Nắng miền Nam trút xuống khoảng sân trường như thiêu như đốt, hơi nóng bốc
Hoạt kéo vạt áo thun lau mồ
Bàn tay Hải siết chặt trên vai Hoạt, những ngón tay mập mạp bấu vào bắp thịt rắn chắc qua lớp áo thun mỏng. Hoạt hơi khựng người, cảm nhận hơi nóng từ lòng bàn tay đổ mồ hôi kia truyền sang da thịt mình.
— Ở đây mát hơn hả anh? — Hải cười, hàm răng vàng lộ ra dưới ánh nắng xuyên qua tán lá.
Hoạt gật đầu, đưa tay định lau mồ hôi trên trán thì Hải đã nhanh hơn, bàn tay kia chụp lấy cổ tay anh.
— Để tôi xoa cho. Mấy anh em thợ điện như cậu, vai gáy hay mỏi lắm.
Trước khi Hoạt kịp phản ứng, những ngón tay thô ráp đã luồn vào gáy anh, bóp nắn. Hoạt nhăn mặt, không phải vì đau — cái nắm đó quen thuộc, như đồng đội thời quân ngũ vẫn thường xoa bóp cho nhau. Anh thả lỏng vai, để mặc Hải nhào nặn.
— Thấy chưa, cơ bắp còn săn chắc lắm. Hồi bộ đội về hả?
— Vâng, xuất ngũ năm năm rồi.
— Xuất ngũ mà còn thế này, chăm chỉ lắm. — Hải cười khằng khặc, tay vuốt dọc sống lưng Hoạt. — Cởi áo ra cho thoáng, ở đây toàn đàn ông với nhau, ngại gì.
Quân đứng bên cạnh gật đầu, ánh mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào thân hình người lính. Tay hắn lần trong túi quần, mân mê thứ gì đó.
Hoạt chần chừ. Thói quen của người lính — không bao giờ để mất cảnh giác dễ dàng. Nhưng cái nắng, cơn khát, và sự thân thiện của Hải khiến lớp phòng thủ của anh tan dần. Anh kéo vạt áo thun qua đầu, để lộ thân hình trần trụi dưới tán cây.
Da ngăm nắng căng bóng trên từng bó cơ. Bờ vai rộng, ngực nở với hai hàng cơ ngực săn chắc đều đặn nâng lên hạ xuống. Và trên đó, nổi bật trên làn da nâu, hai núm vú thâm sẫm to bằng đầu ngón tay cái, chai sạn vì mồ hôi và thời gian, hướng thẳng ra ngoài như hai viên đạn nhỏ. Lớp lông đen mảnh chạy từ rốn xuống dưới quần.
— Ồ, đẹp đấy. — Hải huýt sáo dài, mắt dán vào ngực Hoạt.
Quân bước lại gần, bàn tay thon dài đưa ra, chạm vào bắp tay Hoạt.
— Căng thật. Tay nghề thợ điện mà còn săn hơn mấy thằng tập gym.
Hắn ta vuốt dọc bắp tay, xuống vai, rồi dừng lại trên ngực Hoạt. Ngón tay lướt nhẹ quanh núm vú thâm, làm nó dựng đứng hơn dưới cái chạm bất ngờ.
— Đẹp quá. — Hải thì thầm, mắt sáng rực. — Hai cái núm vú này, nhìn mà muốn…
Hắn không nói hết câu. Cả hai người đàn ông vây quanh Hoạt, tay không ngừng sờ nắn cơ thể anh. Hoạt cau mày, bắt đầu cảm thấy có gì không ổn.
— Các anh… — Anh lùi lại, nhưng lưng đã chạm vào thân cây đa sần sùi.
— Đừng sợ, đồng chí. — Hải cười, giọng trầm xuống. — Chúng tôi chỉ muốn… kiểm tra sức khỏe của một người lính thôi mà.
Bàn tay mập mạp của Hải chụp lấy núm vú bên trái của Hoạt, bóp chặt. Hoạt giật bắn người, hít một hơi gấp. Cảm giác kỳ lạ — đau, và một thứ gì đó nhức nhối hơn, xuyên thẳng vào đáy não anh.
— Này!
— Sao, đàn ông mà lại nhột à? — Hải cười to, mắt long lên. — Mấy anh lính như cậu mà yếu thế?
Hắn vân vê núm vú giữa ngón cái và ngón trỏ, xoay tròn, kéo dài ra. Hoạt nghiến răng, hai tay nắm chặt thành nắm đấm nhưng không dám đánh lại — trong đầu anh vẫn nghĩ đây chỉ là trò đùa của mấy người đàn ông ngoài đường.
Nhưng Quân đã luồn tay xuống dưới, siết chặt lấy dây thắt lưng của Hoạt.
— Làm gì vậy? — Giọng Hoạt dồn dập.
— Tụt quần ra cho mát. Nóng thế này, mặc quần dài bức lắm. — Hải nói, tay kia vẫn không rời núm vú đang sưng đỏ của Hoạt.
