Ánh bình minh nhuộm đỏ mái ngói thành Liên Minh khi tiếng chuông đồng vang lên từ tháp canh trung tâm — ba hồi dài, chậm rãi, mang theo mệnh lệnh của Chấp Pháp Đường. Trên các nẻo đường, người dân đang chuẩn bị cho một ngày lao động bỗng dừng lại, ngước nhìn lên bầu trời nơi những lá cờ đen được kéo lên, phất phới trong gió sớm. Tin tức lan truyền như lửa cháy qua khu chợ, qua từng quán trà, qua từng căn nhà còn đóng kín cửa: Thánh nữ Thánh Thải Nhi của Điện Thích Khách — kẻ đã ám sát kỵ sỹ Dương Văn Chiêu — sẽ bị trừng phạt công khai tại pháp trường trung tâm trong ba ngày liên tiếp, từ giờ Tý đến giờ Mùi, trước mặt toàn thể dân chúng.
"Nghe nói nàng ta đâm Dương kỵ sỹ ba nhát ngay giữa phòng trọ của hắn đấy." Một người bán rau thì thầm với người bên cạnh khi cả hai chen chúc trong dòng người đổ về quảng trường. "Vì cái gã Long Hạo Thần bị Dương kỵ sỹ làm gãy xương vai trong trận tỷ thí tháng trước."
"Thánh nữ mà đi ám sát người ta chỉ vì chuyện tỷ thí? Thật mất mặt Điện Thích Khách." Người đàn ông lắc đầu, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên thứ gì đó không hẳn là phẫn nộ. "Mà nghe nói nàng ta đẹp lắm. Đẹp đến mức ngay cả Dương kỵ sỹ cũng nương tay khi nhận ra kẻ tấn công mình."
"Đẹp thì đã sao? Tội là tội." Người phụ nữ bên cạnh cau có, nhưng bước chân bà ta lại nhanh hơn, hòa vào dòng người đang đổ dồn về phía pháp trường như nước chảy về chỗ trũng.
Trên con đường lát đá dẫn từ ngục tối ra pháp trường, một chiếc xe ngựa bọc sắt kín mít đang chậm rãi lăn bánh. Hai bên xe, mười tên lính áp giải mặc giáp đen, tay cầm thương dài, mặt lạnh như khắc gỗ. Nhưng ánh mắt chúng — ánh mắt chúng không lạnh chút nào. Chúng liếc nhìn nhau, khẽ cười, và những ngón tay siết chặt chuôi thương run lên nhè nhẹ như đang nén lại một ham muốn nào đó.
Bên trong chiếc xe ngựa tối om, Thánh Thải Nhi ngồi co ro trên nền gỗ lạnh, hai tay bị trói chặt bằng xích sắt phía sau lưng. Bộ đồ tù nhân màu xám rộng thùng thình phủ lên thân thể mảnh mai của nàng, nhưng bên dưới lớp vải thô ráp ấy, bộ đồ lót màu tím trắng vẫn ôm sát từng đường cong — thứ duy nhất còn sót lại từ cuộc đời trước, khi nàng còn là thánh nữ thanh khiết được cả thành kính ngưỡng. Đôi tất chân trắng muốt đã bị xé rách từ lúc bị bắt, để lộ những ngón chân thon dài đang run lên vì lạnh.
Một tên lính ngồi đối diện nàng — gã trẻ tuổi, mặt còn non choẹt, nhưng ánh mắt đã đục ngầu thứ dục vọng chưa từng được thỏa mãn. Gã liếm môi, nhích lại gần hơn.
"Thánh nữ đại nhân," gã khàn giọng, hơi thở nồng mùi rượu hắt vào mặt nàng. "Ta nghe nói người là thích khách lợi hại nhất Điện Thích Khách. Vậy mà giờ đây lại bị trói như con gà làm thịt."
