Thiên Thần Sa Ngã
Reading from

Thiên Thần Sa Ngã

2 chapters • 1 views
Bồn Tắm Nửa Đêm
2
Chapter 2 of 2

Bồn Tắm Nửa Đêm

Trong phòng giam tối ẩm, ba tên lính—kẻ đã bị nàng cắn lưỡi lúc sáng—quây quanh Thải Nhi, tay giữ chặt vai nàng trong khi tên cầm đầu thì thầm 'để ta bôi thuốc cho ngươi' và luồn tay vào lớp áo phạm nhân rộng thùng thình, chạm vào vết roi rớm máu trên xương quai xanh. Nàng vùng vẫy, cắn vào cổ tay hắn, nhưng chúng kéo nàng đứng dậy, lột phăng bộ đồ lót tím trắng rồi bế thốc nàng vào phòng tắm đá lạnh, nhấn chìm cơ thể đầy thương tích vào bồn nước ấm bốc hơi. Tên lính cầm đầu vốc nước rửa vết roi trên ngực nàng, rồi cúi xuống ngậm lấy đầu vú đang căng cứng, trong khi tên thứ hai luồn tay xuống dưới nước, miết ngón tay vào khe mông nàng, thì thầm 'đừng sợ, ta chỉ chăm sóc thánh nữ thôi'. Nàng nghiến răng, nước mắt hòa vào làn nước đục, khi chúng ép nàng quỳ xuống, dí dương vật vào môi nàng, và tên cầm đầu gằn giọng: 'ngoạm lấy, hoặc ta sẽ gọi Lý Minh Triết đến đây—ngươi biết hắn sẽ làm gì tiếp theo.'

Tiếng hò reo của đám đông vẫn còn văng vẳng bên tai nàng khi Lý Minh Triết giơ cao tay, ra hiệu cho đám lính giải tán. "Ngày trừng phạt đầu tiên kết thúc!" Hắn tuyên bố, giọng vang vọng khắp quảng trường, và đám đông đáp lại bằng một tràng pháo tay như sấm. "Ngày mai, chúng ta sẽ tiếp tục! Hãy đến sớm để có chỗ đẹp!"

Thải Nhi đứng đó, trần trụi trước hàng trăm ánh mắt, máu từ những vết roi vẫn còn rỉ xuống làn da trắng ngần. Nàng cắn chặt răng, cố giữ cho đầu gối không khuỵu xuống, cố giữ cho khuôn mặt không biểu lộ sự nhục nhã đang dâng lên như thủy triều trong lồng ngực. Nhưng khi một người phụ nữ đứng hàng đầu quay sang nói với người bên cạnh — "Nhìn cặp vú của nàng ta kìa, to vậy mà không hề chảy xệ, đúng là thánh nữ có khác" — nàng cảm nhận được máu dồn lên mặt, nóng ran như bị roi quất vào má.

"Tôi cá là nàng ta chưa từng bị đàn ông chạm vào," Một gã thanh niên cười khẩy, đôi mắt dán chặt vào giữa hai chân nàng. "Nhìn kìa, sạch sẽ không một cọng lông, hồng hào như hoa đào mới nở. Đúng là thánh nữ có khác — ngay cả nơi đó cũng được chăm chút như một báu vật."

Tiếng cười vang lên từ nhiều phía. Một người đàn ông trung niên đứng gần hàng rào gỗ lắc đầu, giọng đầy vẻ tiếc nuối: "Thật đáng tiếc cho một vẻ đẹp như thế. Đánh thành thế này, chắc phải mất cả tuần mới lành. Nhưng mà..." Hắn ngừng lại, mắt lia từ bầu ngực đến hông nàng, "kể cả có sẹo, thân hình này vẫn đáng giá cả gia tài."

Thải Nhi nhắm chặt mắt, nhưng không thể ngăn những lời bàn tán lọt vào tai. Một bà lão đứng cách đó vài bước, tay bịt miệng, thì thầm với con gái: "Nghe nói nàng ta là thánh nữ của Điện Thích Khách đấy. Ta còn nhớ hồi nàng ta mười sáu tuổi, đứng trên đài thánh nữ tuyên thệ, trông đẹp đến mức khiến người ta phải rơi nước mắt. Vậy mà bây giờ..."

Nàng không muốn nghe thêm nữa. Khi hai tên lính bước lên bục, gỡ dây trói khỏi cổ tay nàng, nàng gần như ngã khuỵu xuống ngay khi sợi dây cuối cùng rơi xuống. Nhưng bàn tay thô ráp của tên lính trẻ đã kịp túm lấy cánh tay nàng, kéo nàng đứng dậy. Mái tóc trắng dài dính bết vào lưng, vào những vết roi đang rỉ máu, và nàng cảm nhận được hàng trăm ánh mắt vẫn đang dán chặt vào từng tấc da thịt lõa lồ của mình.

"Đi nào, thánh nữ." Tên lính trẻ thì thầm, bàn tay hắn luồn xuống dưới nách nàng, cố tình chạm vào mép ngực khi kéo nàng bước xuống bậc thang gỗ. Phía dưới, đám đông vẫn chưa chịu giải tán. Họ chen lấn, đẩy nhau để nhìn rõ hơn cảnh tượng một vị thánh nữ đang được hai tên lính dìu đi trong tình trạng trần trụi hoàn toàn.

"Tội nghiệp thay..." Một bà lão ôm mặt, nhưng đôi mắt vẫn ló ra sau kẽ tay, dán chặt vào thân hình trắng ngần đang bước đi loạng choạng.

"Trông nàng ta vẫn đẹp đấy chứ," Một gã đàn ông đứng gần hàng rào cười khẩy, mắt lia từ bầu ngực đến đùi nàng. "Đánh thêm vài roi nữa chắc còn đẹp hơn."

Một người phụ nữ trẻ đứng cạnh gã, tay bịt miệng, thì thầm: "Nhìn mông nàng ta kìa... Tròn trịa đến thế. Đánh thành thế này mà vẫn săn chắc."

Thải Nhi cắn chặt răng đến mức nghe thấy tiếng nghiến, cố giữ cho đôi chân không run rẩy khi bước lên xe ngựa. Nhưng khi nàng bước lên bậc cuối cùng, một tên lính khác — gã to lớn với bộ râu quai nón — cố tình đưa tay "đỡ" nàng bằng cách luồn thẳng vào giữa hai chân nàng, bàn tay nóng hổi ép sát vào khe âm đạo trơn nhẵn, không một sợi lông cản trở, trong một giây, khiến nàng giật mình suýt ngã. Hắn cười khẽ, không nói gì, chỉ liếm môi khi ánh mắt nàng lướt qua hắn.

Tấm vải thô bốc mùi ẩm mốc và phân ngựa, nhưng nàng vẫn gần như ngã gục xuống khi cánh cửa sắt đóng lại, cắt đứt ánh nhìn soi mói của đám đông. Bóng tối bao trùm, và nàng thở ra một hơi dài — thứ âm thanh duy nhất trong khoang xe cùng với tiếng bánh xe lăn trên đá cuội. Nàng cuộn người vào góc xe, đầu gối co lên, cố gắng che đi những vết roi đang rỉ máu trên ngực và bụng, cố gắng giữ cho cơ thể không run rẩy. Nhưng mỗi lần xe lắc lư, da thịt nàng lại cọ vào vải thô, và cơn đau nhói lên từ những vết thương như nhắc nàng rằng tất cả những gì vừa xảy ra không phải là một cơn ác mộng.

Tên lính trẻ ngồi xuống đối diện nàng, đôi mắt hắn quét một vòng từ khuôn mặt đến bầu ngực rồi dừng lại ở giữa hai chân nàng. "Nào, chúng ta không thể để ngươi về ngục trong tình trạng này được." Hắn với tay lấy một bọc vải từ góc xe, bên trong là bộ đồ lót màu tím trắng mà bọn họ đã lột ra khỏi người nàng sáng nay. "Giơ tay lên."

Nàng không cử động. Tên lính thở dài, tự mình cầm chiếc áo lót màu tím, luồn qua đầu nàng. Bàn tay hắn trượt xuống, kéo hai dây áo qua vai, và khi hắn chỉnh lại phần đệm ngực, những ngón tay hắn cố tình bóp nhẹ một bên ngực nàng. Thải Nhi khẽ nhíu mày nhưng không nói gì — nàng đã học được rằng phản kháng chỉ khiến chúng thêm hứng thú. Nhưng trong lòng, một ngọn lửa phản kháng vẫn âm ỉ cháy: nàng không phải là con mồi để bọn chúng thưởng thức. Nàng là thánh nữ của Điện Thích Khách. Nàng đã tuyên thệ bảo vệ đại lục này. Và nàng sẽ không để bọn chúng bẻ gãy mình.

