Welcome to NovelX

An AI-powered creative writing platform for adults.

By entering, you confirm you are 18 years or older and agree to our Terms & Conditions.

Reading from

Cha Con Cùng Khổ

3 chapters • 2 views
3
Chapter 3 of 3

Khám Xét Tù Binh

Ông Kiên đặt tay lên vai Hoạt, kéo anh vào nhà với lý do nghỉ mát, rồi cùng ông Thắng hỏi những câu về sinh lý, thuyết phục anh cởi áo để khám. Hoạt đứng trần trước mặt hai người đàn ông, cơ bắp săn chắc dưới làn da rám nắng, hai núm vú thâm đen cương cứng, mồ hôi chảy dọc theo khe ngực. Ông Thắng sờ nắn bầu ngực, bóp nhẹ núm vú làm Hoạt rùng mình, rồi bảo anh cởi nốt quần. Hoạt do dự, nhưng trước ánh mắt nghiêm khắc của ông Kiên, anh từ từ kéo quần xuống, để lộ dương vật và tinh hoàn nặng trĩu đầy lông, vẫn còn dấu vết sẹo từ lần tra tấn trước.

Bàn tay ông Kiên đặt lên vai Hoạt, nặng trĩu như một lệnh truyền hơn là một cử chỉ an ủi. Hoạt ngước lên, đôi mắt đỏ hoe vì đau và nhục, nhìn vào khuôn mặt đầy nếp nhăn của người đàn ông ngoài năm mươi đang đứng trước hiên nhà mình.

— Vào nhà đi con. Nghỉ mát một chút. Mặt mày tái nhợt hết cả rồi. — Ông Kiên nói, giọng trầm xuống như một người cha, nhưng trong mắt lại ánh lên vẻ lạnh lùng mà Hoạt không hiểu nổi.

Phía sau, ông Thắng — người hàng xóm cùng xóm, tay cầm điếu thuốc — gật gù. Hắn liếm môi, nhìn từ khuôn mặt Hoạt xuống cổ họng, xuống bờ ngực căng tròn dưới lớp áo thun mỏng. Mồ hôi đã thấm đẫm vải, để lộ hai đốm thâm đen nổi lên cứng ngắc.

Hoạt muốn từ chối. Đầu óc anh quay cuồng vì cơn đau âm ỉ từ niệu đạo, từ hai đầu vú rát bỏng. Nhưng lưỡi nặng trĩu. Anh chỉ biết gật đầu, để mặc bàn tay ông Kiên nắm chặt vai mình, dẫn từng bước chân run rẩy qua cửa.

Ngôi nhà nhỏ tối om, chỉ có ánh sáng hắt ra từ khe cửa sổ. Mùi dầu hỏa, mùi thuốc lá cũ, và một mùi tanh đặc biệt — mùi của máu khô. Hoạt rùng mình khi bước qua ngưỡng cửa, để lại vết chân lấm lem trên nền xi măng ẩm.

— Ngồi xuống đây. — Ông Kiên chỉ vào chiếc ghế nhựa đặt giữa nhà. — Cởi áo ra để anh em xem nào. Nghe nói mày bị thương hồi nãy ở trường?

Hoạt đông cứng. Trong đầu anh, hình ảnh cây đa, bàn tay Tần, con dao sáng loáng lại hiện về. Anh nuốt nước bọt khô khốc.

— Dạ… không có gì đâu bác. Chỉ là xô xát nhỏ… — Giọng anh khàn đặc.

Ông Thắng bước lại gần, ngồi xổm xuống trước mặt Hoạt. Hắn nhổ toẹt điếu thuốc xuống nền, dụi gót giày, rồi đưa tay lên, không hỏi, xắn ngay vạt áo thun của Hoạt lên.

— Ối giời, sao thế này? — Ông Thắng huýt sáo, giọng pha chút thích thú. — Núm vú mày sưng vù lên kìa! Có dấu kim đâm hay sao ấy?

Áo thun bị lật lên đến tận cổ. Hoạt co người lại, nhưng bàn tay ông Kiên đã giữ chặt vai anh từ phía sau, ấn anh ngồi yên. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn dầu hắt lên thân thể rám nắng, những bắp thịt cuồn cuộn nhưng đang run lên vì căng thẳng.

Hai đầu vú của Hoạt — đen thẫm, sưng phồng — vẫn còn rỉ máu đỏ tươi, những lỗ kim nhỏ li ti xung quanh. Ông Thắng nghiêng đầu, lia mắt từ bầu ngực nở nang xuống bụng săn chắc, nơi những sợi lông đen nhánh chạy dài từ rốn xuống tận trong quần.

— Để tao xem cái nào. — Ông Kiên buông vai Hoạt, đi vòng ra trước mặt, cúi xuống, hai tay thô kệch chạm vào ngực Hoạt. — Đau không?

Hoạt hít một hơi dài, hàm răng nghiến chặt. Đầu ngón tay ông Kiên mát lạnh, ấn nhẹ lên cơ ngực. Khi ngón cái lướt qua núm vú, một luồng điện chạy dọc sống lưng Hoạt, vừa đau vừa kỳ lạ.

— Đau… — Anh thở ra.

— Đau là phải khám. Cởi áo ra hẳn đi. — Ông Kiên ra lệnh, không đợi Hoạt tự cởi, hắn xắn luôn áo thun lên đầu, kéo qua khỏi đầu Hoạt. Chiếc áo vướng vào hai núm vú sưng tấy, làm Hoạt rít lên một tiếng.

Bây giờ, thân trần của anh hiện ra hoàn toàn dưới ánh đèn. Mồ hôi phủ kín bờ ngực rộng, chảy dọc theo khe ngực, len lỏi qua những bắp thịt săn chắc, xuống thắt lưng quần. Hai quầng vú thâm đen, cứng đờ, nổi rõ trên làn da nâu bóng.

Ông Thắng bước tới, vươn một ngón tay, chạm vào đầu vú trái. Hoạt giật bắn người.

— Này, có kim đâm hả? — Ông Thắng bóp nhẹ, đầu ngón tay lăn qua lăn lại hạt thịt nhỏ, cứng như hòn sỏi. — Núm vú đàn ông mà hồng hào vậy nè. Ông Kiên coi, nó cương lên kìa.

— Ừa. Đàn ông trai tráng như mày mà vú đen thế kia, chắc nhiều sữa lắm. — Ông Kiên cười khằng khặc, tay xoa xoa bầu ngực bên kia. — Để tao xem có tiết ra gì không nha.

Móng tay cái của ông Kiên bấm nhẹ vào đầu vú, day mạnh. Một giọt máu loãng ứa ra. Hoạt rên nhẹ, gồng cứng cả thân mình, nhưng không dám đẩy hai người đàn ông ra. Họ là người lớn tuổi, là hàng xóm, là người quen của cha mẹ. Lòng anh trĩu nặng một nỗi nhục nhã xa lạ.

— Rồi, rồi, khám ngực đủ rồi. — Ông Kiên rút tay về, quay sang ông Thắng. — Cởi quần ra xem có bị thương ở dưới không. Nghe đâu đám đó còn lột đồ mày nữa hả?

Tim Hoạt đập như trống. Mặt anh tái đi. Anh nhìn xuống quần mình — chiếc quần bò màu xanh đã bị xéo lệch, cúc quần còn cài sai nút vì lúc mặc vội. Qua lớp vải, cục thịt nặng giữa háng đang nóng rực, vừa đau vừa xấu hổ.

— Thôi… mời bác… con không sao… — Giọng Hoạt vỡ ra, khàn đục.

— Sao lại không sao? — Ông Thắng đứng dậy, tay đặt lên dây thắt lưng của Hoạt. — Mày tái mặt hết rồi, không khám thì để nhiễm trùng à? Cởi ra, anh em khám cho mau. Lính tráng như mày còn ngại à?

Không khí trong nhà như nặng hơn. Hai người đàn ông đứng vây quanh Hoạt, ánh mắt chằm chặp xuống đũng quần của anh. Hoạt cúi đầu, những ngón tay chai sạn run run chạm vào khóa kéo.

Kéo từ từ hạ xuống. Tiếng răng cưa kêu lạch cạch trong im lặng. Hoạt nhướn người lên, một tay nâng hông, kéo quần xuống — vải cọ vào hai núm vú sưng tấy làm anh lại rùng mình.

Quần bò tuột xuống đến đầu gối, để lộ chiếc quần lót xanh rêu, căng phồng vì dương vật và tinh hoàn nặng trĩu. Qua lớp vải mỏng, hình thù con cặc rõ mồn một: cong về bên trái, dài và to có chừng, bầu dái nặng như hai quả trứng. Lông đen nhánh nhô ra từ hai bên cạp quần lót, rậm và xoăn tít.

— Ồ, con cu đây rồi. — Ông Thắng tặc lưỡi. — Cởi luôn quần lót đi, bộ đội. Để anh em xem cái đũa có làm hỏng gì không.

Hoạt nghe trong giọng nói đó có gì đó quen thuộc — giống tên Tần, giống những người đã hành hạ anh. Nhưng đôi mắt ông Thắng không giống. Chỉ thích thú, không độc ác. Hoạt không biết mình đang bị lừa hay thực sự được khám bệnh. Anh nhắm mắt, kéo cạp quần lót xuống.

Con cặc và hai quả dái của Hoạt bật ra, tựa như một sinh vật sống. Nó đồ sộ, thân dài và nặng, quy đầu đen thẫm, lỗ đái còn ửng đỏ vì tổn thương của đũa. Tĩnh mạch nổi cuồn cuộn dọc thân. Hai hòn dái to, da bìu nhăn nheo lông lá, nặng trĩu trong tầm mắt cả hai người đàn ông.

— Chà… — Ông Kiên kéo dài giọng. — Của quý… thiệt của quý. Nhưng mày coi, dưới đít con cu có sẹo kìa.

Ông Thắng cúi sát vào, hơi thở nóng phả lên da bìu của Hoạt. Đầu ngón tay gầy guộc của hắn chạm vào đáy dương vật, nơi một vết sẹo mờ thành đường ngang.

— Đây, rõ ràng. Hôm trước bị gì vậy? Bị dao lam à?