— Thôi, không cần đâu…
— Cần chứ. Làm đàn ông với nhau, sợ gì. — Quân đã mở khóa thắt lưng, một tay giữ chặt hai tay Hoạt, tay kia tuột quần dài màu xanh công nhân xuống.
Hoạt giãy giụa, cảm giác nhục nhã ùa đến. Từng thớ cơ trên người anh căng cứng, nhưng Hải đã kịp quàng tay qua cổ anh, kéo đầu anh ngửa ra sau.
— Cứng đầu quá. Đồng chí cứng đầu quá.
Bàn tay thô ráp chụp lấy vùng hạ bộ của Hoạt qua lớp quần lót trắng — một bọc đùi đầy đặn, nổi rõ hình dạng của một dương vật to và một cặp tinh hoàn lớn. Hải xuýt xoa, bóp mạnh.
— Ồ, to thế này mà giấu kỹ nhỉ. Đồng chí có của nặng đấy.
Hoạt hộc lên, cảm giác vừa tức vừa sợ — nhưng một phần trong anh, sâu thẳm dưới lớp ý thức của người lính kiên cường, thứ cảm giác bị bắt nạt, bị phơi bày trần trụi, bắt đầu dấy lên một sự rúng động lạ kỳ.
— Đừng… — Anh nói, giọng khàn đi.
Nhưng Quân đã móc ngón tay vào cạp quần lót, kéo mạnh xuống. Chiếc quần lót trắng tuột khỏi hông, để lộ một dương vật to dài, nằm gọn trong lớp lông mu rậm rạp đen nhánh, hai tinh hoàn trĩu nặng thõng xuống, và dưới đó, lỗ đái và hậu môn — tất cả phơi bày ra dưới tán cây đa, trước hai ánh mắt đàn ông đang cháy bỏng.
— Đẹp thật. — Hải nói, giọng khản đặc. — Mẹ, thằng này có của thật.
Hắn ta cúi xuống, bàn tay mập mạp chụp lấy gốc dương vật Hoạt, siết nhẹ. Cảm giác nóng ẩm từ lòng bàn tay kia lan tỏa trên da thịt nhạy cảm. Hoạt rên lên, cố kìm nén tiếng thở dốc.
— Đừng sờ… — Anh nói, giọng yếu ớt.
— Sờ đã. Lâu lắm rồi mới thấy một cái đẹp như này. — Hải bắt đầu tuốt, từ gốc lên đầu, từ từ, như người nông dân vuốt ve cây lúa.
Quân cũng quỳ xuống, bàn tay thon dài luồn vào giữa hai đùi Hoạt, mân mê hai tinh hoàn. Hắn nâng niu từng trái, bóp nhẹ, lăn dưới ngón tay.
— Căng cứng thật. Chắc lâu ngày không xả đúng không?
Hoạt không trả lời. Anh cắn chặt môi, mắt nhắm nghiền, từng giọt mồ hôi lăn dài trên thái dương. Cơ thể anh phản bội anh — dù đầu óc đang gào thét phản đối, dương vật bắt đầu cương lên dưới những bàn tay thô bạo ấy.
— Ồ, thấy chưa, thấy chưa? — Hải cười khằng khặc. — Cứng lên rồi. Anh em thấy không? Đồng chí bộ đội của chúng ta đang cứng lên kìa.
Hai người đàn ông nhìn nhau, mắt sáng lên. Cả hai bắt đầu tăng tốc — Hải tuốt dương vật Hoạt đều đặn, từ gốc đến đầu, lột bao quy đầu cho đến khi quy đầu thâm đen, to tròn, căng bóng lộ ra. Quân tiếp tục xoa bóp hai tinh hoàn, ngón tay thỉnh thoảng lần xuống dưới, chạm vào hậu môn thâm rậm lông của Hoạt.
— Đừng… — Hoạt thở gấp, cơ bắp căng cứng. — Đừng sờ… chỗ đó…
— Sao, ngại à? — Quân nói, giọng khàn khàn. — Đàn ông mà có chỗ đó là để cho người ta chơi mà.
Hắn ta thọc một ngón tay vào hậu môn Hoạt. Hoạt hét lên, người cong lên như lò xo. Cảm giác xâm lấn — một ngón tay lạnh và khô luồn vào nơi chưa ai từng chạm đến — xé toạc lớp kiên cường cuối cùng của anh.
— Ra khỏi… đó…
Giọng Hoạt đứt quãng, nhưng Hải siết chặt lấy tay anh, kéo hai tay anh lên khỏi đầu.
— Im. Chưa xong mà. Tụi tao mới chơi tí thôi.
Quân rút ngón tay ra, nhưng hắn ta móc trong túi quần một đoạn kim tây dài — loại kim to, dùng để may bao tải. Hoạt mở mắt, nhìn thấy ánh kim loại sáng lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá.
— Cái gì? — Giọng anh đứt đoạn vì hoảng sợ.
— Trò chơi tí thôi. — Hải cười, tay hắn bóp nghẹn dương vật cương cứng của Hoạt, ngón cái miết lên quy đầu thâm. — Đồng chí có cặp núm vú đẹp lắm. Để tui xỏ cho cái để xem.