"Tốt." Hắn cúi xuống, cầm chiếc quần lót trắng viền tím, và khi nàng nhấc hông lên theo phản xạ, hắn kéo nó qua đùi nàng thật chậm. Đầu ngón tay hắn lướt dọc theo bắp chân, qua đầu gối, rồi dừng lại ở đùi trong. Hắn giữ nguyên tay ở đó vài giây, cảm nhận làn da mềm mại, trước khi kéo quần lót lên hết cỡ. Khi lớp vải cuối cùng che đi vùng kín của nàng, hắn khẽ thở dài tiếc nuối, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi đùi nàng, ngón cái xoay tròn trên lớp vải mỏng, vẽ những vòng tròn vô nghĩa trên da thịt nàng. Sau đó là bộ áo váy tù nhân rộng thùng thình màu xám bạc, vải thô cọ vào những vết roi khiến nàng rùng mình.

Xe ngựa lắc lư qua từng khúc cua, và tên lính không bỏ lỡ cơ hội nào. Mỗi lần xe nghiêng, hắn lại ngả người về phía nàng, bàn tay "vô tình" chạm vào ngực nàng qua lớp vải mỏng. Đến khúc cua thứ ba, hắn không còn giả vờ nữa — hắn luồn tay vào trong áo, bóp lấy bầu ngực nàng, ngón cái miết qua lớp áo lót mỏng manh.

Thải Nhi nghiến răng, hai tay bấu chặt vào vạt áo. Trong đầu nàng, một giọng nói vang lên — giọng của chính nàng, kiên định và lạnh lùng như thép: *Ngươi sẽ không bẻ gãy được ta. Ta là thánh nữ. Ta đã trải qua những cơn đau còn dữ dội hơn thế này trong quá trình huấn luyện. Những bàn tay bẩn thỉu này sẽ không thể làm gì được ta.* Nhưng khi bàn tay hắn rời khỏi ngực nàng, luồn xuống dưới váy, vuốt dọc theo mông nàng, giọng nói đó bắt đầu lung lay.

"Ngươi có biết," hắn thì thầm, hơi thở nóng ẩm phả vào tai nàng, "từ lúc nhìn thấy ngươi trên pháp trường sáng nay, ta đã nghĩ đến khoảnh khắc này suốt cả ngày." Hắn cúi xuống, hôn lên cổ nàng, lưỡi hắn lướt dọc theo đường gân nhỏ đang đập nhanh dưới làn da mỏng. Thải Nhi quay mặt đi, hàm răng nghiến chặt, nhưng cơ thể nàng run lên không phải vì lạnh. Nàng cảm nhận được hơi thở của mình bắt đầu gấp gáp hơn, và nàng ghét bản thân vì điều đó.

Bàn tay hắn rời khỏi ngực nàng, luồn xuống dưới váy, vuốt dọc theo mông nàng. Hắn bóp một cái thật mạnh, và nàng khẽ bật ra một tiếng thở dốc. "Im nào," hắn cười khẽ, hôn lên má nàng. "Chúng ta sắp về đến nơi rồi. Ngươi còn cả đêm dài phía trước."

Xe ngựa dừng lại trước cổng ngục tối. Cánh cửa sắt mở ra, và Thải Nhi chớp mắt trước ánh đuốc leo lét hắt ra từ hành lang đá. Tên lính trẻ bước xuống trước, quay lại đưa tay đỡ nàng — nhưng thay vì nắm lấy cổ tay nàng, hắn luồn tay xuống dưới mông nàng, nhấc bổng nàng lên như bế một đứa trẻ. Một bàn tay khác vòng qua lưng nàng, đặt ngay trên vết roi sâu nhất khiến nàng rít lên một tiếng nhỏ. Nàng vùng vẫy, chân đạp loạn xạ, nhưng hắn chỉ cười và siết chặt hơn.

"Nhẹ thôi," Một giọng nói trầm ấm vang lên từ cuối hành lang. Một người đàn ông trung niên bước ra từ bóng tối, mái tóc hoa râm được chải gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại có một tia sáng kỳ lạ khi nhìn thấy nàng. "Cô ấy bị thương. Đừng làm tổn thương cô ấy thêm."

"Cai ngục Trần Văn Đức," Tên lính trẻ gật đầu chào, hạ Thải Nhi xuống đất nhưng vẫn giữ một tay trên eo nàng. "Chúng tôi đưa tù nhân về phòng giam."

Trần Văn Đức — cai ngục đã trông coi khu phòng giam này suốt mười lăm năm — bước lại gần, ánh mắt ông ta lướt qua khuôn mặt tái nhợt của Thải Nhi, qua bờ vai đang run nhẹ, qua bàn tay đang đặt trên eo nàng của tên lính trẻ. "Ta sẽ dẫn cô ấy về phòng," ông ta nói, giọng đều đều. "Các ngươi đi nghỉ đi. Ngày mai còn dài."

Tên lính trẻ do dự, nhưng trước ánh mắt không chớp của Trần Văn Đức, hắn đành buông tay. "Vâng, thưa cai ngục." Hắn liếc nhìn Thải Nhi một lần cuối — cái nhìn đầy hứa hẹn — rồi quay lưng bước đi cùng đồng đội.

Thải Nhi đứng đó, hai tay ôm lấy cánh tay mình, cố gắng giữ cho cơ thể không run rẩy. Trong lòng, ngọn lửa phản kháng vẫn chưa tắt — nàng nhìn theo bóng tên lính trẻ, và thầm hứa với chính mình: *Ta sẽ nhớ mặt ngươi. Khi ta thoát khỏi nơi này, ngươi sẽ là người đầu tiên ta tìm đến.* Trần Văn Đức nhìn nàng một lúc lâu, rồi ông ta thở dài. "Theo ta."

Phòng giam của nàng là một căn phòng nhỏ ẩm thấp với một chiếc giường gỗ kê sát tường, trên đó trải một tấm nệm rơm mỏng và một tấm chăn xám cũ kỹ. Ngọn đèn dầu trên tường cháy leo lét, ném những cái bóng nhảy múa lên bức tường đá loang lổ vết ẩm. Trần Văn Đức đóng cửa lại, và tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên một tiếng khô khốc.

"Ngồi xuống giường đi." Ông ta đặt một chiếc hộp gỗ nhỏ lên bàn, mở ra, bên trong là những lọ thuốc mỡ và những dải băng vải sạch. "Vết thương của cô cần được xử lý. Nếu không sẽ nhiễm trùng."

Thải Nhi nhìn ông ta, đôi mắt tím thạch anh ánh lên vẻ cảnh giác. "Tại sao ông lại giúp tôi?"

Trần Văn Đức dừng tay, nhìn nàng với một biểu cảm khó đọc. "Vì ta đã theo dõi cô từ lâu, thánh nữ Thải Nhi." Giọng ông ta trầm xuống. "Ta đã chứng kiến cô đứng trên đài thánh nữ khi cô mới mười sáu tuổi, tuyên thệ bảo vệ đại lục này. Ta đã thấy cô chiến đấu bên cạnh điện thích khách, bảo vệ những người không thể tự bảo vệ mình." Ông ta bước lại gần, ngồi xuống mép giường. "Ta không tin rằng cô đáng phải chịu số phận này."

Câu nói đó chạm vào một sợi dây nào đó trong lòng nàng — một sợi dây đã căng cứng suốt cả ngày dài, qua từng nhát roi, qua từng tiếng cười khinh miệt của đám đông. Nàng cúi đầu xuống, mái tóc trắng rủ xuống che khuất khuôn mặt, và nàng cảm nhận được một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Nhưng ngay lập tức, nàng lau nó đi, cắn chặt môi. *Không. Ta không thể yếu đuối. Không phải bây giờ.*

Trần Văn Đức đưa tay ra, ngập ngừng một chút, rồi đặt lên vai nàng — ngay trên bờ vai không có vết roi. "Để ta xoa thuốc cho cô," ông ta nói, giọng dịu dàng như đang dỗ dành một con thú bị thương. "Cô sẽ cảm thấy dễ chịu hơn."

