi, mày là thằng đẹp nhất.
Hắn bôi nước bọt vào đầu ngón tay, đưa xuống hậu môn Dũng. Lỗ thú nâu sẫm, xung quanh lông rậm rạp, co thắt lại khi đầu ngón tay lạnh chạm vào. Dũng rên lên, cơ mông co cứng, vô thức xoay người tránh né. Nhưng Tần đè chặt, ngón tay thô bạo luồn vào trong, móc ra móc vào, làm giãn lỗ cho đỡ khô.
— Nhìn kìa, lỗ đít của con trai tao. — Hải cười, tay vẫn nắm chặt tay Dũng. — Trời sinh sao mà đẹp thế. Lông rậm, thâm đen, co thắt nhịp nhàng. Chuẩn bị nhé.
Tần rút ngón tay ra, bôi thêm nước bọt vào đầu dương vật to đen của mình. Lớp dịch nhờn óng ánh dưới nắng, quy đầu căng bóng, sẵn sàng, nóng hổi. Hắn đặt đầu cặc vào hậu môn Dũng — chỉ chạm nhẹ thôi — cũng đủ để cậu cảm thấy sức nặng và kích thước của nó. Một cái lỗ nhỏ xíu, chưa từng được đụ tới, phải đón nhận một khối thịt to như cổ tay của một người đàn ông trưởng thành.
— Nín thở đi con. — Tần nói, giọng nhẹ như ru, bàn tay vuốt nhẹ lên đùi Dũng — một lúc vuốt ve giả vờ trấn an, một tấm màn che cho hành động sắp tới. — Rồi sẽ qua hết.
Hắn ấn mạnh.
Dũng hét lên — không, không phải hét, tiếng đó còn hơn cả tiếng hét, nó là âm thanh xé toạc từ sâu trong lồng ngực, nơi nỗi đau và sự phản bội và nỗi sợ hãi hòa vào nhau, bật ra khỏi miệng cậu như thể cậu sắp chết. Hậu môn của cậu bị xé toạc, những lớp cơ vòng chưa từng được dùng tới phải giãn ra một cách thô bạo, quá sức chịu đựng. Dương vật của Tần mới chỉ lọt được cái quy đầu, một phần nhỏ nhất, và Dũng đã cảm thấy như bị một thanh sắt nung đỏ đâm vào hậu môn mình.
— Sâu nữa. — Tần nói, như đang nói với chính mình. Hắn rút ra một chút rồi ấn tiếp, mạnh hơn, sâu hơn. Mồ hôi trên trán hắn chảy thành dòng, cơ bụng cuồn cuộn khi hắn dùng toàn bộ sức lực để đưa dương vật mình vào trong cơ thể cậu bé.
— TOAAAA! — Dũng rú lên. Cậu cảm thấy ruột mình bị đẩy sang một bên, cảm giác một vật thể lạ, to lớn, nóng rực đang di chuyển bên trong mình. Tay cậu cào xuống đất, móng tay xước da, cố kéo người về phía trước, cố chạy trốn, nhưng không thể — Tần nằm trên cậu, đè cậu xuống, từng centimet cặc đen sì biến mất trong hậu môn cậu.
— Được rồi. — Hơi thở Tần nặng nhọc. Hắn nhìn xuống nơi dương vật mình đã biến mất hoàn toàn trong hậu môn Dũng. — Vào hết rồi. Nhìn đi, nhìn con mày đi Hoạt. Con mày giờ đã thành đàn bà của tao rồi đấy.
Hoạt gào lên một tiếng dài, thê lương, giống như tiếng chó tru trong đêm. Anh vùng lên, cố đứng dậy, nhưng Hải và Quân cùng nhau xông tới, giữ chặt tay chân — và trên ngực anh, nơi Tần vừa giẫm, máu từ núm vú rỉ ra ướt đẫm bụng anh. Anh nằm sõng soài trên đất, khóc nấc lên, không còn sức để chiến đấu nữa, chỉ còn sức để khóc.