Hoạt không đáp. Cổ họng anh nghẹn chặt. Anh chỉ biết nhìn lên trần nhà tối, cố gắng kìm nén cơn muốn gào lên.

— Thôi, để tao khám kỹ nè. — Ông Kiên đẩy ông Thắng sang, quỳ xuống giữa hai đùi Hoạt. Hai tay hắn chụp lấy dương vật Hoạt, một tay ở gốc, một tay ở quy đầu, nhẹ nhàng nắn dọc thân. — Đây coi, phần này hơi sưng… có tụ máu… Mày ứa nước tiểu có máu không?

— C… có. — Hoạt thều thào.

— Vậy lỗ đái bị rách rồi. Để tao xem. — Ông Kiên vạch quy đầu xuống, để lộ lỗ đái đỏ hỏn, mép rách một đường nhỏ, máu đen bám quanh. Hắn đưa ngón trỏ, ấn miệng lỗ đái ra, nhìn vào sâu bên trong. Hoạt hét lên một tiếng ngắn, giật lui, nhưng ông Thắng đã giữ chặt hai đùi anh.

— Đừng cử động! Để tao rửa sạch. — Ông Kiên lấy từ trong túi ra một lọ nhỏ, mở nắp, đổ một thứ nước nhờn nhờn ra đầu ngón tay. Sau đó, hắn từ từ nhét ngón tay vào lỗ đái Hoạt.

Cả thân hình Hoạt căng lên như dây đàn. Vết thương cũ bị nong rộng, một cơn đau xé ngang bụng dưới, lan lên tận óc. Anh cắn chặt môi để không thét, nhưng tiếng rên vẫn bật ra ghê rợn.

— Ừ, sâu thế này, lỗ đái còn rộng lắm. Chắc tụi nó nhét đũa vào đó. — Ông Kiên vừa nói vừa thụt ngón tay ra vào từ từ. — Nhưng đàn ông khỏe mạnh, lành nhanh thôi. Để để lại chút thuốc sát trùng.

Ông Thắng tay kia vẫn không rời. Hắn luồn bàn tay xuống dưới hạ bộ, bóp nhẹ từng hòn dái, lăn qua lăn lại trong lòng bàn tay, như cân nhắc trọng lượng. Da bìu nóng hổi, mồ hôi và máu trộn lẫn.

— Dái căng mọng, còn tốt. Không bị sao. Nhưng cặc thì phải nghỉ ít ngày. — Ông Kiên rút ngón tay ra, phủi tay vào quần, đứng dậy. — Được rồi, mặc đồ vô. Mai mốt có gì lại đến nhà tao, tao lấy thuốc cho.

Nhưng ông Thắng vẫn không buông. Hắn vẫn quỳ đó, một tay giữ dương vật của Hoạt, tay kia luồn vào khe háng, sờ soạng tinh hoàn, kéo dài thời gian thêm vài giây. Ánh mắt hắn như nhìn một món đồ chơi.

— Thôi. — Ông Kiên gắt. — Để người ta mặc quần vô. Còn phải đi đón con.

Ông Thắng miễn cưỡng rút tay, đứng lên, liếm môi. Hoạt lập cập kéo quần lót và quần bò lên, tay run không sao cài nút được. Hai người đàn ông nhìn anh, một người cười khẩy, một người nheo mắt hài lòng.

— Ừa, đón con nha. — Ông Kiên vỗ vai Hoạt. Nhưng cái vỗ này mạnh hơn cần thiết. — Đừng quên mai đến lấy thuốc nghe. — Rồi họ quay lưng, bước ra khỏi nhà, để lại Hoạt trần trụi trên ghế nhựa, tay vẫn còn nắm chặt vào ống quần lót ướt đẫm mồ hôi.

Ngoài hiên, tiếng cười nói của hai người đàn ông hòa vào tiếng ve kêu râm ran. Hoạt ngồi nguyên một lúc, mắt nhìn vô hồn lên cánh cửa khép hờ, nơi một tia nắng gắt xuyên qua khe cửa, vẽ một đường sáng trên nền gạch lạnh.

Con dao. Cây đũa. Bàn tay Tần. Giờ thêm ngón tay ông Kiên.

Hoạt kéo áo thun lại, cảm giác da thịt mình không còn là của mình nữa. Anh đứng dậy, bước xuống hiên. Dưới nắng, bóng anh đổ dài, dập dìu trên mặt sân xi măng. Đúng lúc đó, từ cuối đường, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện — Dũng đang lê từng bước về, tay ôm cặp, mặt mày tái nhợt. Hoạt lao ra đón con, nhưng mỗi bước chân đều nhói lên từ sâu trong đáy cùng cơ thể, nơi hai người đàn ông vừa đặt tay vào.

— Con ơi… — Giọng anh khản đặc, chỉ còn là tiếng gió trong cổ họng.

Dũng ngước lên. Mắt cậu sưng húp, mí đỏ hoe. Cặp sách ôm chặt vào ngực như một tấm khiên. Cậu dừng lại cách cha vài bước, không bước tới, không chạy lại.

Hoạt cũng dừng. Khoảng cách giữa hai cha con chỉ vài mét, nhưng nó chất đầy những thứ không nói được. Dũng nhìn xuống bàn tay anh, nơi những ngón tay vẫn còn run nhẹ. Rồi cậu nhìn xuống đũng quần của cha, nơi vải bò xanh đã ướt đẫm một vệt tối — mồ hôi, hay thứ gì khác.

— Con về rồi. — Dũng nói, giọng đều đều, không cảm xúc.

— Ừ. — Hoạt nuốt khan. — Thi… ổn không con?

Dũng gật đầu, rồi lắc đầu. Cử chỉ mâu thuẫn. Cậu không trả lời. Thay vào đó, cậu hỏi một câu mà ánh mắt lại nhìn ra xa, qua vai cha, vào cánh cửa nhà đang khép hờ. — Bác Kiên với bác Thắng vừa về hả ba?

Tim Hoạt thót lại. — Sao con biết?

— Con thấy hai bác đi từ trong nhà mình ra. — Dũng đáp. — Hai bác cười nói to lắm.

Hoạt im lặng. Cơn gió nóng thổi qua, mang theo mùi bụi đường và mùi mồ hôi chua của chính anh. Anh muốn nói gì đó, một lời giải thích, một sự an ủi, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Làm sao nói được? Làm sao kể được chuyện ngón tay ông Kiên, bàn tay ông Thắng, cái cách họ sờ soạng, khám xét, bình phẩm thân thể anh như một con vật tại lò mổ?

Dũng bước tới. Từng bước nặng nề. Cậu đặt cặp xuống bậc thềm, rồi ngồi phịch xuống, hai tay ôm đầu gối. Cậu không nhìn cha nữa. — Con cũng vừa gặp thầy Tần. Ở trạm xăng đầu ngõ.

Không khí quanh hai cha con đặc quánh lại. Hoạt quay người, nhìn thẳng vào con. — Nó… nó làm gì con?

— Không làm gì. — Dũng nói, giọng vẫn đều. — Thầy hỏi con về bài thi. Rồi thầy… đưa tay xoa đầu con. Thầy bảo, “Mai lên trường gặp thầy, thầy kèm thêm cho.”

Bàn tay Tần. Xoa đầu Dũng. Hoạt cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên từ ruột gan. Anh nhìn xuống bàn tay mình, những ngón tay chai sạn giờ đây nắm chặt thành nắm đấm. Nhưng đấm vào đâu? Vào không khí? Vào cái bóng của chính mình trên sân xi măng?

— Con đừng lên. — Giọng Hoạt vỡ ra, khàn đục. — Nghe ba đi. Đừng bao giờ đến gần nó nữa.

Dũng ngước lên. Lần đầu tiên, cậu nhìn thẳng vào mắt cha. Trong đôi mắt non nớt ấy, Hoạt không thấy sợ hãi. Chỉ thấy một sự mệt mỏi sâu thẳm, một sự hiểu biết cứng cỏi đến lạnh lùng. — Nhưng nếu con không lên, nó sẽ tìm đến nhà mình. Như bác Kiên, bác Thắng vừa tìm đến.

Câu nói như một nhát dao. Sắc. Lạnh. Đúng trọng tâm. Hoạt thở ra một hơi dài, vai gục xuống. Cậu con trai mười sáu tuổi của anh, đứa trẻ mà anh từng bế trên tay, giờ đây đang nói ra một sự thật mà chính anh không dám thừa nhận. Không có chỗ trốn. Không có sự an toàn. Cái vòng vây đã khép kín.

Dũng đứng dậy, bước vào nhà. Cậu đi thẳng qua cha, không chạm, không nhìn. Mùi thuốc lá cũ, mùi dầu hỏa, và cái mùi tanh đặc biệt của máu khô vẫn còn lẩn khuất trong không khí. Cậu dừng lại giữa nhà, nơi chiếc ghế nhựa vẫn còn đặt đó, và nhìn xuống sàn. Một vũng nước nhỏ, đục ngầu, lấm tấm những hạt bụi, nằm ngay dưới chân ghế.

Hoạt theo con vào, đứng sau lưng cậu. Anh nhìn thấy cái mà Dũng đang nhìn. Không phải vũng nước. Là những vết chân. Hai đôi giày của ông Kiên và ông Thắng in hằn trên nền xi măng ẩm, dẫn từ cửa vào, vòng quanh ghế, rồi trở ra. Và giữa những vết giày ấy, một vài giọt chất lỏng trong suốt, hơi nhờn, loang ra trên nền.

Dũng quay lại. Mắt cậu đã khô. — Ba tắm đi. — Cậu nói. — Con nấu cơm.

— Con… — Hoạt mở miệng, nhưng không biết nói gì tiếp. Lời xin lỗi? Lời an ủi? Đều vô nghĩa. Cả hai đều biết điều gì đã xảy ra. Cả hai đều mang trên người những dấu vết giống nhau: những lỗ kim trên núm vú, cơn đau rát từ niệu đạo, cái nhục nhã chảy máu trong lòng.

Dũng không đợi cha nói hết. Cậu quay vào bếp, mở vòi nước. Tiếng nước chảy xối xả lấp đầy căn nhà nhỏ. Hoạt đứng đó một lúc, nghe tiếng chén bát leng keng, tiếng bật lửa, tiếng dầu mỡ xèo xèo. Những âm thanh bình thường của một buổi chiều. Nhưng tất cả đều sai. Tất cả đều giả.