Nàng không phản kháng khi ông ta nhẹ nhàng kéo chiếc áo tù nhân trễ xuống khỏi vai nàng. Bàn tay ông ta — ấm áp, với những ngón tay chai sạn vì năm tháng cầm chìa khóa và roi da — thoa một lớp thuốc mỡ mát lạnh lên những vết roi. Thải Nhi hít vào một hơi nhỏ khi ngón tay ông ta chạm vào vết thương sâu nhất, nhưng ông ta chỉ nhẹ nhàng hơn, xoa đều thuốc lên từng đường roi với sự kiên nhẫn của một người đã làm việc này hàng nghìn lần.

"Ngươi biết không," Ông ta thì thầm, hơi thở phả vào gáy nàng, "từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi trên đài thánh nữ, ta đã luôn muốn được gần gũi với ngươi." Bàn tay ông ta trượt xuống, không còn xoa thuốc nữa mà vuốt dọc theo xương sống nàng, rồi ngừng lại ở eo. "Ta đã mơ về làn da này, về hương thơm này, suốt bao năm qua."

Thải Nhi cứng người lại, bàn tay nắm chặt mép nệm rơm. Một phần trong nàng muốn đứng dậy, muốn đẩy ông ta ra, muốn hét lên rằng nàng là thánh nữ, không phải thứ để ông ta thưởng thức. Nhưng một phần khác — phần đã kiệt sức sau một ngày dài bị tra tấn — chỉ muốn gục ngã, chỉ muốn để mặc cho bàn tay này xoa dịu cơn đau. Nàng cắn chặt môi, cố giữ cho hơi thở đều đặn, và nói với chính mình: *Đây chỉ là tạm thời. Ta sẽ chịu đựng. Ta sẽ sống sót. Và rồi ta sẽ trả thù.*

Trước khi nàng kịp phản kháng, ông ta đã cúi xuống và đặt một nụ hôn lên trán nàng — nhẹ nhàng, gần như trìu mến, như đang hôn một đứa trẻ. Rồi một nụ hôn lên má nàng. Rồi một nụ hôn nữa, lên khóe môi nàng, khiến nàng nín thở. Nàng nghiêng đầu đi, nhưng ông ta không dừng lại — bàn tay ông ta luồn vào tóc nàng, nhẹ nhàng nhưng kiên định, kéo đầu nàng lại gần hơn.

"Đừng sợ," ông ta thì thầm, ngón tay cái vuốt nhẹ lên gò má nàng. "Ta sẽ không làm tổn thương ngươi. Ta chỉ muốn chăm sóc cho ngươi thôi."

Môi ông ta chạm vào khóe môi nàng, và Thải Nhi cảm nhận được một luồng ghê tởm dâng lên từ tận đáy lòng — nhưng cùng lúc đó, một phần khác trong nàng, phần đã bị bào mòn bởi những nhát roi và tiếng cười khinh miệt, lại thấy mình đang run rẩy vì một thứ gì đó khác hẳn. Nàng ghét bản thân vì điều đó. Nàng ghét cách cơ thể mình phản ứng lại với sự dịu dàng giả dối này, cách đầu gối nàng mềm nhũn khi bàn tay ông ta luồn xuống dưới áo, vuốt ve dọc theo xương sườn nàng như đang chơi đùa với một nhạc cụ quý giá.

"Ông không thể làm điều này," nàng thì thầm, giọng khàn đặc, cố gắng tìm lại giọng nói của một thánh nữ từng khiến cả đại lục phải kính nể. "Ta là thánh nữ của Điện Thích Khách. Ta đã tuyên thệ—"

"Tuyên thệ với ai?" Trần Văn Đức cắt ngang, giọng vẫn trầm ấm, gần như âu yếm, nhưng bàn tay ông ta không hề dừng lại. "Với Liên minh đã tống ngươi vào đây? Với đám dân chúng đã cười nhạo khi ngươi tè dầm trên pháp trường?" Ông ta cúi xuống, môi áp sát vào tai nàng, hơi thở nóng ẩm phả vào vành tai khiến nàng rùng mình. "Hay với Long Hạo Thần — người yêu bé bỏng của ngươi, kẻ đang đứng ở cuối quảng trường, bất lực nhìn ngươi bị lột trần?"

Cái tên đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim nàng. Thải Nhi cứng người lại, đôi mắt tím thạch anh mở to, và trong khoảnh khắc đó, tất cả sự phản kháng trong nàng — ngọn lửa cuối cùng vẫn còn âm ỉ — bùng lên dữ dội. Nàng vung tay, đẩy mạnh vào ngực ông ta, và Trần Văn Đức lùi lại một bước, thoáng ngạc nhiên trước sức mạnh bất ngờ từ một cơ thể đã kiệt sức.

"Đừng nhắc đến hắn," nàng rít lên, giọng run rẩy nhưng đầy thép. "Ngươi không có quyền nhắc đến tên hắn bằng cái miệng bẩn thỉu đó." Nàng đứng dậy, hai chân run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố giữ thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt ông ta. "Ta có thể bị trói, bị đánh, bị lột trần trước cả thành phố — nhưng ta vẫn là thánh nữ. Và ngươi, một tên cai ngục hèn hạ, sẽ không bao giờ có thể bẻ gãy được ta."

Trần Văn Đức nhìn nàng một lúc lâu, và rồi — thay vì tức giận — ông ta mỉm cười. Một nụ cười chậm rãi, đầy thích thú, như một người sành rượu đang nếm một loại vang quý hiếm. "Đó chính là điều ta thích ở ngươi đấy, thánh nữ ạ," ông ta nói, bước lại gần, không vội vàng. "Ngươi vẫn còn lửa. Ngươi vẫn còn sức phản kháng. Và chính điều đó sẽ khiến đêm nay trở nên thú vị hơn nhiều."

Ông ta vươn tay, và trước khi nàng kịp lùi lại, bàn tay ông ta đã túm lấy cổ áo tù nhân của nàng, kéo nàng lại gần. "Ta đã trông coi ngục tối này mười lăm năm," ông ta thì thầm, hơi thở phả thẳng vào mặt nàng, "và ta đã gặp đủ loại tù nhân. Những kẻ khóc lóc van xin, những kẻ im lặng chịu đựng, những kẻ cố gắng tỏ ra cứng rắn. Nhưng tất cả bọn họ — tất cả — đều gục ngã trước khi đêm tàn. Ngươi có biết vì sao không?"

Nàng không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào ông ta, hàm răng nghiến chặt đến mức đau nhức cả quai hàm. Bàn tay ông ta vẫn giữ chặt cổ áo nàng, hơi thở nóng ẩm phả vào mặt nàng từng nhịp, từng nhịp, như một con thú đang ngửi con mồi trước khi vồ mồi. Nàng cảm nhận được trái tim mình đập mạnh đến mức lồng ngực như muốn nứt ra, nhưng nàng không cho phép mình lùi bước — nàng đã hứa với chính mình rằng nàng sẽ không gục ngã trước một kẻ như ông ta.

"Vì cơ thể con người," ông ta tiếp tục, tay kia luồn xuống, vuốt dọc theo hông nàng, "dù mạnh mẽ đến đâu, cũng có những giới hạn của nó. Và ta biết chính xác những giới hạn đó nằm ở đâu." Ngón tay ông ta bóp nhẹ vào hông nàng, đủ đau để khiến nàng hít vào một hơi nhỏ. "Đêm nay, ta sẽ dạy ngươi về những giới hạn đó."

Thải Nhi hất mặt ra, đôi mắt tím thạch anh nhìn thẳng vào ông ta, không hề chớp. "Ngươi có thể thử," nàng nói, giọng lạnh như băng. "Nhưng ta hứa với ngươi — ta sẽ không gục ngã trước một kẻ như ngươi." Trần Văn Đức bật cười — một tràng cười trầm thấp, vang vọng trong căn phòng nhỏ. "Ta thích điều đó," ông ta nói, buông cổ áo nàng ra, nhưng bàn tay vẫn giữ trên hông nàng. "Ta thích một con mồi biết vùng vẫy." Ông ta quay người, bước về phía cánh cửa, rồi dừng lại, quay đầu nhìn nàng qua vai. "Nhưng ngươi nên nhớ một điều, thánh nữ ạ. Đêm nay mới chỉ là khởi đầu. Ngày mai, ngươi sẽ lại bị đưa ra pháp trường. Và ngày kia nữa. Và ngày kia nữa. Ngươi có thể chịu đựng một đêm, hai đêm, thậm chí mười đêm. Nhưng ta có tất cả thời gian trên thế gian này."