Quân đã đưa đầu kim chạm vào đầu vú bên phải của Hoạt. Một giây chần chừ — rồi hắn ấn mạnh.
Hoạt hét lên, âm thanh xé toạc không gian yên tĩnh dưới tán cây.
Mũi kim xuyên qua lớp da sẫm màu của núm vú, chảy ra một giọt máu đỏ tươi. Hoạt ngửa cổ, mồ hôi lẫn nước mắt bắt đầu trào ra từ khóe mắt anh, nhưng anh không khóc — chỉ là phản ứng cơ thể trước nỗi đau xé da thịt.
— Giỏi lắm. — Hải thủ thỉ, mắt dán vào giọt máu đang chảy xuống bầu ngực rắn chắc. — Một cái nữa nào.
Quân rút kim ra khỏi núm vú đang chảy máu, điều chỉnh tay, và đâm tiếp vào núm vú bên trái. Lần này, Hoạt gào lên, tiếng đau đớn khiến mấy con chim trên cây giật mình bay vút đi.
Hai giọt máu chảy song song từ hai bên ngực của người lính xuống làn da nâu, tạo thành hai vệt đỏ nhạt.
— Đừng… tôi có con… nó sắp ra ngoài… — Hoạt nói, giọng đứt quãng, nhưng hai người đàn ông dường như không nghe thấy.
Quân lục túi quần, rút ra một đôi đũa tre dùng một lần, còn nguyên vỏ. Hắn ta xé vỏ từ từ, tiếng nhựa bị xé toạc vang lên nghe rõ mồn một dưới tán cây. Chiếc đũa dài, màu vàng ươm, hơi thô, đầu nhỏ và to dần về phía đuôi.
— Còn thứ này nữa. — Hải cười, tay kia vẫn đang siết chặt gốc dương vật cương cứng của Hoạt. — Tụi tao muốn xem ống đái của đồng chí co giãn thế nào.
Hoạt mở to mắt, nỗi sợ đến từ một nơi sâu thẳm hơn cả nỗi đau thể xác. Anh giãy giụa, hai chân đạp đất, nhưng Hải nặng hơn anh hàng chục kg, đè lên người anh, tay siết chặt lấy hai đùi, banh rộng ra.
— Giữ nó lại.
Quân quỳ xuống trước mặt Hoạt, đôi đũa trên tay, đầu nhỏ chạm vào lỗ đái của người đàn ông — một cái lỗ đã căng ra vì dương vật đang cương cứng, ứa ra một giọt nhựa trắng đục.
— Đẹp quá, lỗ đái này, chuẩn để… thử.
Hắn ta đưa đầu đũa vào, ấn nhẹ.
— ĐỪNG! — Hoạt gào lên, cả cơ thể căng cứng. Mồ hôi, nước mắt, và mồ hôi lẫn nước bọt túa ra từ miệng anh.
Nhưng Quân vẫn ấn. Đầu đũa mảnh luồn vào lỗ đái nhỏ xíu, vượt qua lớp cơ vòng đầu tiên. Hoạt hít một hơi dài, rít qua kẽ răng, mắt trợn ngược. Cảm giác như có ai đó đang xé toạc cơ thể anh từ bên trong — thanh tre nhẵn bóng len lỏi sâu vào trong niệu quản, từng milimet, từng milimet một.
— Vào sâu rồi… — Quân nói, giọng tập trung, mắt dán vào nơi thanh tre biến mất trong dương vật cương cứng của Hoạt.
— Đừng… xin các anh… — Hoạt nói, giọng lạc đi vì đau — lần đầu tiên anh dùng từ "xin" kể từ khi bị bắt đầu.
— Ráng chịu đi đồng chí. — Hải thủ thỉ vào tai anh. — Đang chơi trò chơi đàn ông với nhau mà.
Đũa đã vào sâu gần nửa, và lỗ đái của Hoạt chưa từng giãn đến cỡ này. Da trên dương vật căng bóng, nổi rõ hình dạng của thanh tre bên trong. Quân cầm đũa, bắt đầu thụt tới thụt lui — từ từ, ngắn, rồi dài hơn.
Hoạt gào thét không thành tiếng. Cảm giác thanh tre cọ xát vào lớp niệu đạo nhạy cảm đang rách dần — máu bắt đầu rỉ ra, hoà lẫn với giọt nước trắng của tinh trùng còn sót lại, chảy ra từ lỗ đái của anh, làm ướt bàn tay Quân và mặt đất dưới chân họ.
— Chảy máu rồi kìa. — Hải cười, lấy tay quệt lấy vết máu đưa lên miệng liếm. — Mặn. Của đàn ông sao mà mặn thế.
Trong cơn đau tột cùng, Hoạt nghe thấy tiếng bước chân — nhẹ, ngập ngừng, quen thuộc. Anh mở mắt ra, xuyên qua màn nước mắt, thấy một bóng hình đang đứng ở cửa phòng thi, ngó ra nhìn.
Không. Không phải lúc này. Dũng.