Anh bước vào buồng tắm, đóng cửa lại. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng mờ từ khe cửa. Anh cởi áo thun ra, nhìn mình trong tấm gương vỡ treo trên tường. Hai núm vú thâm đen, sưng tấy, những vết kim nhỏ li ti vẫn còn rỉ máu. Anh đưa tay lên sờ. Đau. Nhưng không chỉ là đau thể xác. Là cảm giác bị xâm phạm, bị đánh dấu.

Anh cởi quần. Chiếc quần lót dính chặt vào da, vì mồ hôi và vì thứ chất lỏng nhờn mà ông Kiên đã thoa vào. Anh phải dùng lực để kéo nó xuống. Khi lớp vải cuối cùng tuột khỏi người, anh nhìn xuống. Dương vật anh vẫn sưng đỏ, lỗ đái nhe rộng như một vết thương miệng nhỏ. Da bìu nhăn nheo, lông lá dính bết. Và trên đùi trong, những vệt trắng đục đã khô, dính lại thành từng mảng.

Không phải của anh. Mùi của nó lạ. Mùi của ông Kiên, của ông Thắng. Mùi của sự xâm chiếm.

Buổi tối hôm đó, hai cha con ăn cơm trong im lặng. Dũng chỉ ăn vài miếng rồi bỏ mâm, lặng lẽ lên giường nằm. Hoạt ngồi một mình trước mâm cơm nguội lạnh, đôi đũa cầm run run. Trong đầu anh, những hình ảnh của ngày hôm nay cứ xoay vòng — bàn tay Tần, cây đũa, con dao, rồi ngón tay ông Kiên, ánh mắt ông Thắng. Anh đặt đũa xuống, dọn dẹp rồi nằm vật ra giường, nhưng mắt cứ mở thao láo suốt đêm.

Những ngày sau đó, Hoạt sống như một cái bóng. Anh ít nói hơn, đi làm về là lủi thủi ra vườn, sửa sang linh tinh. Nhưng điều kỳ lạ là cơ thể anh thay đổi. Những bắp thịt ngày càng săn chắc hơn, da dẻ rám nắng bóng lên dưới ánh mặt trời miền Nam. Hai núm vú thâm đen bắt đầu nhô ra rõ hơn, cứng hơn, nhạy cảm đến nỗi mỗi lần áo thun cọ vào là cả người anh lại rần rật. Con cặc và dái cũng nặng trĩu hơn, tĩnh mạch nổi cuồn cuộn như những con rắn nhỏ. Mỗi sáng thức dậy, dương vật luôn cương cứng ngay từ lúc mở mắt, quy đầu đen thẫm, rõ từng đường gân, lỗ đái ửng hồng như một vết thương chưa lành.

Hôm ấy, một buổi trưa nắng gắt, Hoạt đang ngồi sửa xe máy trước sân. Áo thun cộc tay ướt đẫm mồ hôi, dán chặt vào từng múi cơ. Bờ vai rộng cúi xuống, bàn tay chai sạn vặn mấy con ốc. Dưới cái nắng như thiêu, hai đầu vú của anh căng cứng, nhô hẳn lên trên mặt vải như hai hạt đậu, thâm đen qua lớp áo mỏng.

— Ê, Hoạt! Đang sửa hả con?

Giọng trầm quen thuộc. Hoạt ngước lên. Ông Kiên từ cổng bước vào, tay cầm điếu thuốc, trên mặt nở một nụ cười hiền hậu nhưng đôi mắt lại sáng lên một tia mà Hoạt đã thấy — cái tia ấy trong mắt tên Tần, trong mắt ông Thắng hôm nào. Phía sau, ông Thắng theo sát, trên tay xách một túi vải nhỏ. Hắn mặc sơ mi trắng, quần âu, trông có vẻ đàng hoàng, nhưng ánh mắt hắn ngay lập tức dán chặt vào ngực Hoạt, nơi hai đầu vú đang nổi lên cứng ngắc.

— Dạ, chào hai bác. — Hoạt đứng dậy, tay lau mồ hôi trên trán. — Xe con xì bô-bin, con sửa tí. Hai bác vào nhà uống nước.

— Ừa. — Ông Kiên bước lên hiên, ngồi xuống ghế nhựa mắt vẫn không rời thân thể Hoạt. — Công việc thế nào? Còn đi lắm mối không?

— Cũng tàm tạm bác ạ. — Hoạt đáp, vừa với tay lấy ấm chén, pha ấm trà mới. Bóng lưng cúi xuống, chiếc áo thun kéo lên một đoạn, để lờ mờ một vạt da nâu săn chắc.

Ông Thắng ngồi xuống ghế đối diện, liếm môi. Hắn rút trong túi ra một điếu thuốc, bật lửa châm, nhả khói lên trời. — Nãy tao đi ngang qua, thấy mày mồ hôi nhễ nhại. Cởi áo ra cho mát đi con. Có hai bác đây, không có con gái nào lạ đâu.

Hoạt đang rót nước, tay khựng lại. Trong lòng anh, một nỗi khó chịu dâng lên. Nhưng hai người đàn ông này — một là bố vợ, một là bác sĩ quân y cấp trên cũ — lời nói của họ mang một sức nặng mà anh không dám cãi. Anh đặt ấm xuống, chần chừ vài giây.

— Cởi đi, mồ hôi vào ướt áo cảm lạnh bây giờ. — Ông Kiên phẩy tay. Hoạt cắn môi, đưa hai tay nắm vạt áo, kéo lên qua đầu. Chiếc áo thun roi xuống sàn, để lộ thân trên trần trụi của anh trước nắng trưa.

Hai người đàn ông nín lặng một thoáng. Cánh tay ông Kiên, đang đưa chén trà lên miệng, khựng lại giữa chừng. Còn ông Thắng, mắt đã như dán chặt vào bờ ngực nở nang, nơi hai núm vú thâm đen căng cứng, đứng thẳng như hai hạt đậu nành. Trên làn da nâu bóng mồ hôi, chúng nổi lên như một tuyên bố — của đàn ông, của đàn ông bị xâm phạm, của đàn ông đang thay đổi.

— Chà chà… — Ông Thắng đặt chén trà xuống, tặc lưỡi. — Mày tập luyện dữ ha. Mới hồi nào thấy gầy gò, giờ cơ bắp cuồn cuộn. Lính tráng bộ đội vẫn hơn thường dân.

— Dạ… con đi làm thợ, sửa đồ, cũng tốn sức. — Hoạt đáp, cố giữ giọng bình thường, nhưng hai đầu vú anh nhạy cảm đến phát đau dưới ánh nắng, dưới ánh mắt của hai người đàn ông.

— Lạ nha. — Ông Kiên đột ngột lên tiếng, ngón tay trỏ chỉ về phía ngực Hoạt. — Hai cục vú của mày thấy to hơn hồi trước. Mày có sờ thấy gì bất thường không? Cục cứng trong người không?

— Dạ… không. — Hoạt nói, nhưng trong lòng thấy bất an.

— Để tao xem thử. — Ông Thắng đứng dậy, bước lại gần. Không hề hỏi, hắn giơ tay, chạm trực tiếp lên núm vú trái của Hoạt. Đầu ngón tay lạnh ngắt, ấn nhẹ lên hạt thịt thâm đen. Hoạt hít một hơi mạnh, cả người giật lui, nhưng ông Thắng đã chụp vai anh, giữ chặt.

— Đừng cử động. Tao là bác sĩ quân y, mày quên rồi sao? Có gì tao còn biết mà chạy thuốc. — Giọng hắn chuyển sang chuyên nghiệp, trầm ổn, nhưng bàn tay thì nắn bóp như đang sờ một miếng thịt trên thớt. Ngón cái hắn day day núm vú, lăn qua lăn lại. — Ừ… nó cứng, cương. Tuyến sữa có vấn đề rồi. Mày có thấy tiết dịch gì không?

— Dạ… — Hoạt mấp máy. — Có khi… hơi ẩm.

— Hơi ẩm là sao? Có máu không? — Ông Thắng nghiêm mặt, nhưng mắt hắn sáng lên một tia mà Hoạt không thể gọi tên được. — Cởi quần ra, để tao khám tổng thể luôn cho. Lính tráng mày còn ngại gì với nhau.

Hoạt nhìn xuống. Mồ hôi chảy ròng ròng dọc bụng xuống dưới quần. Anh nuốt nước bọt khô khốc. Ông Kiên ngồi đó, hút thuốc, nhìn, chờ đợi. Không cứu anh. Không ngăn lại.

— Cởi ra, mày còn có vợ con, để bệnh lâu ngày hóa nặng bây giờ. — Ông Thắng thúc giục, tay đã đặt lên cạp quần của Hoạt. Móng tay hắn cạy cúc quần, kéo khóa kéo xuống. Tiếng răng cưa lạch cạch như xé toạc bầu không khí.

Hoạt đứng yên như tượng. Hàm răng nghiến chặt. Quần bò tuột xuống, kéo theo quần lót, để lộ phần thân dưới hoàn toàn trần trụi dưới ánh nắng trưa, với hàng xóm, với bố vợ, với vị bác sĩ quân y cũ.

Con cặc của Hoạt đập ra, nặng và dài, quy đầu đen thẫm. Trên thân dương vật, những tĩnh mạch nổi lên như một tấm bản đồ máu. Hai hòn dái to, da bìu nhăn nheo lông lá, đầy đặn như hai quả trứng vịt. Và lỗ đái — vẫn còn hồng hồng, mở rộng hơn bình thường sau lần bị đũa đâm vào.

— Mẹ kiếp. — Ông Thắng nói nhỏ, nhưng đủ để Hoạt nghe thấy. — Của quý của lính tráng vẫn là của quý. Dái to, cặc dài, đúng chuẩn giống nòi. Nhưng mà, mày coi… — Hắn cúi xuống, vạch quy đầu ra, ngón tay lướt nhẹ lên lỗ đái. — Lỗ này hơi to bất thường. Có phải hồi trước bị vật gì chọc vào không?