Ông ta mở cửa, và ánh đuốc từ hành lang hắt vào, ném bóng ông ta đổ dài trên nền đá. "Nghỉ ngơi đi, thánh nữ," ông ta nói, giọng gần như dịu dàng. "Ngươi sẽ cần tất cả sức lực của mình cho đêm nay." Cánh cửa đóng lại, tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên một tiếng khô khốc, và nàng lại bị bỏ lại một mình trong bóng tối — nhưng không phải là một mình, vì nàng cảm nhận được hơi ấm của những bàn tay vừa chạm vào mình vẫn còn vương vấn trên da thịt, và tiếng bước chân ông ta vẫn còn vang vọng trong hành lang, hòa lẫn với những âm thanh khác — những tiếng thì thầm, những tiếng cười khẽ, những tiếng bước chân đang đến gần từ cuối hành lang tối.

Nàng ngồi co ro trên tấm nệm rơm, lắng nghe tiếng bước chân ngày một gần. Không phải một đôi — mà là ba, bốn đôi chân nện trên nền đá, tiếng ủng da va vào nhau lộp cộp. Nàng siết chặt vạt áo tù nhân, móng tay bấu vào lớp vải thô đến trắng bệch. Tim nàng đập dồn dập, nhưng nàng không cho phép mình lùi sâu vào góc giường.

Tiếng chìa khóa xoay trong ổ. Cánh cửa sắt mở ra, và ánh đuốc từ hành lang hắt vào, làm lóa mắt nàng trong một khoảnh khắc. Rồi nàng nhìn rõ — hai tên lính canh sáng nay, kẻ đã sàm sỡ nàng trên đường ra pháp trường và gã to lớn từng luồn tay vào giữa hai chân nàng khi nàng bước lên xe ngựa. Phía sau chúng, Trần Văn Đức đứng đó, tay cầm chiếc hộp gỗ đựng thuốc mỡ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt lại ánh lên một thứ gì đó khiến nàng lạnh sống lưng.

"Ta đã nói rồi mà," Trần Văn Đức bước vào, giọng trầm ấm như đang an ủi một đứa trẻ. "Đêm nay mới chỉ là khởi đầu."

Thải Nhi đứng dậy, lưng áp vào tường đá lạnh buốt. "Các ngươi muốn gì?" Giọng nàng khàn đặc nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định. "Án của ta đã được tuyên. Các ngươi không có quyền—"

"Quyền?" Tên lính trẻ cười khẩy, bước lại gần. "Thánh nữ à, ngươi đang ở trong ngục tối của bọn ta. Ở đây, bọn ta có mọi quyền."

Trần Văn Đức giơ tay ra hiệu cho hắn im lặng. "Đừng sợ, thánh nữ. Ta chỉ muốn chăm sóc vết thương cho ngươi thôi. Ngươi còn hai ngày nữa phải đứng trên pháp trường. Nếu vết thương nhiễm trùng, ngươi sẽ không thể chịu nổi." Ông ta đặt chiếc hộp gỗ xuống bàn, mở nắp, lấy ra một lọ thuốc mỡ và một dải băng vải sạch. "Hai người này — họ sẽ giúp ta."

Nàng lùi lại, nhưng bức tường đá chặn mất đường lui. Tên lính trẻ và gã to lớn tiến lại gần, mỗi người đứng một bên, khóa chặt nàng giữa hai thân hình nóng hổi. Bàn tay thô ráp của tên lính trẻ chạm vào vai nàng, và nàng giật mình như bị bỏng.

"Đừng chạm vào ta."

"Ta phải xoa thuốc cho ngươi." Trần Văn Đức bước lại gần, giọng vẫn dịu dàng. "Vết thương trên vai ngươi đang rỉ máu. Để ta nhìn xem."

Trước khi nàng kịp phản kháng, ông ta đã vươn tay kéo chiếc áo tù nhân trễ xuống khỏi vai nàng. Lớp vải thô trượt qua làn da trắng ngần, để lộ bờ vai với những vết roi đỏ ửng vẫn còn rỉ máu. Trần Văn Đức nhẹ nhàng thoa một lớp thuốc mỡ lên vết thương, ngón tay ông ta chậm rãi, đều đặn, nhưng nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay ông ta lan tỏa xuống da thịt mình theo một cách khiến nàng ghê tởm.

"Thấy chưa?" Ông ta thì thầm, hơi thở phả vào gáy nàng. "Ta chỉ muốn giúp ngươi thôi. Không có gì phải sợ."

Bàn tay ông ta trượt xuống, không còn xoa thuốc nữa mà vuốt dọc theo xương quai xanh, rồi dừng lại ở mép áo lót màu tím. Nàng nín thở, cơ thể cứng đờ. Tên lính trẻ đứng bên trái, bàn tay luồn xuống eo nàng, kéo nàng sát vào người hắn. Gã to lớn đứng bên phải, bàn tay to bè vuốt dọc theo hông nàng, ngón cái miết qua lớp vải mỏng của chiếc quần lót trắng viền tím.

"Các ngươi…" Nàng nghiến răng, cố giữ cho giọng không run. "Các ngươi không được phép—"

"Im lặng." Trần Văn Đức cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán nàng — nhẹ nhàng, trìu mến, như đang hôn một con thú nhỏ bị thương. "Đừng phản kháng. Sẽ dễ dàng hơn cho ngươi."

Một nụ hôn lên má nàng. Rồi một nụ hôn nữa, lên khóe môi nàng. Nàng nghiêng đầu đi, nhưng tên lính trẻ đã giữ chặt cằm nàng, kéo đầu nàng lại. Trần Văn Đức mỉm cười — nụ cười của một người cha đang dỗ dành con gái nhỏ — và áp môi mình lên môi nàng.

Nụ hôn nhẹ nhàng, gần như tôn kính. Nhưng bàn tay ông ta thì không — bàn tay ông ta luồn xuống dưới áo, vuốt dọc theo xương sườn nàng, ngón cái xoay tròn trên lớp áo lót mỏng manh. Nàng cắn chặt môi, cố ngăn tiếng rên rỉ thoát ra, nhưng khi lưỡi ông ta lướt qua môi dưới nàng, một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu gối nàng mềm nhũn.

Gã to lớn luồn tay vào trong áo, bóp lấy bầu ngực nàng qua lớp áo lót tím. Ngón cái hắn miết qua đầu vú, và nàng hít vào một hơi nhỏ — không phải vì đau, mà vì một thứ gì đó khác, thứ khiến nàng ghét bản thân mình đến tột cùng. Tên lính trẻ luồn tay xuống dưới váy, vuốt dọc theo đùi trong nàng, ngón tay lần tìm mép quần lót.

"Đủ rồi." Trần Văn Đức buông môi nàng ra, nhưng bàn tay vẫn giữ trên eo nàng. "Vết thương của ngươi cần được rửa sạch. Ta sẽ dẫn ngươi vào phòng tắm."

Nàng muốn phản kháng, muốn hét lên, muốn vùng vẫy thoát khỏi ba bàn tay đang dán chặt vào người mình. Nhưng cơ thể nàng đã kiệt sức sau một ngày dài bị tra tấn, và khi tên lính trẻ cúi xuống bế nàng lên, nàng không đủ sức để chống lại. Nàng chỉ có thể nghiến răng, nhắm chặt mắt, và cố gắng ghi nhớ từng khuôn mặt — từng cái tên — để khi thoát khỏi nơi này, nàng sẽ tìm đến từng kẻ một.

Phòng tắm của ngục tối là một căn phòng nhỏ ẩm thấp, tường bê tông loang lổ vết ẩm mốc, không khí nồng nặc mùi thuốc tẩy và gỉ sắt. Một chiếc bồn tắm bằng đá nằm giữa phòng, nước ấm đã được chuẩn bị sẵn, khói bốc lên nghi ngút trong ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Bốn bức tường đá vây quanh, không có cửa sổ, chỉ có một cánh cửa sắt duy nhất đã bị khóa chặt từ bên ngoài.

Tên lính trẻ đặt nàng xuống, và trước khi nàng kịp đứng vững, gã to lớn đã túm lấy cổ áo tù nhân của nàng, kéo mạnh. Lớp vải thô rách toạc, trượt khỏi vai nàng, rơi xuống đất. Nàng đứng đó, chỉ còn chiếc áo lót tím và quần lót trắng viền tím, da thịt trắng ngần lộ ra dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.

"Đừng…" Nàng thì thầm, hai tay ôm lấy ngực, cố che đi những vết roi vẫn còn rỉ máu. "Làm ơn… đừng…"

"Suỵt." Trần Văn Đức bước lại gần, nhẹ nhàng kéo tay nàng ra khỏi ngực. "Chúng ta chỉ muốn tắm rửa cho ngươi thôi. Ngươi bị thương nặng lắm rồi."