Thải Nhi không trả lời. Đôi mắt tím thạch anh của nàng nhìn thẳng vào khoảng không phía trước, lạnh lùng như thể gã lính kia không tồn tại. Nhưng đôi vai nàng khẽ run — không phải vì sợ hãi, mà vì cái cách gã đang nhìn nàng, như một con thú đang ngửi thấy mùi máu.
Gã lính cười khẩy, bàn tay thô ráp chìa ra, chạm vào má nàng. Thải Nhi nghiêng đầu né tránh, nhưng xích sắt siết chặt khiến nàng chỉ có thể xê dịch được vài phân. Gã không dừng lại — bàn tay gã luồn xuống, nắm lấy cằm nàng, ép nàng quay mặt lại đối diện với hắn.
"Đừng tránh chứ." Gã thì thầm, ngón tay lướt xuống cổ nàng, chạm vào xương quai xanh nhô lên dưới lớp vải thô. "Người sắp bị cả thành nhìn ngắm rồi, còn ngại gì ta nữa?"
Bàn tay gã luồn xuống, bóp mạnh vào bầu ngực căng tròn của nàng qua lớp áo tù nhân. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, cắn chặt răng, nhưng gã lính kia đã cảm nhận được độ mềm mại ẩn dưới lớp vải — và điều đó khiến gã càng thêm táo tợn. Gã vồ tới, ép môi mình lên môi nàng.
Nụ hôn đầu tiên trong đời nàng — và nó đến từ một tên lính hèn hạ trong xe ngựa tối om. Đôi môi thô ráp của gã cạ vào môi nàng, lưỡi gã cố cạy hàm răng đang nghiến chặt. Thải Nhi vặn mình quyết liệt, cắn mạnh xuống — gã lính rú lên, rụt người lại, máu rỉ ra từ khóe môi.
"Con khốn!" Gã quát, mắt đỏ ngầu. "Ngươi cắn ta?"
Thải Nhi nhổ bọt máu xuống sàn xe, đôi mắt tím thạch anh nhìn thẳng vào gã, không chút sợ hãi: "Chạm vào ta lần nữa, ta sẽ cắn đứt lưỡi ngươi."
Gã lính cười nhạt, quay sang hai tên đồng bọn đang ngồi hai bên: "Các ngươi nghe thấy chưa? Thánh nữ của chúng ta còn cứng đầu lắm." Hắn gật đầu, và hai tên lính lập tức lao tới, mỗi tên nắm lấy một bên vai nàng, ấn mạnh nàng xuống sàn xe. Một tên ngồi chồm lên đùi nàng, dùng đầu gối đè chặt hai chân nàng — Thải Nhi giãy giụa, vặn mình, nhưng xích sắt siết chặt sau lưng khiến mọi cử động của nàng chỉ làm dây xích cắn sâu vào cổ tay, để lại những vết hằn đỏ rực.
"Giữ chặt con mèo cái này," gã lính trẻ ra lệnh, lau máu trên môi. Hắn quỳ xuống trước mặt nàng, hai tay nắm lấy hai bên đầu nàng, ép nàng không thể cử động. "Ta cho ngươi biết — nụ hôn đầu của ngươi, dù ngươi có muốn hay không, cũng sẽ là của ta."
Hắn cúi xuống, lần này không vội vàng. Hắn ép môi mình lên môi nàng, lưỡi thô ráp quét qua kẽ môi, cố tách chúng ra. Thải Nhi nghiến chặt răng, nhưng gã lính kia đã luồn một tay xuống, bóp mạnh vào bầu ngực nàng qua lớp vải — nàng hít một hơi gấp gáp vì đau, và ngay lập tức lưỡi gã lách vào, chiếm lấy khoang miệng nàng.
Vị máu tanh nồng hòa với hơi thở nồng mùi rượu. Lưỡi gã quét qua vòm miệng nàng, cuốn lấy lưỡi nàng, mút mạnh đến mức nàng không thể thở. Nước bọt của gã chảy vào miệng nàng, và nàng cảm nhận được một cơn buồn nôn dâng lên từ sâu trong cổ họng. Nàng dùng hết sức lực còn lại, cắn mạnh xuống lưỡi gã — gã lính hú lên, rút người ra, máu chảy ròng ròng từ miệng hắn.