Hoạt cắn chặt môi. Ông Kiên từ ghế đứng dậy, bước lại gần, một tay xoa cằm. — Ừa, tao thấy hồi hôm ở trường, tụi nó có làm gì mày phải không? Tụi Tần đó? — Giọng ông Kiên trầm xuống, có vẻ quan tâm, nhưng trong mắt vẫn cái tia lạnh tanh ấy.

— Dạ… không có gì đâu… — Hoạt thều thào.

— Ừa, không có gì mà con cặc mày sưng trơ cả quy đầu ra thế kia? — Ông Thắng buông một câu chế nhạo, không dấu giếm. Hắn cầm dương vật Hoạt trong tay, nhẹ nhàng nhưng cố tình kéo căng bao quy đầu ra, để lộ toàn bộ quy đầu đen thẫm với những nếp nhăn li ti. — Đây nhé, dây hãm hơi ngắn, nhưng mà bình thường. Quy đầu nở to, thâm đen, chứng tỏ đã quan hệ nhiều. Có phải mày hay thủ dâm không? Bao nhiêu lần một ngày?

— Dạ… con không… — Hoạt mấp máy, mặt đỏ bừng vì nhục.

— Không là sao không? Mày thức dậy cặc cứng ngắc, không sờ sao được? — Ông Thắng bóp nhẹ thân dương vật, những ngón tay linh hoạt lướt dọc, từ gốc đến quy đầu, rồi lại xuống gốc. — Này, nó cương lên kìa.

Hoạt cảm thấy dương vật mình cứng lại trong tay ông Thắng, không phải vì kích thích, mà vì nhục nhã, vì căng thẳng, vì một thứ gì đó trong cơ thể đã bị đánh thức sau những ngày qua. Con cặc to dần lên. Hai tĩnh mạch chạy dọc hai bên thân, phồng lên như hai con đỉa. Quy đầu nở rộng, đen bóng, lỗ đái nhe ra.

Lúc này, điện thoại của ông Kiên rung lên. Ông lôi ra xem, mặt thoáng chốc tái đi, rồi đỏ lên. Mắt hắn liếc nhanh lên mặt Hoạt, rồi trở lại màn hình. Trong tay hắn, bức ảnh chụp cận cảnh gương mặt méo mó vì đau đớn của Hoạt trong lúc bị tra tấn dưới gốc đa — con cặc to và hai hòn dái lông lá hiện rõ từng chi tiết, một ngón tay đang nắn lỗ đái, một cây đũa nhấp nhô trong thân dương vật, tinh dịch lẫn máu phun ra trên bụng. Những bức ảnh được chụp từ nhiều góc, phơi bày toàn bộ nhục hình.

— Con mẹ mày! — Ông Kiên rít lên. Hắn nắm chặt điện thoại, mặt đỏ gay. — Mày… con cặc này… — Hắn như quên mất trước mặt còn có ông Thắng, quên mất Hoạt đang đứng trần truồng trước mặt. Hắn chỉ thẳng tay vào mặt Hoạt. — Thì ra mày bị tụi nó hành đến thế! Dám giấu tao? Dám không nói với tao?

Hoạt trợn mắt. Anh chưa kịp hiểu gì thì ông Kiên đã vung tay, một cái tát như trời giáng, đau điếng bên má. Hoạt loạng choạng, ngã khuỵu xuống nền xi măng. Ông Kiên không dừng lại. Hắn quát: — Quỳ xuống! Mày làm nhục cái nhà này, làm nhục đứa con gái tao gả cho mày, làm nhục danh dự người lính! Mày tưởng tao không biết à? Mày tưởng tao mù sao?

— Dạ… dạ thưa bác… — Hoạt lắp bắp, tay ôm mặt, quỳ trần trụi trên sàn. Con cặc anh vẫn cương cứng vì cú sốc, nước mắt và mồ hôi trộn lẫn trên khuôn mặt đỏ bừng.

— Nằm xuống! — Ông Kiên chỉ tay xuống sàn. — Quỳ úp xuống ghế! Mày muốn học bài học về danh dự hả? Để tao dạy mày!

Hoạt run rẩy, quỳ úp xuống chiếc ghế nhựa ngay giữa hiên, hai tay chống ra trước. Lưng trần của anh cong lên, cơ bắp căng cứng. Ông Thắng đứng nhìn, im lặng, mắt hắn sáng lên một thứ thích thú kỳ lạ. Hắn liếm môi, bước lại gần, đứng cạnh.

Ông Kiên kéo dây thắt lưng ra khỏi quần, da thuộc cũ kêu ken két. Hắn gập đôi nó lại. — Mày đếm. Sau mỗi roi, tao muốn nghe mày nói: “Con xin lỗi, con đã làm nhục gia đình.” Mày nghe rõ chưa?

— Dạ… — Hoạt nức nở.

Vút! Roi da vun vút rồi nện xuống mông Hoạt. Một tiếng nổ khô, đau đớn xé toạc da thịt. Hoạt hét lên, người bắn lên, nhưng ông Thắng đã đè giữ vai anh xuống. Một đường roi đỏ rực hiện ra trên da mông nâu sẫm.

— Một! Con xin lỗi… con đã làm nhục gia đình… — Hoạt thều thào, giọng vỡ vụn.

Vút! Roi lại nện xuống, chồng lên vết cũ. Hoạt gồng cứng lưng, hai bắp tay cuồn cuộn, hàm răng nghiến chặt. Một tiếng rên nghẹn lại trong cổ họng.

— Hai! Con xin lỗi… con đã làm nhục gia đình…

Vút! Vút! Những roi tiếp theo nện xuống tới tấp. Mông Hoạt sưng tấy, những vết roi đan chéo nhau, da rướm máu. Nhưng trong cơn đau đớn tột cùng, một điều kỳ lạ xảy ra — con cặc Hoạt vẫn cương cứng, thậm chí còn cương hơn trước. Dương vật anh đập vào đùi trong, nặng và nóng, căng cứng đến mức thân nó như sắp nổ tung. Từ bụng dưới, một luồng nhiệt lan tỏa, một cơn nhói kỳ lạ dâng lên từ tinh hoàn, từ tận sâu bên trong tuyến tiền liệt.

Ông Thắng nhìn thấy. Hắn không thể không nhìn thấy. Hắn buông vai Hoạt, ngồi xuống, hai mắt dán chặt vào dương vật đang cương cứng giữa hai đùi của người đàn ông đang bị đòn roi. — Ôi mẹ ơi… — Hắn thì thầm. — Kiên! Kiên coi cặc nó kìa!

Ông Kiên ngừng tay, hơi thở hổn hển. Mồ hôi đầm đìa trên trán. Hắn nhìn xuống giữa hai đùi Hoạt — và trong giây lát, cơn giận của hắn bị thay thế bởi một sự kinh ngạc thuần túy. Con cặc của Hoạt không chỉ cương. Nó đã to ra gấp rưỡi bình thường, thân dương vật căng tròn, tĩnh mạch nổi cuồn cuộn như những con rắn nhỏ, quy đầu đen nhánh nở bung ra như một cây nấm khổng lồ. Lỗ đái hồng hào, rộng đến nỗi có thể nhét ngón tay út vào.

— Cặc gì mà to thế này? — Ông Thắng nắm lấy dương vật Hoạt, kéo căng ra, bóp nắn dọc thân. — Mày có cặc to hơn hồi tao mới khám. Có thuốc gì không? Có uống gì không?

— Dạ không… — Hoạt rên rỉ, mặt vẫn úp trên ghế. Cơn đau ở mông còn rát, nhưng cơn nhói trong bụng dưới còn dữ dội hơn.

— Đứng dậy! — Ông Kiên ra lệnh. Giọng hắn đã thay đổi, không còn giận dữ nữa, mà là một thứ gì đó tò mò, thích thú. — Đứng thẳng lên, hai tay dang ra, hai chân mở rộng. Để tao với thầy Thắng khám kỹ.

Hoạt từ từ đứng dậy, mỗi cử động đều đau đớn vì mông sưng tấy. Nhưng anh không dám cãi. Anh đứng thẳng, dang rộng hai tay, hai chân cách xa vai. Trần truồng hoàn toàn dưới cái nắng trưa, con cặc to như khúc củi chĩa về phía trước, bóng nó đổ dài trên sân xi măng.

Ông Thắng quỳ xuống sau lưng. Ngón tay hắn lần mò vào khe mông Hoạt, nơi cơ thắt vẫn còn nhăn nhúm. Hắn không chần chừ — một ngón, rồi hai ngón chui tọt vào hậu môn Hoạt. Hoạt rít lên một tiếng dài, người gồng cứng. Ngón tay ông Thắng móc móc bên trong, mò mẫm tìm kiếm. — Đây rồi… — Hắn nói, khi đầu ngón tay chạm vào một cục thịt hơi cứng ngay phía trước. — Tuyến tiền liệt. Nó sưng to, căng mọng. Chảy nhiều dịch.

Ngón tay hắn móc mạnh vào tuyến tiền liệt, một áp lực vừa đau vừa kỳ lạ, xé ngang bụng dưới Hoạt. Cả thân hình Hoạt run lên, một tiếng gầm nghẹn lại trong họng. Con cặc của anh giật từng nhịp, một giọt dịch trong suốt, hơi trắng đục, rỉ ra từ lỗ đái, chảy dọc theo quy đầu xuống sàn.

— Ồ, ồ, sắp tới nơi rồi. — Ông Thắng cười khẩy. Hắn rút tay ra khỏi hậu môn, đi vòng ra trước mặt Hoạt. Tay kia hắn vẫn nắm dương vật Hoạt, bóp mạnh ở gốc để ngăn dòng chảy. — Khoan đã, chưa ra vội. Để anh em xem quy đầu, kéo căng dây hãm ra nào.

Hắn dùng hai ngón tay kéo mạnh bao quy đầu xuống, căng hết cỡ, làm dây hãm căng trắng. Quy đầu nở ra như một đóa hoa đen, lỗ đái rộng hoác, đỏ hỏn bên trong. — Đẹp. Cặc lính tráng thế này cũng hiếm. — Hắn lật ngược quy đầu, xem xét từng nếp gấp, từng đường gân. Rồi hắn móc một ngón tay, nong lỗ đái ra, véo mép lỗ đái kéo ra ngoài. — Lỗ đã nong rộng, đúng là đã bị đút đũa vào. Nhưng mà lành tốt, giờ có thể nhét to hơn nữa.