Bàn tay ông ta luồn ra sau lưng nàng, móc chiếc móc cài của áo lót. Lớp vải tím trượt xuống, để lộ bầu ngực trắng ngần với những vết roi đỏ ửng vắt ngang. Nàng hít vào một hơi nhỏ, cố giữ cho hơi thở đều đặn, nhưng khi gã to lớn cúi xuống, áp môi mình lên một bên ngực nàng, nàng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu gối nàng run lên.

"Thơm quá," gã thì thầm, lưỡi hắn lướt qua đầu vú nàng, liếm một vòng tròn chậm rãi. "Ngươi thơm như mùi hoa nhài vậy, thánh nữ à."

Tên lính trẻ quỳ xuống, kéo chiếc quần lót trắng viền tím của nàng xuống. Nàng cố giữ cho hông mình không nhấc lên, nhưng bàn tay hắn đã luồn vào trong, vuốt dọc theo khe âm đạo trơn nhẵn của nàng, và nàng không thể ngăn một tiếng thở dốc thoát ra khỏi môi.

"Nhìn kìa," hắn thì thầm, ngón tay miết qua lớp da mỏng manh. "Ngươi ướt rồi. Cơ thể ngươi nói cho chúng ta biết ngươi muốn gì, dù miệng ngươi có phủ nhận thế nào đi nữa."

"Không phải…" Nàng lắc đầu, cố đẩy tay hắn ra, nhưng gã to lớn đã giữ chặt cổ tay nàng, kéo hai tay nàng ra sau lưng. "Ta không… ta không muốn—"

"Im lặng." Trần Văn Đức bước lại gần, đặt tay lên vai nàng, đẩy nàng ngồi xuống mép bồn tắm. "Để chúng ta tắm cho ngươi."

Nàng bị nhấc bổng lên, nhấn chìm vào làn nước ấm. Nước bao phủ cơ thể nàng, làm dịu đi những vết roi đang rỉ máu, nhưng đồng thời cũng khiến lớp áo lót màu tím còn sót lại trên người nàng ướt sũng, dính chặt vào da thịt, lộ rõ từng đường cong. Trần Văn Đức cầm một chiếc khăn mềm, nhúng vào nước, rồi nhẹ nhàng lau dọc theo vai nàng.

"Thấy chưa?" Ông ta thì thầm, giọng dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ. "Không có gì phải sợ. Ta chỉ muốn chăm sóc cho ngươi thôi."

Bàn tay ông ta trượt xuống, lau dọc theo xương quai xanh, rồi dừng lại ở ngực nàng. Khăn mềm lướt qua đầu vú cương cứng của nàng, và nàng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến nàng phải cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Tên lính trẻ đứng phía sau, bàn tay luồn vào tóc nàng, nhẹ nhàng gỡ những sợi tóc trắng dính bết vào lưng, rồi cúi xuống hôn lên gáy nàng.

"Đừng…" Nàng thì thầm, cố gắng giữ cho giọng không run. "Làm ơn… đừng làm vậy…"

"Nhưng ngươi đẹp quá," hắn thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng ẩm phả vào vành tai khiến nàng rùng mình. "Từ lúc nhìn thấy ngươi trên pháp trường sáng nay, ta đã không thể ngừng nghĩ về ngươi. Về làn da này. Về hương thơm này."

Bàn tay hắn luồn xuống dưới nước, vuốt dọc theo bụng nàng, rồi dừng lại ở giữa hai chân nàng. Ngón tay hắn lần tìm khe âm đạo trơn nhẵn của nàng, và nàng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu gối nàng run lên. Nàng muốn đẩy hắn ra, muốn hét lên, nhưng cơ thể nàng đã phản bội nàng — nó run rẩy, nóng bừng, và ướt át theo một cách khiến nàng ghê tởm chính mình.

Gã to lớn cúi xuống, áp môi mình lên ngực nàng, mút nhẹ đầu vú qua lớp áo lót ướt sũng. Lưỡi hắn lướt qua lớp vải mỏng, và nàng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến nàng phải bấu chặt vào thành bồn tắm để giữ thăng bằng.

"Để ta cởi nó ra," hắn thì thầm, kéo chiếc áo lót tím ướt sũng trượt khỏi người nàng. "Ngươi đẹp hơn nhiều khi không mặc gì."

Trước khi nàng kịp phản kháng, hắn đã cúi xuống, áp môi mình lên ngực nàng, hôn hít, liếm láp từng tấc da thịt. Lưỡi hắn lướt qua những vết roi, qua đầu vú cương cứng, xuống dọc theo xương sườn nàng. Tên lính trẻ đứng phía sau, bàn tay luồn xuống dưới nước, vuốt dọc theo mông nàng, ngón tay lần tìm khe mông.

"Ngươi có biết," hắn thì thầm vào tai nàng, "từ lúc nhìn thấy ngươi trên pháp trường sáng nay, ta đã mơ về khoảnh khắc này suốt cả ngày." Bàn tay hắn luồn vào giữa hai chân nàng, ngón tay miết qua khe âm đạo trơn nhẵn, và nàng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến nàng phải cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra.

"Đừng…" Nàng thì thầm, cố gắng đẩy tay hắn ra, nhưng gã to lớn đã giữ chặt cổ tay nàng, kéo hai tay nàng ra sau lưng. "Làm ơn… đừng làm vậy…"

"Im lặng," Trần Văn Đức bước lại gần, đặt tay lên vai nàng, đẩy nàng ngồi xuống mép bồn tắm. "Để chúng ta tắm cho ngươi."

Nước ấm bao phủ cơ thể nàng, làm dịu đi những vết roi đang rỉ máu, nhưng đồng thời cũng khiến da thịt nàng nóng bừng theo một cách khác. Bàn tay Trần Văn Đức lau dọc theo vai nàng, xuống ngực, qua bụng, rồi dừng lại ở giữa hai chân nàng. Ngón tay ông ta miết qua khe âm đạo trơn nhẵn, và nàng cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến đầu gối nàng run lên.

"Thấy chưa?" Ông ta thì thầm, giọng dịu dàng như đang dỗ dành một con thú bị thương. "Cơ thể ngươi biết điều gì tốt cho nó. Ngươi chỉ cần để cho nó tự nhiên thôi."

Nàng muốn hét lên rằng không phải, rằng cơ thể nàng không hề muốn điều này, rằng tất cả chỉ là sự phản bội của những dây thần kinh đã bị bào mòn sau một ngày dài tra tấn. Nhưng lời nói chết nghẹn trong cổ họng khi ngón tay ông ta nhẹ nhàng tách hai mép âm đạo của nàng, để lộ phần thịt hồng ẩm ướt đang run rẩy dưới làn nước ấm. Trần Văn Đức nhìn chằm chằm vào nơi đó với ánh mắt của một người sành sỏi đang chiêm ngưỡng một tác phẩm nghệ thuật, và nàng cảm nhận được máu dồn lên mặt, nóng ran như bị roi quất.

"Đừng nhìn…" Nàng thì thầm, cố khép chặt hai đùi, nhưng tên lính trẻ đã giữ chặt đầu gối nàng, kéo chúng tách rộng ra. "Làm ơn… đừng nhìn…"

"Ta đã thấy tất cả rồi," Trần Văn Đức nói, giọng trầm ấm nhưng đôi mắt không rời khỏi nơi đó. "Trên pháp trường sáng nay, khi ngươi mất kiểm soát và tè dầm trước mặt tất cả mọi người. Ta đã đứng đó, nhìn thấy từng giọt nước vàng chảy dọc theo đùi ngươi." Ông ta ngừng lại, ngón tay miết nhẹ qua lớp da mỏng manh ở đỉnh khe, nơi hột le của nàng đã cương cứng lên một cách đáng xấu hổ. "Và ta biết rằng nơi này, dù ngươi có phủ nhận thế nào, cũng đang khao khát được chạm vào."

Nàng lắc đầu, nước mắt bắt đầu dâng lên trong đôi mắt tím thạch anh. Nhưng khi ngón tay ông ta xoay tròn quanh hột le, một tiếng rên nghẹn ngào thoát ra khỏi môi nàng trước khi nàng kịp ngăn lại. Gã to lớn đứng phía sau, cúi xuống hôn lên gáy nàng, lưỡi hắn lướt dọc theo sống lưng nàng xuống đến thắt lưng, và nàng cảm nhận được cơ thể mình run lên vì một thứ gì đó không chỉ là sự ghê tởm.