"Con đĩ!" Gã tát mạnh vào má nàng, khiến đầu nàng văng sang một bên. "Ngươi dám cắn ta hai lần?"
Thải Nhi cười nhạt, máu trên môi nàng — máu của gã — vẽ thành một đường đỏ tươi: "Ta đã nói rồi. Chạm vào ta lần nữa, ta sẽ cắn đứt lưỡi ngươi."
Gã lính nghiến răng, quay sang hai tên đồng bọn: "Lột áo nó ra."
Hai tên lính lao tới, mỗi tên nắm lấy một bên cổ áo tù nhân, xé toạc — lớp vải thô ráp rách toang từ cổ xuống tận thắt lưng, để lộ bầu ngực trắng ngần được bọc trong lớp lụa tím mỏng manh. Núm vú hồng nhạt nhô lên qua lớp vải, căng cứng vì lạnh — và vì sợ hãi.
"Trời ơi," tên lính trẻ rên rỉ, mắt dán chặt vào cảnh tượng trước mặt. "Người đẹp hơn ta tưởng tượng nhiều."
Hắn cúi xuống, ngậm lấy núm vú của nàng qua lớp lụa, mút mạnh. Thải Nhi bật ra một tiếng nấc nghẹn ngào — không phải vì đau, mà vì sự nhục nhã đang dâng lên như thủy triều. Nàng vốn là thánh nữ được cả đại lục kính ngưỡng, được huấn luyện để trở thành thích khách lợi hại nhất — vậy mà giờ đây, nàng lại bị những tên lính hèn hạ này giở trò như một món đồ chơi.
Bàn tay thô ráp của tên lính khác luồn xuống dưới váy, lần theo bắp đùi trơn láng, chạm vào lớp lụa ẩm ướt nơi đùi non. Thải Nhi giật mình, hai chân khép chặt lại, nhưng gã lính kia đã nhanh hơn — ngón tay gã móc vào mép quần lót, kéo xuống một chút, chạm vào nơi ẩm ướt đang run rẩy vì sợ hãi.
"Thánh nữ đại nhân," gã cười khàn khàn, "người ướt rồi kìa."
Thải Nhi nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run: "Ta sẽ giết ngươi. Ta thề với trời đất, ta sẽ giết tất cả bọn ngươi."
Gã lính cười to hơn. "Ngươi nghe thấy không? Thánh nữ nói sẽ giết ta đấy." Hắn quay sang đồng bọn, rồi bất ngờ nắm lấy tay nàng, kéo về phía đũng quần đang căng cứng của mình. "Vậy thì để ta cho ngươi thứ để tay ngươi bận rộn trước khi ra pháp trường."
Bàn tay nàng bị ép chạm vào khối thịt nóng hổi đang phồng lên dưới lớp quần lính. Thải Nhi cố rụt tay lại, nhưng xích sắt siết chặt và gã lính kia đã kéo mạnh — bàn tay nàng ôm trọn lấy dương vật cương cứng của hắn qua lớp vải.
"Nắm chặt vào," gã rít lên, mắt nhắm nghiền, hông đẩy tới đẩy lui. "Đúng vậy, cứ như thế. Ngươi làm tốt lắm, thánh nữ đại nhân."
Thải Nhi cảm nhận được độ nóng, độ cứng của khối thịt kia qua lớp vải — và nàng muốn nôn. Nhưng gã lính kia đã nắm lấy cổ tay nàng, ép bàn tay nàng di chuyển lên xuống theo nhịp hông của hắn. Nước mắt cay sè bắt đầu dâng lên khóe mắt nàng — lần đầu tiên kể từ khi bị bắt, nàng cảm thấy mình thực sự bất lực.