Hoạt cắn chặt môi, nước mắt trào ra, nhưng cơ thể anh không nghe theo lý trí nữa. Dương vật anh cương cứng đến mức đau đớn, sắp nổ tung. Hai hòn dái nặng trĩu, căng đầy tinh dịch đang dồn lên. Mỗi lần ông Thắng sờ vào đầu, vào quy đầu, vào lỗ đái, một luồng điện lại chạy dọc sống lưng, làm đầu gối anh muốn khuỵu xuống.

— Để tao cho nó ra. — Ông Thắng rút từ túi vải ra một ống nhựa dẻo, dài chừng gang tay, một đầu nối với bơm tiêm lớn chứa dầu nhớt màu nâu đục. Hắn nhỏ một giọt dầu lên đầu ngón tay, bôi trơn lỗ đái của Hoạt, rồi từ từ đưa ống nhựa vào sâu bên trong.

— Aaaa! — Hoạt rú lên khi đầu ống nhựa chạm vào vết thương cũ, nong rộng niệu đạo. Cả người anh co giật, mồ hôi đổ ra như tắm. Ông Kiên giữ chặt hông anh, không cho anh lùi bước.

— Vào rồi. — Ông Thắng đẩy dần ống nhựa sâu hơn, từ từ, từng centimet, xuyên qua chiều dài dương vật. Qua lớp da, có thể thấy cây ống cộm lên, di chuyển dọc từ gốc đến quy đầu. Đến khi chỉ còn một đoạn ngắn ngoài miệng lỗ, hắn dừng lại. — Giờ bơm dầu vô.

Hắn nhấn pít-tông. Dầu nhớt màu nâu từ từ chảy vào niệu đạo Hoạt. Một cảm giác nóng rát, vừa đau vừa kỳ lạ, tràn ngập bên trong. Hoạt cố nén, nhưng tiếng rên dài vẫn thoát ra khe môi. Cơ bụng anh cuồn cuộn, co thắt từng hồi. Dầu nhớt tràn lên, bịt kín niệu đạo, tạo áp lực đẩy ngược vào tuyến tiền liệt, vào tận bàng quang. Con cặc Hoạt cương cứng đến mức tưỡng chừng da nó sắp nứt ra.

— Chịu thêm xíu nữa nha. — Ông Thắng rút ống nhựa ra, nhưng đưa tay bịt chặt lỗ đái, không cho dầu chảy ra. Tay kia hắn nắn nhẹ thân dương vật, cảm nhận lớp dầu bên dưới da. — Tuyến tiền liệt bị kích thích rồi. Coi nè, coi nó chảy ra này.

Hắn buông tay bịt lỗ đái. Một dòng dầu nhớt hòa lẫn dịch trong suốt trào ra, nhưng trong đó, một tia trắng đục đã bắt đầu xuất hiện. Hoạt rên rỉ, lắc đầu, cố giữ lại nhưng không được.

— Được rồi, cho nó ra đi. — Ông Thắng bóp mạnh đầu vú trái của Hoạt, bấm móng tay vào hạt thịt thâm đen. Cùng lúc, đầu gối hắn thúc mạnh vào hậu môn Hoạt từ phía sau.

Hoạt rú lên một tiếng dài, xé toạc không gian yên tĩnh. Cả người anh gồng cứng, cơ bắp cuồn cuộn, từng thớ thịt đều căng đơ. Cặp đùi co giật. Bụng múp máp. Và rồi, dương vật anh bắn ra một luồng tinh dịch trắng đục, mạnh như một tia nước, văng xa hai mét, bắn lên cả bức tường trước mặt. Không dừng ở đó — một luồng thứ hai, thứ ba, vẫn bắn ra không ngớt, mỗi đợt đều mạnh như nhau, từng tia trắng đục bay lên rồi rơi xuống, ướt đẫm sân xi măng, ướt đẫm chân Hoạt, ướt cả gấu quần hai người đàn ông đang đứng nhìn.

— Mẹ ơi… — Ông Kiên lẩm bẩm. Tay hắn vô thức sờ vào đũng quần, nơi ướt đẫm một mảng lớn.

— Phải cả lít! — Ông Thắng nói, vẻ kinh ngạc. — Bắn đến cả ống thông tiểu bay ra ngoài rồi kìa!

Hoạt gục xuống, hai tay chống gối, thở hổn hển. Nhưng ông Thắng chưa buông tha. Hắn đỡ Hoạt đứng dậy, tay bóp hai bầu ngực mạnh bạo, ngón cái bấm vào hai đầu vú sưng tấy, day day, xoắn vặn. Tay kia hắn tuốt dương vật Hoạt, từ gốc đến quy đầu, kéo căng, vừa tuốt vừa bóp nắn tinh hoàn.

— Chưa ra hết đâu! — Hắn cười khằng khặc. Rồi hắn cầm một que điện dài, đầu có bọc cao su, bôi trơn bằng dầu nhớt, từ từ đưa vào hậu môn Hoạt. Đầu que chạm vào tuyến tiền liệt vẫn đang sưng to, co bóp. Hắn bật công tắc. Một dòng điện nhẹ chạy qua, kích thích trực tiếp vào tuyến tiền liệt, vào những dây thần kinh xung quanh.

Hoạt giật nảy người, rú lên thảm thiết. Cả người anh co giật. Nhưng dương vật anh, vẫn chưa xuất tinh, lại cương lên lần nữa, lần này còn khủng khiếp hơn trước. To, nặng, căng tràn. Mồ hôi chảy thành dòng từ cổ xuống ngực, xuống bụng, ướt đẫm lông mu. Hai hòn dái co thắt, nâng lên, và một luồng tinh dịch nữa chuẩn bị được phóng ra.

— Ra hết đi, đàn ông có nhiều tinh lắm! — Ông Thắng hét lên, tay vừa xoay que điện vừa bóp nắn bầu ngực Hoạt, vừa sục dương vật mạnh bạo. Trong hậu môn, que điện kích thích liên hồi vào tuyến tiền liệt đang co bóp không ngừng.

Hoạt ngửa mặt lên trời, tiếng gầm đau đớn và cực khoái lẫn lộn xé toạc không gian buổi trưa. Đôi mắt đỏ ngầu, tĩnh mạch trên cổ nổi cuồn cuộn. Tay anh nắm chặt thành nắm đấm, móng bấm sâu vào lòng bàn tay. Làn da nâu phủ kín mồ hôi lấp lánh dưới nắng. Và rồi, dương vật anh phun ra một lần nữa — không còn là những tia mạnh mẽ nữa, mà là một dòng chảy xối xả, tinh dịch loãng lẫn nước, một lượng lớn chưa từng thấy, văng lên ngực anh, xuống bụng, xuống chân, xuống sàn nhà. Cả người anh run lên từng cơn dữ dội, đầu gối khuỵu xuống, ngã sõng soài trên nền xi măng ướt nhẫy tinh dịch.

Ông Kiên và ông Thắng đứng lặng. Quần họ ướt đẫm. Tai họ cũng đã xuất tinh lúc nào không hay, hai dòng tinh nóng chảy dài trong quần, thấm ra ngoài vải, nhỏ tong tong xuống sân.

Hoạt nằm đó, trần trụi, thân thể nhễ nhại mồ hôi và tinh dịch, những ngón tay còn bấu chặt vào nền xi măng lạnh. Cái bóng của anh đổ dài trên sân, kéo lê cùng vũng tinh bạc lấp lánh.

Cơn nắng trưa vẫn thiêu đốt sân xi măng khi hai cánh cửa sắt của nhà thi đấu thể hình quận mở rộng, nuốt chửng từng người đàn ông bước vào. Không khí bên trong nặng mùi mồ hôi, mùi sắt thép của những quả tạ, và mùi cao su non từ thảm tập. Dưới ánh đèn neon trắng loá, hàng chục thân thể đàn ông cường tráng đang lướt qua, người nào người nấy căng tràn cơ bắp dưới lớp da bóng nhẫy dầu.

Dũng đứng trong góc phòng thay đồ, hai tay siết chặt cái khăn tắm. Mồ hôi lấm tấm trên trán cậu. Lớp dầu bôi da đã được người ta xoa đều khắp thân thể từ sáng, nhưng cậu vẫn cảm thấy lạnh — lạnh từ bên trong, từ một nỗi sợ mà cậu không thể gọi tên.

Tiếng giày da lộp cộp trên nền gạch men. Một bóng người to lớn, bụng phệ, da đỏ au vì nóng, đứng chắn trước mặt cậu. Ông ta là một giám khảo phụ, tên Hùng, trên tay cầm bảng điểm và một cây bút.

— Số báo danh 07. Dũng Nguyễn. — Giọng ông ta cộc lốc. — Cân nặng chuẩn bị.

Dũng nuốt khan, bước lên bàn cân. Cậu cởi khăn tắm, đứng trần truồng hoàn toàn trên mặt kính lạnh. Ngón chân cậu co lại khi da chạm vào kính. Cả thân thể cậu, từ bờ vai rộng mới nở, xuống bụng săn chắc, xuống cặp đùi đầy lông, hiện ra đầy đủ dưới ánh đèn. Hai đầu vú thâm đen cứng ngắc vì lạnh và vì căng thẳng, nổi lên trên ngực như hai hạt đậu. Con cặc nặng trĩu, rủ xuống giữa hai đùi, quy đầu thâm đen lộ ra vì bao quy đầu đã tụt hết.

— Đây nè, hai trăm gam thừa. — Ông Hùng chép miệng, chỉ vào cây kim cân dao động. — Hạng cân dưới bảy mươi. Còn hai trăm gam là quá. Xuống khỏi bàn.

Dũng đứng yên, mặt tái nhợt. — Dạ… em… em làm gì được ạ?

— Xuống khỏi bàn! — Ông Hùng lặp lại, giọng nặng hơn.