"Cởi đồ ra," Trần Văn Đức ra lệnh, không phải với nàng mà với hai tên lính. "Chúng ta không thể tắm cho thánh nữ khi bọn ta vẫn còn mặc nguyên bộ đồ của lính canh được."

Hai tên lính nhìn nhau, nụ cười dâm đãng hiện rõ trên khuôn mặt, rồi nhanh chóng cởi bỏ áo giáp, áo lót, quần dài. Thải Nhi nhắm chặt mắt, cố gắng không nhìn, nhưng tiếng vải rơi xuống nền đá ẩm ướt vang lên từng tiếng một, và nàng biết rằng chỉ trong vài giây nữa, ba thân thể trần trụi sẽ đứng quanh nàng trong bồn tắm.

Khi nàng mở mắt, họ đã ở đó — ba người đàn ông trần trụi, ba dương vật cương cứng hướng về phía nàng. Tên lính trẻ có thân hình mảnh khảnh nhưng dương vật dài và thẳng, đầu khấc đỏ ửng vì căng cứng. Gã to lớn thì ngược lại — thân hình vạm vỡ, dương vật ngắn nhưng to như cổ tay, tĩnh mạch nổi rõ trên thân. Còn Trần Văn Đức, dù đã trung niên, vẫn giữ được một thân hình săn chắc, dương vật của ông ta dày và cong lên, đầu khấc đã rỉ ra một giọt dịch trong suốt.

"Ngươi thấy chưa?" Trần Văn Đức bước xuống bồn tắm, nước ấm dâng lên quanh hông ông ta. "Cơ thể bọn ta cũng phản ứng với ngươi, thánh nữ à. Ngươi có sức mạnh mà ngươi không hề biết đến."

Ông ta cúi xuống, nhấc bổng nàng lên khỏi bồn tắm, nước chảy ròng ròng từ cơ thể trần trụi của nàng xuống nền đá. Tên lính trẻ và gã to lớn cũng bước lên, mỗi người đứng một bên, ép nàng vào giữa. Bàn tay thô ráp của tên lính trẻ luồn vào tóc nàng, kéo đầu nàng ngửa ra sau, và Trần Văn Đức cúi xuống, áp môi mình lên môi nàng — lần này không còn dịu dàng nữa, mà mãnh liệt, đói khát, như một kẻ chết khát được uống ngụm nước đầu tiên sau nhiều ngày.

Lưỡi ông ta luồn vào miệng nàng, khám phá từng ngóc ngách, trong khi bàn tay ông ta bóp lấy bầu ngực nàng, ngón cái miết qua đầu vú đã cương cứng. Nàng cố gắng đẩy ông ta ra, nhưng gã to lớn đã giữ chặt cổ tay nàng, kéo hai tay nàng ra sau lưng, ép nàng áp sát vào thân hình nóng hổi của hắn. Nàng cảm nhận được dương vật của hắn ấn vào khe mông nàng, nóng bỏng và ẩm ướt, trượt qua lại trên lớp da mịn màng.

Trần Văn Đức buông môi nàng ra, nhưng không dừng lại — ông ta cúi xuống, hôn lên cổ nàng, xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở ngực nàng. Lưỡi ông ta lướt quanh quầng vú, vẽ những vòng tròn chậm rãi trước khi mút lấy đầu vú, kéo dài ra rồi thả ra, tạo ra một tiếng "bụp" nhỏ ẩm ướt. Nàng rên lên, không thể ngăn được, và ghét bản thân vì âm thanh đó.

"Ngươi thích lắm đúng không?" Trần Văn Đức thì thầm, hơi thở nóng ẩm phả vào làn da ướt của nàng. "Đừng xấu hổ. Đây là bản năng của con người. Ngươi không thể chống lại nó."

"Ta không…" Nàng cố gắng nói, nhưng giọng nàng vỡ vụn khi gã to lớn luồn tay xuống giữa hai chân nàng, ngón tay to bè tách hai mép âm đạo, miết qua hột le đã sưng lên vì kích thích. "Ta không thích…"

"Mồm ngươi nói vậy," tên lính trẻ cười khẩy, bàn tay hắn luồn xuống bụng nàng, vuốt dọc theo đường lông mịn dẫn xuống nơi gã to lớn đang chơi đùa. "Nhưng cơ thể ngươi lại nói khác. Nhìn xem — ngươi đang chảy nước đấy, thánh nữ à. Ta có thể cảm nhận được từng giọt dịch trơn trượt dính trên ngón tay ta."

Hắn đưa ngón tay lên, và nàng nhìn thấy lớp dịch trong suốt lấp lánh trên đầu ngón tay hắn dưới ánh đèn huỳnh quang. Hắn đưa nó lên miệng, liếm một cách chậm rãi, đầy thích thú, và nàng cảm nhận được một luồng máu dồn lên mặt, nóng ran như bị lửa đốt.

"Mùi vị của thánh nữ," hắn thì thầm, nụ cười dâm đãng nở rộng trên khuôn mặt. "Ngọt hơn ta tưởng tượng rất nhiều."

Trần Văn Đức kéo nàng ra khỏi gã to lớn, xoay người nàng lại, đẩy nàng cúi xuống mép bồn tắm. "Chống tay lên thành," ông ta ra lệnh. "Ta muốn nhìn thấy từng tấc da thịt của ngươi."

Nàng muốn đứng thẳng lên, muốn chống lại, nhưng bàn tay ông ta đặt lên lưng nàng, ấn nhẹ xuống, và cơ thể kiệt sức của nàng không còn đủ sức để kháng cự. Nàng chống hai tay lên thành bồn tắm bằng đá, khuôn mặt quay sang một bên, và cảm nhận được ánh mắt của ba người đàn ông dán chặt vào từng đường cong của cơ thể mình — từ bầu ngực đung đưa, đến eo thon, đến đôi mông tròn trịa với những vết roi đỏ ửng vẫn còn in hằn.

"Đẹp quá," gã to lớn thì thầm, bước lại gần phía sau nàng. Bàn tay to bè của hắn ôm lấy một bên mông nàng, bóp mạnh, rồi kéo tách hai má mông ra, để lộ hậu huyệt hồng hào và âm đạo ẩm ướt đang chảy dịch xuống đùi trong. "Nhìn nơi này kìa. Sạch sẽ, hồng hào, không một sợi lông. Đúng là thánh nữ có khác."

Hắn cúi xuống, áp mặt mình vào khe mông nàng, lưỡi hắn lướt dọc theo từ đáy lưng xuống hậu huyệt, liếm một vòng tròn quanh nó trước khi đẩy đầu lưỡi vào trong. Nàng hét lên, giật mình vì cảm giác kỳ lạ — vừa ghê tởm, vừa kinh ngạc — nhưng hắn không dừng lại. Lưỡi hắn tiếp tục khám phá, liếm sâu vào bên trong, trong khi tay hắn luồn xuống dưới bụng nàng, ngón tay tìm thấy hột le và xoa tròn nó một cách nhịp nhàng.

"Ngươi có biết," tên lính trẻ bước lại gần, đứng trước mặt nàng, dương vật cương cứng đưa qua lại trước môi nàng, "từ lúc nhìn thấy khuôn mặt này trên pháp trường sáng nay, ta đã mơ về việc nhét dương vật vào miệng ngươi suốt cả ngày." Hắn vuốt nhẹ đầu khấc dọc theo môi dưới nàng, để lại một vệt dịch trong suốt. "Mở miệng ra, thánh nữ."

Nàng nghiến chặt răng, quay mặt đi. Nhưng gã to lớn phía sau đã nắm lấy tóc nàng, kéo đầu nàng lại, và tên lính trẻ nắm lấy cằm nàng, bóp mạnh cho đến khi hàm nàng mở ra. Hắn đẩy dương vật vào miệng nàng, không vội vàng, nhưng kiên quyết, cho đến khi đầu khấc chạm vào cuống họng nàng.

"Mút đi," hắn thì thầm, mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nàng khi nàng cố gắng giữ cho hơi thở đều. "Mút như thể ngươi đang bú một cây kẹo ngọt vậy."

Nàng muốn cắn, muốn nghiến răng xuống để trừng phạt sự táo bạo của hắn, nhưng một phần trong nàng — phần đã bị bào mòn bởi một ngày dài nhục nhã — thì thầm rằng nếu nàng cắn, chúng sẽ trừng phạt nàng gấp bội. Và nàng đã quá mệt mỏi để có thể chịu thêm bất kỳ sự trừng phạt nào nữa. Nàng nhắm mắt lại, và bắt đầu mút — chậm rãi, miễn cưỡng, nhưng đủ để khiến tên lính trẻ rên lên thích thú.