"Mau lên, đến lượt ta." Tên lính kia đẩy đồng bọn ra, kéo quần xuống, để lộ dương vật đã cương cứng, đầu khất đỏ ửng vì ham muốn. Hắn nắm lấy tay nàng, ấn vào khối thịt nóng hổi, rên rỉ khi bàn tay mềm mại của thánh nữ chạm vào da thịt hắn. "Trời ơi, tay ngươi mềm quá. Ta có thể bắn ngay bây giờ."
Thải Nhi nhắm chặt mắt, để mặc những bàn tay thô ráp điều khiển bàn tay nàng — lên, xuống, nắm, siết — như một con rối vô hồn. Nhưng gã lính trẻ không dừng lại ở đó. Hắn nắm lấy tóc nàng, kéo đầu nàng xuống, ép nàng quỳ gối trước mặt hắn.
"Mở miệng ra," hắn ra lệnh, dương vật cương cứng chạm vào môi nàng. "Ngậm lấy nó."
Thải Nhi cắn chặt răng, quay mặt đi — nhưng bàn tay gã đã nắm lấy hàm nàng, bóp mạnh, ép miệng nàng mở ra. Gã đẩy dương vật vào miệng nàng, không chút thương xót, ấn sâu đến tận cổ họng. Thải Nhi nghẹn ngào, hai tay chống xuống sàn xe, cố đẩy gã ra — nhưng gã đã nắm lấy tóc nàng, giữ chặt đầu nàng, bắt đầu nhấp lên nhấp xuống.
"Trời ơi," gã rên rỉ, mắt nhắm nghiền, hông đẩy mạnh hơn. "Miệng thánh nữ nóng quá. Mềm quá. Ta sắp —"
Gã bắn ngay trong miệng nàng, tinh dịch nóng hổi phun vào cổ họng nàng. Thải Nhi nghẹn ngào, cố đẩy gã ra, nhưng gã giữ chặt đầu nàng cho đến khi giọt cuối cùng chảy xuống. Nàng ho sặc sụa, tinh dịch trào ra khỏi khóe môi, chảy dọc theo cằm nàng — và một tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng nàng.
"Đừng khóc chứ, thánh nữ đại nhân." Tên lính trẻ cúi xuống, liếm một đường dài trên má nàng — vừa ngọt vừa mặn vì nước mắt. "Đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Ngươi còn cả một ngày dài phía trước."
Nhưng gã lính ngồi bên trái không chịu dừng lại. Hắn nắm lấy vai nàng, xoay người nàng lại, ép nàng áp sát vào vách xe ngựa bằng gỗ thô ráp. Một tay hắn giữ chặt gáy nàng, ấn mặt nàng vào vách xe, tay kia luồn xuống, kéo tuột quần lót tím trắng xuống tận đầu gối.
"Ngươi nghĩ mọi chuyện kết thúc rồi sao?" Hắn cười khàn, hông áp sát vào mông nàng, cọ xát dương vật cương cứng qua khe mông nàng. "Ta mới bắt đầu thôi."
Thải Nhi cảm nhận được khối thịt nóng hổi lướt qua khe mông, cọ xát vào nơi ẩm ướt đang run rẩy. Nàng vặn mình, cố thoát ra — nhưng vách xe ngựa chắn một bên, hai tên lính kia chặn hai bên, và gã lính phía sau đã nắm lấy hông nàng, giữ chặt nàng không thể cử động.
"Đừng vùng vẫy," hắn thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào gáy nàng. "Càng vùng vẫy, ta càng thích."
Đầu dương vật của hắn chạm vào lối vào của nàng, ấn nhẹ vào — đủ để nàng cảm nhận được sức nóng, sức ép, sự xâm lấn sắp đến. Nước mắt chảy dài trên má nàng, thấm vào vách gỗ thô ráp. Nàng cắn chặt môi, cố giữ cho mình không phát ra tiếng kêu — nhưng nỗi sợ hãi đang dâng lên như thủy triều, nhấn chìm mọi ý chí của nàng.