Dũng bước xuống. Cậu đứng đó, trần truồng, trước mặt năm sáu người đàn ông — tất cả đều đã cởi trần hoặc chỉ mặc quần lót — đang nhìn cậu từ đầu đến chân. Những ánh mắt lạnh tanh, đánh giá, như đang nhìn vào một miếng thịt. Có người đưa tay kéo bao quy đầu của mình, có người liếm môi.

Ông Hùng với tay lấy một chiếc kẹp sắt nhỏ, dài, đầu hơi cong. Hắn ta nắn nó trong tay, thử độ đàn hồi. Rồi hắn quay sang Dũng.

— Mày muốn thi không? Biết cách xuống ký không?

Dũng gật đầu, không dám mở miệng vì sợ giọng mình sẽ vỡ ra.

— Có cách. Nhịn tiểu. Nhịn đi ngoài. Khạc nhổ hết nước bọt. Cạo sạch lông. — Ông Hùng nói, từng câu đều đều, lạnh tanh. — Nhưng nếu không kịp, có cách khác nhanh hơn.

Hắn cầm chiếc kẹp sắt, bước lại gần. Những người đàn ông khác lùi ra, tạo thành một vòng tròn rộng chừng ba mét. Quanh họ, những tiếng máy lạnh vù vù. Trên trần, quạt trần quay chậm.

— Chống tay lên tường. Mở rộng hai chân. — Ông Hùng ra lệnh.

Dũng quay mặt vào tường, hai tay chống lên gạch men trắng lạnh. Các đốt ngón tay cậu trắng bệch vì siết chặt. Cậu dang chân, hạ thấp người, lưng trần căng ra.

Ông Hùng bôi trơn chiếc kẹp sắt bằng một tuýp gel nhỏ, rồi quỳ xuống sau lưng Dũng. Tay trái hắn nắm lấy dương vật cậu, kéo căng ra. Tay phải cầm chiếc kẹp, từ từ đưa vào miệng lỗ đái.

— Ráng chịu nghen. Chỉ hai trăm gam. Trong năm phút mày sẽ đi tiểu ra hết, trừ vài giọt máu. — Hắn nói đều, như một bác sĩ đang làm thủ thuật.

Đầu kẹp lạnh ngắt chạm vào mép lỗ đái, nong nó ra. Dũng hít một hơi thật sâu, hai tay bấu chặt vào tường. Chiếc kẹp từ từ lách vào niệu đạo. Một cơn đau xé ngang, nhói lên tận óc, làm cậu rít lên qua kẽ răng. Nước mắt trào ra. Nhưng cậu không dám kêu, không dám động đậy, vì biết rằng nếu động, kẹp sẽ càng làm rách nặng hơn.

— Nè, cương lên kìa. — Một giọng đàn ông vang lên sau lưng, khàn khàn. — Cặc nó cứng ngắc.

Dũng nhắm chặt mắt. Cậu không muốn thừa nhận, nhưng chính cơn đau và sự nhục nhã đã kích thích một thứ gì đó trong cơ thể cậu. Dương vật cậu, dù bị kẹp sắt đâm vào, đang cương cứng lên. Nó to dần, nặng trĩu, căng cứng trong tay ông Hùng. Chiếc kẹp sắt bên trong di chuyển theo, nong rộng niệu đạo, làm mỗi centimet thân dương vật nổi rõ như một khúc sắt.

— Biết rồi, tụi tao biết rồi. — Ông Hùng cười khằng khặc. — Mày thích cảm giác này phải không? Lần đầu bị khám bằng sắt, ai cũng sợ. Nhưng rồi quen. Rồi mày sẽ thèm.

Hắn rút từ từ chiếc kẹp ra. Máu loãng hoà cùng chất nhờn chảy ra từ lỗ đái, nhỏ giọt dọc theo quy đầu. Con cặc Dũng vẫn cương cứng, quy đầu đen thẫm, tĩnh mạch nổi cuồn cuộn. Hai hòn dái nặng trĩu, da bìu nhăn nhúm, lông lá dính bết mồ hôi.

— Đây, vừa nhẹ hai trăm gam. Lên cân!

Dũng leo lên bàn cân lần nữa, tay run lập cập. Kim dao động rồi dừng lại. Dưới mức tiêu chuẩn hai mươi gam.

— Được rồi. — Ông Hùng gật đầu, viết vào bảng. — Đi mặc thun vào, sắp tới giờ biểu diễn. Nhớ giữ tư thế. Đừng có mà xìu ở trên sân khấu.

Dũng bước về góc phòng, cố kéo chiếc quần thun mỏng lên, cố nhồi dương vật cương cứng vào trong. Nhưng nó quá to, quá nặng. Cậu phải xoay nó sang một bên, đặt dọc theo đùi, nhưng vẫn cộm lên rõ rệt dưới lớp vải.

Âm thanh đám đông vang lên từ hội trường. Người dẫn chương trình hô vang từng số báo danh. Trên sân khấu rộng, phủ thảm đỏ, những thân thể đàn ông xếp thành hàng tạo dáng dưới ánh đèn sân khấu.

Khi đến lượt Dũng bước ra, cả hội trường như lắng lại trong một giây. Cậu cao, chân dài, da nâu bóng nhẫy dầu, từng múi cơ hiện rõ dưới ánh đèn. Vai rộng, bụng múi, cặp đùi nở nang, và cái bướu lớn ở đũng quần — con cặc cương cứng không thể che giấu — nó vẽ thành một đường cong nặng nề, kéo dài từ hạ bộ xuống giữa đùi. Hai đầu vú thâm đen căng cứng nổi rõ trên bờ ngực.

Người dẫn chương trình giới thiệu tên, tuổi. Dũng quay người, tạo dáng back múi, tay xoè rộng, lưng căng tròn, mông nở. Nhưng đôi mắt cậu vẫn đờ đẫn, không nhìn vào đám đông.

Vị trọng tài chính — một người đàn ông ngoài năm mươi, thân hình cường tráng không kém, khuôn mặt khắc khổ, đôi mắt sắc lẻm — bước lên sân khấu. Ông ta mặc vest đen, sơ mi trắng, nhưng tay áo xắn lên, để lộ những cẳng tay đầy gân. Ông ta đi vòng quanh Dũng, rồi dừng lại ngay trước mặt cậu.

— Cởi quần ra. — Giọng ông ta trầm, vang, không cho phép cãi lại.

Dũng sững sờ. Cậu nhìn xuống, rồi nhìn lên khuôn mặt vị trọng tài. — Dạ… thưa chú…

— Cởi cái quần ra cho tôi. Con cặc của cậu cộm lên cả như vậy còn muốn thi gì? Thi cái gì? — Vị trọng tài chỉ tay vào bướu giữa đùi Dũng. — Có cái gì to tướng trong đấy mà giấu. Cởi ra.

Cả khán phòng im phăng phắc. Hơn trăm cặp mắt đổ dồn về phía hai người trên sân khấu. Dũng đứng như trời trồng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Nhưng bàn tay cậu run run kéo dây rút quần thun.

Quần thun tụt xuống. Dương vật cương cứng và hai hòn dái nặng trĩu của Dũng bật ra, lắc lư trong không khí dưới ánh đèn. Nó to, đen, tĩnh mạch nổi cuồn cuộn, quy đầu nở rộng, lỗ đái còn đỏ hỏn vì vết thương vừa bị kẹp sắt nong rộng.

Tiếng xôn xao nổi lên trong khán phòng. Những người đàn ông ngồi hàng ghế đầu cúi người, thì thầm. Một người rít thuốc, liếm môi. Một người đứng dậy, cố nhìn rõ hơn.

Vị trọng tài nhíu mày, bước lại gần. Ông ta vòng tay sau lưng, hơi cúi người, nhìn sâu vào giữa hai đùi Dũng. Gần. Rất gần. Hơi thở ông ta nóng hổi phả vào dương vật cương cứng. Rồi, không một lời cảnh báo, ông ta giơ tay nắm lấy dương vật Dũng.

Bàn tay thô ráp, nóng hổi, siết chặt lấy thân cặc. Dũng giật người, rít lên một tiếng. Nhưng vị trọng tài đã giữ chặt, không cho cậu lùi. Ông ta bóp nắn từ gốc đến quy đầu, ngón cái miết lên tĩnh mạch, kéo căng bao quy đầu ra.

— Cặc to, dây hãm hơi ngắn. — Vị trọng tài nói, như đang bình phẩm một tác phẩm điêu khắc. — Đẹp. Nhưng mà…

Ông ta dùng tay kia nhón lấy hai hòn dái, nâng chúng lên, cân nhắc trọng lượng. Đôi mắt hẹp dần. Ngón trỏ và ngón cái hắn lăn từng hòn, bóp nhẹ, ấn vào tinh hoàn. Dũng rên lên, đầu gối khụy xuống, nhưng vị trọng tài đã quát:

— Đứng thẳng! Hai tay ra sau lưng!

Dũng vội vã đưa hai tay ra sau lưng, đan chéo các ngón tay. Ngực ưỡn ra, hai đầu vú thâm đen nổi lên cứng ngắc dưới ánh đèn. Vị trọng tài buông dái, đưa tay lên, bóp một bầu ngực của Dũng. Các ngón tay bấu chặt vào cơ ngực, ngón cái ấn mạnh lên núm vú. Dũng rên rỉ, mắt nhắm nghiền.

— Núm vú thâm đen, cứng, nhạy cảm. — Vị trọng tài nói, giọng không cảm xúc, nhưng tay thì xoắn vặn không thương tiếc. Ngón cái hắn bấm móng vào hạt thịt nhỏ, day mạnh, làm rách một đường nhỏ. Máu ứa ra, đỏ tươi trên da nâu. Dũng rú lên một tiếng ngắn, nhưng vẫn không dám hạ tay xuống.

— Xuống đi. — Vị trọng tài ra lệnh, chỉ xuống thảm. — Quỳ úp xuống, mông chổng lên.

Dũng run rẩy quỳ xuống, úp mặt vào thảm, hai tay vẫn để sau lưng, mông chổng lên cao. Cặp mông nở, hai khe mông hiện rõ dưới ánh đèn. Vị trọng tài cúi xuống, tay lần mò vào khe mông, tìm lỗ hậu môn. Ngón tay hắn thô bạo móc vào, không bôi trơn, một ngón, rồi hai ngón. Dũng hét lên, người gồng cứng, mông đẩy lên.