— Giờ thì… — Tần bắt đầu thụt. Mỗi cú đẩy, hắn rút cặc ra gần hết chiều dài, rồi ấn mạnh trở lại. Tiếng da thịt va chạm vang lên, ẩm ướt, dơ bẩn giữa không trung. Dũng rên rỉ theo mỗi nhịp đẩy, tiếng rên nhỏ dần, giọng khàn đi vì khóc nhiều, vì la hét nhiều. Cậu không còn sức để la nữa. Cậu chỉ biết đón nhận từng nhịp thụt, từng đợt đau, từng làn sóng xâm nhập.
Bàn tay Tần chụp lấy dương vật của Dũng — vẫn cắm chiếc đũa — bóp chặt, sục lên xuống theo nhịp thụt của hắn. Cậu cảm thấy một cảm giác kỳ lạ, vừa đau vừa lạ, vừa nhục nhã — dương vật cậu cương cứng hơn trong bàn tay thô bạo, nhựa chảy ra nhiều hơn, hòa lẫn với máu từ lỗ đái bị rách.
— Sắp ra rồi hả? — Tần hỏi, bàn tay tăng tốc trên dương vật Dũng. — Ra đi. Ra đi con. Ra cho tao xem.
— Không… không muốn… — Dũng lắc đầu, cố kìm nén cảm giác đang dâng lên trong người mình. Cậu không muốn xuất tinh trong tay kẻ đang hãm hiếp mình, không muốn cho họ cái thú vui đó. Nhưng cơ thể cậu, bị kích thích quá mức, chịu đựng quá nhiều, đã vượt quá tầm kiểm soát của ý chí.
Mắt Dũng tròn xoe, mở to vì hoảng sợ và nhục nhã khi cậu cảm thấy cơn cực khoái không thể kìm nén nổi. Tinh hoàn cậu co thắt, dương vật nảy lên trong tay Tần, những tia tinh trắng đầu tiên phun ra, vạch một đường cong trong không khí, văng lên mặt, lên ngực cậu, lên vai Hoạt đang nằm quằn quại cách đó không xa.
— Ồ! — Tần cười lớn. — Xối xả quá! Nhìn kìa!
Dũng xuất tinh trong tiếng cười chế giễu của bốn người đàn ông. Cậu phun ra từng đợt từng đợt, tinh trùng đặc quánh, trắng đục, bắn lên cao rồi rơi xuống, dính trên mặt, trên ngực, trên bụng, trên tay Tần. Cậu vừa khóc vừa phun, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi và tinh trùng, không còn biết thân thể mình là thứ gì nữa, chỉ biết nó đã phản bội cậu, đã cho kẻ thù thứ họ muốn.
Hoạt rên lên, quay mặt đi, không dám nhìn cảnh tượng đó. Nhưng không thể quay mặt. Tiếng rên của con trai, tiếng cười của Tần, mùi tinh trùng và máu lẫn trong không khí nóng ẩm — tất cả xâm chiếm anh, nhấn chìm anh trong một nỗi đau không gì tả nổi.
Tần rút cặc ra khỏi hậu môn Dũng, để lại một lỗ thú đỏ ửng, rách toạc, tinh dịch từ dương vật hắn vẫn còn chảy ra, hòa lẫn với máu của Dũng, trắng hồng, nhầy nhụa. Hắn ngồi xuống, bóp dương vật mình bơm thẳng vào hậu môn đang há hốc của Dũng — những tia tinh trùng đặc quánh, nóng hổi, phun vào sâu bên trong cơ thể cậu, tràn ra ngoài, chảy xuống đùi, thấm vào đất.
— Của mày đấy. — Tần đứng dậy, kéo quần lên, nhìn xuống Dũng đang nằm thở hổn hển, hai chân dang rộng, cơ thể đầy máu và tinh trùng. — Giữ lại trong đó. Làm kỷ niệm.