Gã lính đẩy mạnh hơn — và ngay lúc đó, chiếc xe ngựa dừng lại. Tiếng còi dài vang lên từ phía ngoài, và một giọng hét vang lên: "Đến nơi! Đưa tù nhân xuống!"
Gã lính chửi thề, rút người ra khỏi nàng. "Chết tiệt, nhanh vậy sao?" Hắn vội vàng kéo quần lót tím trắng lên cho nàng, rồi cầm mảnh áo tù nhân rách nát, phủ tạm lên người nàng — nhưng lớp vải đã rách quá nhiều, không thể che được gì cả. Hắn nhìn nàng một lần cuối, ánh mắt đầy tiếc nuối: "Đêm nay, ta sẽ ghé thăm ngươi trong ngục."
Cánh cửa sắt mở ra, ánh nắng chói chang ùa vào khoang xe tối om, khiến nàng phải nheo mắt. Bên ngoài, tiếng ồn ào của hàng ngàn người đang tụ tập vang lên như sấm — những tiếng hò hét, những tràng cười, những lời bàn tán đủ kiểu. Và trên bục gỗ cao giữa quảng trường, Lý Minh Triết đang đứng đó, tay cầm roi da, ánh mắt dâm dục dán chặt vào thân thể lõa lồ đang lộ ra qua lớp áo rách của nàng.
Hắn mỉm cười. Một nụ cười đầy hàm ý.
"Đưa thánh nữ lên bục," hắn ra lệnh, giọng vang vọng khắp quảng trường. "Hôm nay, chúng ta sẽ dạy cho nàng ta bài học về sự khiêm nhường."
Những bàn tay thô ráp nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng ra khỏi xe ngựa, đẩy nàng về phía bục gỗ — nơi hàng ngàn con mắt đang chờ đợi, háo hức, dâm tà, tàn nhẫn. Và Thải Nhi, thánh nữ của Điện Thích Khách, bước đi giữa hai hàng lính, đầu ngẩng cao, môi cắn chặt — nhưng đôi chân nàng run lên, và nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má.
Bước chân nàng chạm vào nấc thang gỗ đầu tiên, và tiếng ồn ào của đám đông bỗng chùng xuống như một sợi dây đàn bị kéo căng. Rồi tất cả cùng lúc — những tiếng hít khí lạnh, những tiếng xì xào, và một tràng cười dài đầy chế giễu từ phía xa. Thải Nhi cảm nhận được ánh nắng trưa hè đổ xuống vai mình, hâm hấp nóng, và bỗng nhiên nàng nhận ra lớp vải áo tù nhân rách toạc không còn che được gì cả. Bầu ngực trắng ngần phủ lớp lụa tím xộc xệch phơi bày giữa trời, đầu vú hồng nhạt nhô lên qua lớp vải ẩm ướt vì mồ hôi — và vì thứ chất lỏng mà bọn lính đã bắn lên người nàng.
"Nhìn kìa! Thánh nữ của chúng ta không mặc gì bên dưới!" Một giọng đàn ông hét lên giữa đám đông, và cả quảng trường cười vang như sấm.
Thải Nhi cắn chặt răng, bước tiếp lên bục gỗ. Nàng có thể cảm nhận được hàng trăm — hàng ngàn — ánh mắt đang dán vào từng tấc da thịt lộ ra. Những ánh mắt soi mói, đánh giá, chiêm ngưỡng, phán xét. Có người nhìn nàng với sự thương hại, nhưng nhiều hơn là những ánh mắt đục ngầu thứ ham muốn thú vật. Một người đàn bà đứng hàng đầu bịt miệng, quay đi, nhưng đôi mắt bà ta vẫn liếc lại. Một gã đàn ông gầy gò đứng cạnh đó thì không che giấu gì — hắn nhìn chằm chằm vào bầu ngực nàng, lưỡi liếm môi, tay vô thức sờ soạng đũng quần.