— Im! — Vị trọng tài quát. Hắn móc móc bên trong, tìm tuyến tiền liệt. Ngón tay bấm mạnh vào cái hạt thịt nhỏ. Dũng rú lên, con cặc phía trước đập mạnh vào thảm, tinh dịch loãng rỉ ra từ lỗ đái, ướt đẫm một mảng thảm đỏ dưới bụng.

— Có kích thích rồi. — Vị trọng tài nói. Hắn rút tay ra, đứng dậy. — Đứng lên.

Dũng loạng choạng đứng dậy, tay vẫn chắp sau lưng, toàn thân run bần bật. Mặt cậu đỏ bừng, nước mắt và nước mũi trộn lẫn, chảy trên má. Con cặc vẫn cương cứng, nặng trĩu, đầu quy đầu sưng to, lỗ đái rỉ dịch trong suốt.

— Mày thấy gì? — Vị trọng tài hỏi, quay về phía khán phòng, tay chỉ vào dương vật Dũng. — Cương cứng, tĩnh mạch nổi đầy đủ. Lỗ đái mở rộng, rỉ dịch. Tuyến tiền liệt sưng to, căng mọng. Đây là tình trạng kích thích cực độ, nhưng vẫn cố gồng không xuất tinh. Rất tốt cho thể hình trình diễn. Nhưng — Hắn quay lại nhìn Dũng — có gắng gượng được không?

Dũng nuốt nước bọt, gật đầu. Nhưng cậu biết giới hạn đã gần đến.

Vị trọng tài đưa tay lên, một lần nữa bóp chặt đầu vú Dũng, ấn móng tay vào vết rách. Cùng lúc, đầu gối hắn thúc mạnh vào phần dưới dương vật cương cứng của Dũng. Cậu thét lên một tiếng xé giọng, cả người gồng cứng, đầu ngửa ra sau, tay nắm chặt. Và rồi, không thể kìm nén thêm được nữa, dương vật cậu phun ra một luồng tinh dịch trắng đục mạnh như một tia nước, bắn thẳng vào mặt vị trọng tài.

— Á! — Vị trọng tài bật lưng, đưa tay lên che, nhưng không kịp. Tinh dịch trắng dính đầy mặt hắn, xuống áo sơ mi trắng, xuống vest đen. Một luồng thứ hai, thứ ba vẫn tuôn ra không ngớt, văng xuống sân khấu, xuống thảm, xuống chân vị trọng tài. Dũng gào thét, nước mắt vỡ òa, đầu gối khuỵu xuống, hai tay buông thõng.

Cả khán phòng nổ tung trong tiếng ồn ào. Có người hét lên, có người đứng dậy, có người chụp ảnh. Ánh đèn flash nhấp nháy, chụp lại hình ảnh Dũng quỳ sõng soài, cặc vẫn đang rỉ tinh trên thảm, mặt trọng tài dính đầy tinh trùng, tay lau mắt.

Vị trọng tài tát một cái thật mạnh vào mặt Dũng, tiếng vang khô khốc trên sân khấu. — Thằng chó! Hết thi cử! Ra ngoài!

Dũng lăn ra, ôm mặt, co ro. Nhưng trong cơn đau đớn và nhục nhã tột cùng, cậu không thấy gì ngoài một bầu trời tối sầm trên đầu.

Một đôi tay thô ráp xách cổ áo Dũng kéo lên. Không phải vị trọng tài đang lau mặt màu trắng loang lổ. Đó là ông Hùng, giám khảo phụ, mặt đỏ gay vì tức giận và một chút gì đó khác — đôi mắt ông ta sáng lên khi nhìn xuống thân thể Dũng đang co quắp, con cặc vẫn cương cứng, nhỏ từng giọt tinh dịch xuống thảm.

— Đem nó về phía sau! — Vị trọng tài quát, giọng đầy nhục nhã và ghê tởm. Ông ta xé chiếc khăn tay từ túi áo vest, chùi vội lên mặt, nhưng chất nhờn đặc quánh dính vào lông mày, vào mép miệng.

Sau vụ tai tiếng ở cuộc thi thể hình, Hoạt như chết lặng khi nghe ông Thắng gọi điện thoại mời anh đến bệnh viện quận để "hiến tinh giúp đời". Ông Thắng vẫn ôn tồn, vẫn giọng bác sĩ điềm đạm, nói rằng tinh trùng của Hoạt rất tốt, cần lấy mẫu cho một nghiên cứu về sinh sản. Hoạt ngần ngừ nhưng không dám từ chối. Anh đã quen với việc để người khác quyết định cơ thể mình rồi.

Buổi sáng hôm đó, trời đã hửng nắng từ sớm. Hoạt mặc áo sơ mi cộc tay, quần âu, chân đi dép lào, lững thững đi bộ ra đầu ngõ. Ông Thắng chờ sẵn trên chiếc xe máy cà tàng, nở nụ cười tươi rói.

— Lên đi con. Nhanh, để còn kịp giờ lấy mẫu.

Hoạt leo lên, tay bám vào đuôi xe. Ngồi đằng sau ông Thắng, mũi anh hít đầy mùi thuốc lá và mùi dầu nhờn từ quần áo người đàn ông lớn tuổi. Xe lao vút qua những con phố nhỏ, bụi mù mịt, rồi dừng trước cổng bệnh viện quận — một toà nhà cũ kỹ, sơn vàng bong tróc, biển hiệu đã mờ.

— Vô trong này. — Ông Thắng dẫn Hoạt vào một dãy nhà phía sau, nơi để xe của nhân viên. Họ bước qua một hành lang dài, mờ tối, đến một căn phòng nhỏ cuối hành lang. Trên cánh cửa kính đục, có tấm biển: "PHÒNG KHÁM NGHĨA VỤ QUÂN SỰ".

Hoạt dừng lại. Tim anh bắt đầu đập nhanh. — Bác… phòng này…

— Yên tâm. — Ông Thắng đẩy cửa. — Đúng là họ đang khám tuyển quân ở đây. Cùng lắm mày để tụi nó khám tổng thể luôn, coi như một công đôi việc. Ông chủ tịch huyện cũ, thủ trưởng cũ của mày cũng có mặt. Gặp lại đồng đội đi con.

Nói rồi, ông Thắng khoác vai Hoạt đẩy vào. Cánh cửa đóng sầm sau lưng. Bên trong, một căn phòng rộng với những bóng đèn tuýp sáng trắng loá. Trên bàn gỗ dài, giấy tờ, ống nghe, huyết áp kế bày la liệt. Đứng cạnh bàn là một người đàn ông ngoài năm mươi, thân hình tề chỉnh trong bộ quân phục xanh, vai đeo lon đại tá. Người ấy đang cầm một tờ giấy, nhìn lên khi cửa mở.

— Hoạt! Mày đấy à? — Giọng người đàn ông trầm, ấm, nhưng có một tia ngạc nhiên và… một thứ gì đó khác, lạnh lùng hơn. — Lâu ngày không gặp. Vào đây, vào đây.

Hoạt nhận ra ngay. Đó là trung tá Ngọc, thủ trưởng cũ của anh hồi trong quân ngũ. Một người đàn ông nghiêm khắc, thẳng tính, nổi tiếng với những buổi huấn luyện khắc nghiệt. Bên cạnh ông ta, hai ba người đàn ông mặc thường phục — đồng đội cũ của Hoạt — đang đứng khoanh tay, nhìn anh từ đầu đến chân.

— Dạ, thưa thủ trưởng. — Hoạt cúi đầu, hai tay đan vào nhau.

— Được. Cởi đồ ra bác sĩ khám cho. — Trung tá Ngọc chỉ tay xuống bàn khám. — Nghe nói mày bị tai nạn lao động hồi nào, phải điều trị dài ngày. Khám lại cho kỹ.

Hoạt toát mồ hôi. Anh nhìn quanh, thấy mọi người đều nhìn mình — ông Thắng đã đứng sang một bên, tay xoa cằm; mấy người đồng đội cũ đứng dựa tường, cười nửa miệng. Không khí im lặng, chờ đợi.

— Cởi! — Trung tá Ngọc gắt một tiếng, làm Hoạt giật mình. Những ngón tay run run của anh đưa lên cúc áo sơ mi. Cài áo đầu tiên bung ra. Rồi cái thứ hai, thứ ba. Chiếc áo trượt khỏi vai, lộ ra thân trên trần trụi của anh dưới ánh đèn tuýp.

Mồ hôi đã bắt đầu lấm tấm trên ngực. Hai đầu vú thâm đen, căng cứng, nổi rõ trên làn da nâu bóng loáng vì mồ hôi và dầu. Cơ ngực săn chắc, nhưng đang lên xuống nhanh vì hơi thở gấp gáp. Những bắp thịt cánh tay cuồn cuộn, đường gân nổi trên cổ và vai.

— Cởi nốt quần ra. — Trung tá Ngọc ra lệnh, tay chỉ xuống dưới thắt lưng Hoạt. — Khám tổng thể thì phải cởi hết.

Hoạt nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Anh cúi xuống, cởi dây thắt lưng. Kéo khóa quần tây. Chiếc quần tụt xuống đến mắt cá chân, để lộ quần lót trắng đã căng phồng vì dương vật nặng trĩu. Vải trắng căng ra, để lộ đường viền con cặc dài và to, đầu quy tục lộ rõ, lỗ đái ướt đẫm một vệt nhỏ. Lông đen nhánh xoăn tít nhô ra từ hai bên cạp quần lót.

Mấy người đồng đội cũ huýt sáo. Một người kêu lên: — Chà, thằng Hoạt ngày trước cặc nhỏ xíu, giờ to vậy hả?

— Im lặng! — Trung tá Ngọc quát. Nhưng mắt ông ta cũng dán chặt vào cái gò lớn giữa hai đùi Hoạt. — Cởi nốt cái quần lót ra.

Hoạt luồn ngón tay cái vào cạp quần lót, kéo từ từ xuống. Dương vật và hai hòn dái của anh bật ra, nặng và đen, thân cặc nổi đầy tĩnh mạch xanh lè. Quy đầu đen thẫm, lỗ đái đỏ hỏn, vẫn còn hơi nong rộng từ lần bị kẹp sắt gần đây. Dái to, da bìu nhăn nheo lông lá, hai hòn nặng trĩu như hai quả chà là đen.