"Đúng rồi…" hắn thì thầm, bàn tay luồn vào tóc nàng, nhẹ nhàng chỉ đạo nhịp điệu. "Như vậy đó… thánh nữ ngoan lắm…"

Phía sau, gã to lớn vẫn đang liếm mông nàng, nhưng giờ hắn đã đứng thẳng lên, dương vật to lớn của hắn áp vào khe mông nàng, trượt qua lại trên lớp da mịn màng. Hắn không đâm vào — chỉ trượt dọc theo khe, dương vật nóng bỏng lướt qua hậu huyệt và âm đạo của nàng, để lại một vệt dịch dính trên da thịt. Nàng cảm nhận được từng đường gân trên dương vật hắn chạy dọc theo khe mông mình, và một phần trong nàng — phần đáng ghét nhất — run rẩy vì khoái cảm.

"Ta muốn đút vào lắm rồi," gã to lớn gầm gừ, hơi thở nóng ẩm phả vào tai nàng. "Nhưng cai ngục nói rằng chúng ta không được phép lấy đi trinh tiết của ngươi. Chưa phải lúc." Hắn lùi lại một chút, dương vật trượt xuống, áp vào âm đạo nàng, đầu khấc ấn nhẹ vào cửa vào — chỉ một chút, đủ để nàng cảm nhận được sự căng tròn của nó — rồi rút ra ngay. "Nhưng ta có thể làm những điều khác với ngươi."

Trần Văn Đức bước lại gần, đứng bên cạnh nàng, dương vật cương cứng của ông ta đưa qua lại trước mặt nàng. "Ngươi đã bú cho hắn rồi," ông ta nói, giọng trầm ấm nhưng đầy mệnh lệnh. "Bây giờ, đến lượt ta."

Nàng quay mặt đi, nhưng bàn tay ông ta giữ chặt cằm nàng, kéo đầu nàng lại. "Đừng làm khó ta, thánh nữ. Ta đã rất kiên nhẫn với ngươi đêm nay."

Nàng nhìn vào mắt ông ta — đôi mắt nâu sẫm với những tia sáng kỳ lạ — và trong khoảnh khắc đó, nàng hiểu rằng ông ta không giống hai tên lính kia. Chúng chỉ muốn thỏa mãn dục vọng nhất thời. Còn ông ta, ông ta muốn bẻ gãy nàng, từng chút một, qua từng đêm dài trong ngục tối này. Và nàng biết rằng nếu nàng khuất phục ngay bây giờ, ông ta sẽ thắng.

Nàng mở miệng, chậm rãi, và đưa môi mình đến đầu dương vật của ông ta. Nàng không mút — chỉ ngậm, giữ nó trong miệng, cảm nhận vị mặn của dịch tiết trên đầu lưỡi. Nhưng điều đó cũng đủ khiến Trần Văn Đức rên lên, bàn tay ông ta luồn vào tóc nàng, nhẹ nhàng ấn đầu nàng xuống sâu hơn.

"Sâu hơn nữa," ông ta thì thầm. "Ngươi có thể làm được."

Nàng nhắm mắt lại, và cúi xuống thêm, cho đến khi môi nàng chạm vào gốc dương vật, đầu khấc chạm vào cuống họng. Nàng cảm nhận được cơ thể mình phản xạ — nôn nao, muốn đẩy ra — nhưng nàng kìm nén, hít thở qua mũi, và bắt đầu di chuyển đầu lên xuống theo nhịp mà ông ta chỉ đạo.

Phía sau, gã to lớn vẫn đang trượt dương vật qua lại trên khe mông nàng, nhưng giờ hắn đã luồn một ngón tay vào âm đạo nàng, xoay tròn bên trong, tìm kiếm điểm nhạy cảm nhất. Nàng rên lên quanh dương vật trong miệng, và tên lính trẻ cười khẽ, bàn tay hắn vuốt dọc theo đùi nàng, lên đến mông, rồi luồn vào khe mông, ngón tay miết qua hậu huyệt nàng.

"Ngươi đang ướt đẫm đấy, thánh nữ," tên lính trẻ thì thầm, ngón tay hắn lướt qua lớp dịch đang chảy dọc theo đùi trong nàng. "Ngươi có thể nói dối bằng miệng, nhưng cơ thể ngươi thì không."

Nước mắt bắt đầu chảy dài trên má nàng, hòa lẫn với nước từ bồn tắm vẫn còn nhỏ giọt trên cơ thể. Nàng không biết mình đang khóc vì nhục nhã hay vì khoái cảm — hay vì cả hai, lẫn lộn đến mức không thể tách rời. Nàng chỉ biết rằng cơ thể mình đang run rẩy, nóng bừng, và mỗi nhịp đẩy của Trần Văn Đức trong miệng nàng lại đưa nàng đến gần hơn một ranh giới mà nàng không muốn vượt qua.

"Ta sắp ra rồi," Trần Văn Đức gầm gừ, bàn tay nắm chặt tóc nàng, đẩy nàng xuống sâu hơn nữa. "Uống hết đi, thánh nữ. Đừng để phí một giọt nào."

Nàng muốn rút ra, muốn đẩy ông ta ra, nhưng gã to lớn đã giữ chặt hông nàng, và tên lính trẻ đứng trước mặt nàng, dương vật cương cứng đưa qua lại trước môi nàng. Nàng bị kẹp giữa ba người đàn ông, không có đường thoát, và khi Trần Văn Đức rên lên một tiếng dài, nàng cảm nhận được dòng tinh dịch nóng hổi phun vào cuống họng mình.

Nàng cố gắng nuốt, nhưng một phần tinh dịch trào ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cằm nàng. Trần Văn Đức rút dương vật ra, thở hổn hển, và nhìn nàng với ánh mắt hài lòng. "Ngoan lắm," ông ta thì thầm, lau nhẹ vệt tinh dịch trên khóe môi nàng bằng ngón tay cái. "Ta biết ngươi có thể làm được."

Tên lính trẻ bước lại gần, dương vật cương cứng đưa đến trước môi nàng. "Đến lượt ta," hắn nói, giọng khàn đặc vì kích thích. "Lần này, ngươi sẽ bú cho đến khi ta ra trong miệng ngươi."

Nhưng trước khi hắn kịp đưa dương vật vào miệng nàng, gã to lớn đã kéo nàng đứng dậy, xoay người nàng lại, và đẩy nàng quỳ xuống nền đá ẩm ướt. "Ta muốn nhìn thấy khuôn mặt ngươi khi ta ra," hắn gầm gừ, dương vật to lớn của hắn đưa qua lại trước mặt nàng. "Ta muốn nhìn thấy thánh nữ bị tinh dịch của ta bắn lên mặt."

Nàng quay mặt đi, nhưng hắn nắm lấy tóc nàng, kéo đầu nàng lại. Dương vật của hắn — to, nóng, ẩm ướt — áp sát vào má nàng, trượt qua lại trên làn da mịn màng. Hắn dùng đầu khấc miết dọc theo môi nàng, qua khóe môi, lên má, rồi xuống cằm, để lại một vệt dịch sáng bóng trên da thịt nàng.

"Nhìn ta," hắn ra lệnh. "Ta muốn ngươi nhìn thấy ta ra."

Nàng nhắm chặt mắt, nhưng hắn dùng ngón tay cái miết qua mí mắt nàng, ép chúng mở ra. Nàng nhìn thẳng vào dương vật của hắn, vào đầu khấc đỏ ửng đang rỉ dịch, vào những tĩnh mạch nổi rõ trên thân dương vật. Và khi hắn rên lên, khi tinh dịch nóng hổi bắn lên mặt nàng — từng tia một, dính trên trán, trên má, trên môi nàng — nàng không thể ngăn một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng.

Tên lính trẻ bước lại gần, dương vật vẫn cương cứng, và nhìn nàng với ánh mắt thích thú. "Đến lượt ta," hắn nói, bàn tay luồn vào tóc nàng, kéo đầu nàng ngửa ra sau. "Ta muốn ngươi bú cho đến khi ta ra trong miệng ngươi."

Nàng mở miệng, miễn cưỡng, và hắn đẩy dương vật vào, sâu hơn lần trước, cho đến khi đầu khấc chạm vào cuống họng nàng. Hắn bắt đầu di chuyển, nhanh hơn, mạnh hơn, bàn tay nắm chặt tóc nàng như một người cưỡi ngựa nắm cương. Nàng cố gắng hít thở qua mũi, nhưng mỗi nhịp đẩy lại cắt đứt hơi thở của nàng, và nước mắt chảy dài trên má, hòa lẫn với tinh dịch vẫn còn dính trên mặt.