Hai tên lính dẫn nàng lên giữa bục, nơi một cây cọc gỗ cao được dựng thẳng đứng. Xích sắt trên cổ tay nàng được tháo ra, nhưng ngay lập tức hai cánh tay nàng bị kéo ngược ra sau, vòng quanh cây cọc, và một sợi dây thừng thô ráp siết chặt quanh cổ tay nàng — trói nàng vào cọc trong tư thế ngực ưỡn về phía trước, đẩy bầu ngực căng tròn nhô ra như một lời khiêu khích. Đầu gối nàng bị đá vào phía sau, buộc nàng phải khuỵu xuống một phần, mông chổng lên, tư thế vừa nhục nhã vừa gợi tình đến mức không thể tả.
"Trời đất ơi..." Một giọng thì thầm từ hàng ghế đầu. "Đây là thánh nữ thanh khiết mà chúng ta từng cầu nguyện sao?"
Lý Minh Triết bước tới, roi da cuộn tròn trong tay hắn. Hắn đi vòng quanh nàng một vòng, chậm rãi, như một con thú đang ngắm nghía con mồi. Ánh mắt hắn dừng lại ở bầu ngực nàng, ở lớp lụa tím đã ướt sũng, ở đường cong của hông nàng đang run lên vì sợ hãi và nhục nhã.
"Thánh nữ Thánh Thải Nhi," hắn cất giọng, vang vọng khắp quảng trường qua một viên ngọc truyền âm gắn trên cổ. "Ngươi bị kết tội ám sát kỵ sỹ Dương Văn Chiêu của Điện Kỵ Sỹ — một hành động hèn hạ, vi phạm nghiêm trọng hòa khí giữa ba điện, và làm ô nhục danh dự của chính Điện Thích Khách mà ngươi từng phục vụ."
Hắn dừng lại, để cho những lời đó ngấm vào đám đông. Rồi hắn tiếp tục, giọng trầm xuống, mang theo sự thích thú khó giấu: "Theo luật lệ của Liên Minh, hình phạt dành cho tội ám sát là tử hình. Nhưng —" hắn mỉm cười, một nụ cười đầy hàm ý, "— Chấp Pháp Đường đã xem xét công lao của ngươi trong cuộc chiến chống ma tộc, và quyết định giảm án. Ngươi sẽ bị trừng phạt công khai trong ba ngày liên tiếp, từ giờ Tý đến giờ Mùi, để toàn thể dân chúng chứng kiến hậu quả của sự phản bội."
"Và sau ba ngày đó," hắn nói chậm rãi, mắt dán chặt vào mắt nàng, "ngươi sẽ được trả tự do — nếu ngươi còn sống."
Một tiếng xì xào lan khắp đám đông. Thải Nhi cảm nhận được sự thay đổi trong không khí — sự tò mò ban đầu đang chuyển thành một thứ gì đó nguy hiểm hơn, nguyên thủy hơn. Những ánh mắt nhìn nàng không còn chỉ là soi mói nữa. Chúng đang đói.
Lý Minh Triết giơ cao roi da lên, và cả quảng trường im bặt. Tiếng roi vun vút trong không khí — rồi đập xuống.
Da thịt nàng nứt ra. Một vệt đỏ rực in lên lưng nàng, từ vai phải chéo xuống hông trái, rách toạc lớp lụa tím mỏng manh. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng không phát ra một tiếng động nào. Nàng nhìn thẳng về phía trước, vào khoảng không mênh mông của đám đông, và cố gắng — cố gắng hết sức — để không nghĩ về cái cách mà hàng ngàn con mắt đang nhìn thấy vết roi đầu tiên in trên làn da trắng ngần của nàng.
"Đếm đi!" Lý Minh Triết hét lên, giọng đầy phấn khích. "Mỗi roi là một lần ngươi phạm tội! Mỗi roi là một lời xin lỗi mà ngươi không chịu nói ra!"