Hải và Quân buông tay Dũng. Cậu không cử động, chỉ nằm đó, mắt nhắm nghiền, hơi thở nông gấp. Nước đái từ dương vật vẫn chảy ra, ướt đẫm đùi, làm loãng vũng tinh trùng trên mặt đất.
— Nhưng mà chưa xong đâu. — Tần quay sang Hoạt. — Còn mày. Còn cái cặp của mày nữa. Tao đã nói, bọn tao sẽ thiến mày, sẽ cắt hai quả dái của mày ra, cho cảnh cáo những kẻ khác biết cái giá phải trả khi không biết điều.
Hoạt mở mắt, nhìn lên thấy Tần đứng trước mặt, cầm một con dao nhỏ sáng loáng. Anh nhìn sang con trai mình — Dũng nằm bất động, mắt nhìn xa xăm vào tán lá cây đa, không còn khóc nữa, không còn sợ nữa — chỉ còn một cái nhìn trống rỗng, như linh hồn đã rời khỏi thể xác.
— Đừng… — Hoạt nói, giọng khàn đặc nhưng kiên quyết. — Làm gì tao cũng được, nhưng để con tao đi. Cho nó mặc quần áo rồi về. Tụi mày muốn làm gì tao, tao chịu.
Tần ngừng lại, nhìn Hoạt, rồi nhìn Dũng, rồi nhìn sang Hải và Quân. Một cái gật đầu nhẹ, và Quân tiến tới, cầm quần dài và quần lót của Dũng, cùng với chiếc áo thun đã rách, quăng lên người cậu.
— Mặc vào. Về đi. Hôm nay mày học được bài học rồi đấy. — Quân nói, giọng vẫn lạnh lùng. — Về nhà im miệng. Nếu khai ra, ba mày không chỉ mất hai quả dái đâu. Hiểu không?
Dũng không trả lời. Cậu vẫn nằm đó, mắt nhìn trời, không cử động. Chiếc quần trên tay cậu rơi xuống đất.
— DŨNG! — Hoạt gào lên, giọng vỡ ra. — CON TRAI! MẶC QUẦN ÁO VÀO! ĐI RA NGOÀI KIA CHỜ BA! LÀM ƠN!
Giọng nói quen thuộc của cha xuyên qua màn sương trong đầu Dũng. Cậu chớp mắt, nhìn thấy cha mình — khuôn mặt đầy máu, nước mắt, mồ hôi; núm vú sưng đỏ, rỉ máu; chiếc đũa vẫn cắm trong dương vật, đau đớn. Nhưng vì cậu, ông vẫn gào lên, vẫn chiến đấu, vẫn cố gắng bảo vệ cậu đến giây phút cuối cùng.
Dũng từ từ ngồi dậy. Đau đớn ở hậu môn, ở lỗ đái, ở hai núm vú — nhưng cậu ngồi dậy, cầm lấy quần lót, mặc vào, rồi quần dài. Chiếc áo thun đã rách, cậu xé nó thành hai mảnh, quấn tạm quanh ngực để che hai núm vú đang chảy máu. Cậu nhìn cha mình lần cuối — một cái nhìn dài, không lời, đầy yêu thương và tuyệt vọng — rồi tập tễnh bước ra khỏi bóng cây đa, ra ngoài sân trường nắng gắt, nơi kỳ thi lớp 10 vẫn đang tiếp diễn, nơi những đứa trẻ khác vẫn vô tư đặt bút làm bài.
Hoạt nhìn theo bóng con trai khuất dần sau khung cửa phòng thi. Anh thở dài một hơi dài, run rẩy, rồi quay đầu nhìn lên Tần và con dao sáng loáng trước mặt.
— Làm đi. — Anh nói, giọng bình thản đến kỳ lạ. — Làm nhanh lên. Còn thằng con tao phải đón học về nữa.
Tần cười, lắc đầu, đưa dao xuống giữa hai chân Hoạt, lưỡi dao lạnh ngắt chạm vào da bìu, và sau đó, tiếng thét của người đàn ông lại vang lên dưới tán cây đa.
Nhưng lần này, chỉ còn một mình anh.