"Sâu hơn nữa," hắn rên rỉ, đẩy nàng xuống tận gốc, giữ nguyên ở đó trong vài giây khiến nàng nghẹt thở. "Ngươi có biết ngươi đẹp thế nào không, khi quỳ dưới chân ta như thế này?"

Hắn bắt đầu di chuyển trở lại, nhanh hơn, mạnh hơn, và nàng cảm nhận được cơ thể mình run rẩy — không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ gì đó khác, thứ đang dâng lên từ tận đáy bụng nàng. Trần Văn Đức đứng phía sau, bàn tay ông ta luồn xuống giữa hai chân nàng, ngón tay tìm thấy hột le vẫn đang cương cứng, và xoa tròn nó một cách nhịp nhàng, đồng bộ với nhịp đẩy của tên lính trẻ.

"Ngươi sắp ra rồi," Trần Văn Đức thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng ẩm phả vào vành tai khiến nàng rùng mình. "Ta có thể cảm nhận được cơ thể ngươi đang run lên. Ngươi sắp lên đỉnh rồi, đúng không?"

Nàng muốn lắc đầu, muốn hét lên rằng không, nhưng khi ngón tay ông ta miết qua hột le một lần nữa, và tên lính trẻ đẩy sâu vào cuống họng nàng, cơ thể nàng co giật — một luồng khoái cảm dữ dội bùng lên từ tận đáy bụng, lan tỏa khắp cơ thể như một ngọn lửa thiêu đốt. Nàng rên lên quanh dương vật trong miệng, cơ thể run lên từng hồi, và nàng cảm nhận được dịch của mình phun ra, ướt đẫm bàn tay Trần Văn Đức.

Tên lính trẻ rút dương vật ra ngay khi nàng bắt đầu lên đỉnh, và tinh dịch của hắn phun lên mặt nàng — trắng đục, nóng hổi, bắn lên trán, lên má, lên môi nàng. Nàng nhắm chặt mắt, cơ thể vẫn còn run rẩy vì dư chấn của khoái cảm, và nước mắt hòa lẫn với tinh dịch trên mặt, chảy dọc theo cằm nàng xuống ngực.

Ba người đàn ông đứng quanh nàng, thở hổn hển, nhìn xuống cảnh tượng trước mắt — thánh nữ trần trụi, quỳ trên nền đá ẩm ướt, mặt dính đầy tinh dịch, cơ thể vẫn còn run rẩy vì khoái cảm vừa trải qua. Trần Văn Đức cúi xuống, nhẹ nhàng lau vệt tinh dịch trên má nàng bằng ngón tay cái, rồi đưa nó lên môi nàng.

"Nếm thử đi," ông ta thì thầm. "Đây là vị của sự khuất phục đấy, thánh nữ à."

Nàng quay mặt đi, nhưng ông ta giữ chặt cằm nàng, ép nàng nếm. Vị mặn, đắng, tanh — vị của sự nhục nhã — lan tỏa trên đầu lưỡi nàng, và nàng cảm nhận được một giọt nước mắt mới lăn dài trên má, hòa lẫn với những gì còn sót lại trên mặt.

"Tắm rửa cho nàng," Trần Văn Đức ra lệnh cho hai tên lính, giọng trở lại vẻ dịu dàng giả tạo. "Chúng ta không thể để thánh nữ trở về phòng giam trong tình trạng này được."

Hai tên lính nhấc nàng dậy, nhấn nàng trở lại vào bồn nước ấm. Nước âm ấm bao phủ cơ thể nàng, cuốn trôi tinh dịch trên mặt và trên ngực, nhưng không thể cuốn trôi sự nhục nhã đang bám chặt vào từng tế bào trong cơ thể nàng. Chúng tắm rửa cho nàng — bàn tay vẫn không ngừng sờ mó, vuốt ve, bóp nặn từng tấc da thịt, như thể nàng là một món đồ chơi quý giá cần được chăm sóc kỹ lưỡng.

Gã to lớn cúi xuống, hôn lên vai nàng, rồi xuống lưng, rồi dừng lại ở mông nàng. Hắn bóp hai má mông nàng, tách chúng ra, và cúi xuống liếm một đường dài từ đáy lưng xuống hậu huyệt, khiến nàng rùng mình. Tên lính trẻ đứng phía trước, bàn tay luồn xuống dưới nước, vuốt dọc theo đùi trong nàng, ngón tay lần tìm âm đạo vẫn còn ướt đẫm vì khoái cảm vừa trải qua.

"Ngươi vẫn còn ướt," hắn thì thầm, nụ cười dâm đãng nở rộng trên khuôn mặt. "Ta cá rằng nếu ta đưa tay xuống đây lần nữa, ngươi sẽ lên đỉnh thêm lần nữa."

Thải Nhi không trả lời. Nàng chỉ nhắm nghiền mắt, để mặc cơ thể mình chìm trong làn nước ấm, để mặc những bàn tay kia tự do đi lại trên da thịt như một thứ gì đó đã thuộc về chúng. Sự phản kháng trong nàng đã cạn kiệt — không phải vì nàng đã khuất phục, mà vì nàng đã học được rằng mỗi lần vùng vẫy, chúng lại càng thích thú hơn. Nàng giữ im lặng, cắn chặt môi, và đếm từng nhịp thở cho đến khi tiếng nước ngừng khuấy động.

"Đủ rồi," Trần Văn Đức lên tiếng, giọng trở lại vẻ ôn hòa của một cai ngục đang hoàn thành nhiệm vụ. "Đưa nàng ra ngoài." Hai tên lính nhấc nàng khỏi bồn tắm, nước chảy ròng ròng từ cơ thể trần trụi của nàng xuống nền đá. Chúng lau khô người nàng bằng một tấm vải thô — bàn tay vẫn không bỏ lỡ cơ hội vuốt dọc theo từng đường cong, bóp nhẹ mông nàng khi lau đến thắt lưng, miết qua đầu vú khi lau ngực. Nàng đứng đó, run rẩy, không phải vì lạnh.

Trần Văn Đức cầm bộ đồ tù nhân màu xám bạc — chiếc áo rộng thùng thình và chiếc quần dài bằng vải thô — luồn qua đầu nàng, kéo xuống vai. Bàn tay ông ta chỉnh lại cổ áo, vuốt phẳng lớp vải trên ngực, rồi dừng lại ở cổ nàng, ngón tay cái miết nhẹ qua xương quai xanh. "Ngươi ngoan lắm," ông ta thì thầm, gần như trìu mến. "Đêm nào cũng sẽ như thế này nếu ngươi chịu hợp tác." Ông ta cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán nàng, rồi một nụ hôn lên má, rồi cuối cùng, một nụ hôn lên môi nàng — nhẹ nhàng, không đòi hỏi, như một lời hứa hẹn về những gì sẽ đến.

Hai tên lính đứng hai bên, mỗi kẻ luồn tay vào một bên hông nàng, sờ soạng qua lớp vải thô khi họ dìu nàng ra khỏi phòng tắm. Dọc theo hành lang đá lạnh lẽo, tiếng ủng da vang lên từng nhịp, và nàng cảm nhận được ánh mắt của chúng dán chặt vào người mình từ phía sau — ánh mắt của những kẻ vừa nếm được vị ngọt và đang đói thêm. Khi họ đến trước cửa phòng giam, tên lính trẻ kéo nàng lại, áp sát vào người hắn, thì thầm vào tai nàng: "Ngày mai trên pháp trường, ta sẽ đứng ở hàng đầu. Nhớ nhìn ta đấy, thánh nữ."

Trần Văn Đức mở cửa, đẩy nàng vào trong, và trước khi cánh cửa sắt đóng lại, ông ta nói, giọng đủ lớn để nàng nghe rõ: "Ngủ ngon, thánh nữ. Ngày mai sẽ còn dài." Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa vang lên một tiếng khô khốc, và nàng lại bị bỏ lại một mình trong bóng tối — nhưng lần này, nàng mang theo vị mặn của tinh dịch trên môi, hơi ấm của những bàn tay trên da thịt, và một sự thật mà nàng không thể phủ nhận: cơ thể nàng đã phản bội nàng, và nàng không biết mình còn có thể chống cự được bao lâu nữa.

Comments

Be the first to share your thoughts on this chapter.

The End

Thanks for reading