Cả căn phòng im lặng đến mức nghe được tiếng quạt trần quay. Ánh mắt của trung tá Ngọc sắc lẹm, lướt từ ngực xuống bụng, rồi dừng lại ở dương vật cương cứng — Hoạt không thể kìm hãm được, nó đã cứng lên từ lúc anh cởi quần.

— Bác sĩ Thắng, mời ông khám cho cậu ta. — Trung tá Ngọc gật đầu với ông Thắng đang đứng bên cạnh bàn.

Ông Thắng bước tới, tay đã đeo găng cao su trắng. Hắn ta cầm một cây thước gỗ nhỏ, một hộp dụng cụ kim loại, và một que điện dài có dây nối với ổ điện di động. Hắn đặt tất cả lên bàn, rồi quay sang Hoạt.

— Hai tay chống hông. Đứng thẳng, mở rộng hai chân bằng vai.

Hoạt làm theo. Dương vật anh cương cứng đong đưa, đập nhẹ vào đùi trong. Ông Thắng đứng trước mặt, ngắm nghía, rồi đưa tay nắm lấy dương vật Hoạt. Những ngón tay siết chặt, lăn từ gốc đến quy đầu. Hoạt rít lên qua kẽ răng.

— Da quy đầu hơi dài, nhưng lộn xuống được. — Ông Thắng nói, tay luồn lột bao quy đầu ra, để lộ toàn bộ quy đầu đen thẫm. — Rãnh quy đầu bị viêm nhẹ. Tuyến sữa hoạt động mạnh. Cương cứng đạt chuẩn.

Hắn ta luồn tay xuống dưới, bóp nhẹ hai hòn dái, lăn từng hòn trong lòng bàn tay. Hoạt bặm môi, thở mạnh qua mũi. Mồ hôi chảy dọc từ nách xuống hông, ướt đẫm.

— Tinh hoàn trái to hơn phải, nhưng bình thường. Tinh trùng chắc tốt lắm. — Ông Thắng bóp mạnh hơn, ấn ngón tay vào tinh hoàn, day day. Hoạt rên lên một tiếng ngắn, không kìm được.

— Khoan, khoan, để tôi xem cái này. — Ông Thắng quay người, lấy que điện dài, cắm vào ổ. Một đầu que bằng kim loại dài, bọc nhựa nhẵn. Hắn bôi trơn đầu que, rồi đưa lên, dí vào núm vú trái của Hoạt.

Hoạt giật nảy người, rú lên một tiếng xé toạc không gian yên tĩnh. Đầu vú chạm vào kim loại nóng, một luồng điện nhẹ chạy qua, kích thích lên đỉnh của đau đớn và cảm giác. Núm vú co thắt, cứng hơn nữa, cương lên như một hòn sỏi nhỏ.

— Thấy gì không? — Ông Thắng quay sang trung tá Ngọc, giọng chuyên nghiệp. — Phản xạ kích thích cực mạnh. Núm vú thâm đen, nhạy cảm bất thường.

Hắn đưa que điện sang núm vú bên kia, dí mạnh hơn. Hoạt rú lên lần nữa, lưng ưỡn cong, hai tay vẫn chống hông nhưng ngón tay bấu chặt vào da. Một dòng điện chạy dọc thân mình, lan xuống dưới bụng, làm dương vật cương cứng giật từng nhịp, rỉ dịch đầu quy.

Trung tá Ngọc nhíu mày, nhưng không nói gì. Các đồng đội cũ đứng dựa tường, mắt sáng lên, có người nuốt nước bọt.

— Giờ tôi thử dưới hạ bộ. — Ông Thắng cúi xuống, đưa que điện chạm vào quy đầu Hoạt. Đầu kim loại lạnh ngắt, chạm vào lỗ đái. Hoạt hét lên, người giật mạnh, muốn lùi lại nhưng trung tá Ngọc đã đứng chắn sau lưng, đẩy mạnh vai anh lên.

— Đứng yên! — Trung tá quát.

Que điện dí vào lỗ đái, luồn vào một đoạn ngắn. Dòng điện nhẹ chạy dọc trong niệu đạo. Hoạt gào lên, nước mắt trào ra, cả người run bần bật. Hai tay anh buông khỏi hông, chụp xuống đùi, nắm chặt. Dương vật anh co thắt dữ dội, một luồng dịch trong suốt rỉ ra từ lỗ đái, chảy dọc que điện xuống tay ông Thắng.

— Có phản xạ xuất tinh rồi! — Ông Thắng hét lên, tay kia bóp chặt dương vật Hoạt ở gốc, ngăn dòng tinh. Nhưng Hoạt không kìm được. Cả thân hình anh căng lên, cơ bụng cuồn cuộn, cặp đùi co thắt. Một tiếng gầm ngắn, nghẹn lại trong cổ họng, rồi tinh dịch trắng đục phun ra như một tia nước, bắn thẳng lên mặt bàn, vào áo blouse trắng của ông Thắng, xuống sàn nhà.

— Mẹ kiếp! — Trung tá Ngọc quát, mặt đỏ gay. Ông ta vung tay giật lấy que điện từ tay ông Thắng, rồi ngay lập tức, không một giây chần chừ, cầm đầu que điện đang còn nóng, dí thẳng vào lỗ đái Hoạt, nhét sâu vào bên trong.

Hoạt rú lên một tiếng xé phổi, cả người gồng cứng như một khúc gỗ. Đầu que điện chui sâu vào niệu đạo, nong rộng lỗ đái, chạm vào vết sẹo cũ. Nhưng dòng tinh vẫn phun ra, bắn xung quanh đầu que, văng lên tay trung tá Ngọc, xuống sàn, ướt đẫm một vùng rộng.

— Tao bảo mày im! — Trung tá Ngọc gầm lên, tay vặn que điện, ấn sâu hơn. Hoạt gào thét, người quằn quại, nhưng không thể dừng lại. Tinh dịch tiếp tục tuôn ra thành vòi, mạnh hơn, dày hơn, như một cái đài phun nước trắng đục bật ra từ dương vật đang bị xiên. Những tia tinh bắn lên cao vọt, rơi xuống ngực, bụng Hoạt, xuống chân trung tá Ngọc, xuống tóc của ông Thắng đang quỳ gần đó.

Cả căn phòng nín lặng trong vài giây. Rồi tiếng xì xào nổi lên. Mấy người đồng đội cũ lùi lại, nhưng mắt vẫn dán chặt vào dương vật Hoạt, nơi vẫn còn rỉ ra từng giọt tinh loãng xung quanh que điện.

Trung tá Ngọc rút mạnh que điện ra. Hoạt thở hổn hển, đầu gối khuỵu xuống, nhưng ông ta quát: — Đứng lên! Hít đất! Hai trăm cái, ngay lập tức!

Hoạt loạng choạng chống tay xuống nền gạch men lạnh. Anh ép người xuống, mũi chân chống, lưng thẳng. Nhưng dương vật anh — vẫn cương cứng, sau vụ xuất tinh dữ dội, nó lại cứng lên, nặng trĩu, thâm đen — cọ xát mạnh vào mặt gạch thô ráp. Mỗi lần hạ người xuống, con cặc bị ép vào đất, đau xé và kích thích đến điên cuồng.

— Một! — Trung tá Ngọc đếm. — Hai! — Tay ông ta cầm que điện vẫn còn nóng, dơ lên như một cây roi vô hình.

Hoạt cố đẩy người lên, nhưng khi xuống, dương vật chạm vào nền lạnh, một cơn đau và khoái cảm trộn lẫn xé dọc sống lưng. Anh nhổm mông lên, hạ người xuống không chạm đất, nhưng trung tá Ngọc lập tức đạp mạnh vào mông anh, ấn dương vật dội thẳng xuống nền gạch.

— Sai động tác! — Trung tá quát. — Hạ thấp xuống! Ngực chạm đất!

Hoạt rú lên khi dương vật bị dập mạnh xuống nền. Cảm giác như vỡ tung ở bụng dưới. Tinh hoàn nặng trĩu co thắt. Và rồi, không thể kìm nén được nữa, dương vật anh phun ra một lần nữa — một vòi tinh trắng đặc mạnh mẽ, bắn thẳng vào nền gạch, tạo thành một vũng trắng loang rộng dưới bụng anh. Những tia tinh văng lên mép gạch, lên chân trung tá Ngọc, lên giày của mấy người đồng đội.

— Con mẹ mày! — Trung tá Ngọc chửi, vung chân đạp vào mông Hoạt lần nữa. Hoạt ngã sõng soài, mặt đập xuống gạch, nhưng cặc vẫn phun, phun không ngừng. Tinh dịch loãng, trắng đục, chảy ra từ lỗ đái nong rộng thành suối, thấm ướt cả một mảng gạch rộng hai gang tay. Mồ hôi và tinh trùng trộn lẫn trên mặt nền.

Trung tá Ngọc đứng sững, tay vẫn cầm que điện, mặt kinh ngạc và tức giận lẫn lộn. Ông ta nhìn xuống vũng tinh trắng dưới chân, rồi nhìn lên thân thể đang run bần bật của Hoạt, nơi dương vật vẫn còn cương cứng, thâm đen, nặng trĩu, nhỏ từng giọt dịch trong suốt cuối cùng.

— Mày… — Trung tá Ngọc nói, giọng khàn đặc. — Mày đúng là đồ điếm không biết xấu hổ.

Nhưng tay ông ta, thay vì vứt que điện, lại bấu chặt lấy vai Hoạt, nắn bóp mạnh mẽ. Và đôi mắt của ông ta — sắc lạnh, nghiêm khắc, nhưng sâu bên dưới là một thứ gì đó vừa thỏa mãn, vừa thèm khát.

Cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ có tiếng thở dốc của Hoạt, tiếng quạt trần kêu đều, và tiếng tim đập thình thịch vọng lên từ chính lồng ngực của mỗi người đàn ông.

Comments

Be the first to share your thoughts on this chapter.

The End

Thanks for reading