Roi thứ hai. Roi thứ ba. Mỗi nhát roi xé toạc da thịt, để lại những vệt đỏ rực in hằn lên tấm lưng trắng ngần. Thải Nhi cảm nhận được máu bắt đầu rỉ ra, chảy dọc theo sống lưng, thấm vào lớp vải áo tù nhân đã rách nát. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, nhưng không một tiếng kêu nào thoát ra khỏi cổ họng nàng. Nàng nghĩ về Long Hạo Thần — về vết thương trên vai chàng, về nỗi đau mà chàng đã phải chịu đựng vì nàng. Nếu nàng có thể chịu đựng được điều này, thì có lẽ — có lẽ — nàng có thể chuộc lại lỗi lầm của mình.
Nhưng roi thứ tư không đánh vào lưng nàng. Nó quất vào bầu ngực trần trụi đang ưỡn về phía trước, xé toạc lớp lụa tím lần cuối cùng, để lộ hoàn toàn bầu ngực trắng ngần với đầu vú hồng nhạt đang căng cứng vì lạnh — và vì đau. Một tiếng hét nghẹn ngào thoát ra khỏi cổ họng nàng trước khi nàng kịp ngăn lại. Đám đông hít một hơi tập thể, rồi vỡ ra thành những tiếng xì xào phấn khích. Một số người quay đi, nhưng nhiều người hơn — rất nhiều người — nhướn cổ lên để nhìn rõ hơn.
"Trời ơi, nhìn ngực nàng kìa..." Một giọng đàn ông thì thầm, không giấu được sự rung động trong giọng nói. "Đẹp đến mức không thể tin nổi."
Lý Minh Triết cười khẩy, bước lại gần. Hắn đưa bàn tay thô ráp chạm vào bầu ngực vừa bị roi quất — không phải để xoa dịu, mà để kiểm tra. Ngón tay hắn lướt qua vết roi đỏ rực, rồi bóp nhẹ, xoa tròn như đang nếm thử một thứ gì đó. Thải Nhi rùng mình, cố kéo người ra xa, nhưng dây thừng siết chặt khiến nàng chỉ có thể xê dịch vài phân — và mỗi cử động lại khiến bầu ngực nàng càng nhô ra phía trước, càng phơi bày trước ánh mắt của hàng ngàn người đang dán chặt vào.
"Xem này," Lý Minh Triết nói to, giọng đầy thích thú, "thánh nữ của chúng ta vẫn còn cứng đầu. Vẫn chưa chịu xin lỗi. Vẫn chưa chịu cúi đầu." Hắn dừng lại, mắt lướt qua đám đông, rồi quay lại nhìn nàng với một nụ cười tàn nhẫn. "Vậy thì chúng ta sẽ phải dạy cho nàng ta bài học sâu hơn một chút."
Lý Minh Triết bước chậm rãi vòng ra phía trước mặt nàng, roi da vẫn cầm trong tay, đầu roi quệt nhẹ xuống nền gỗ như một lời đe dọa thầm lặng. Hắn dừng lại trước mặt Thải Nhi, cách nàng chưa đầy một sải tay, và ánh mắt hắn — cái ánh mắt đã nhìn nàng từ lúc nàng bước xuống xe ngựa — giờ đây dán chặt vào lớp lụa tím mỏng manh đang che giấu thứ mà cả quảng trường đang háo hức chờ đợi được thấy.
"Bài học đầu tiên," hắn nói, giọng không quá to nhưng đủ để mọi người nghe rõ, "là sự xấu hổ. Ngươi nghĩ ngươi hiểu xấu hổ là gì sao, thánh nữ? Ngươi nghĩ bị đánh trước mặt người ta là xấu hổ?"
Hắn lắc đầu, khẽ cười khẩy.
"Chưa đâu. Ngươi chưa biết gì cả."
Bàn tay thô ráp của hắn chìa ra, những ngón tay chai sạn vì năm tháng cai ngục chạm vào mép lớp lụa tím nơi bầu ngực trái của nàng. Thải Nhi nín thở. Toàn bộ cơ thể nàng căng cứng như dây đàn, và nàng có thể cảm nhận được — không phải bằng mắt, mà bằng thứ bản năng của một thích khách đã được tôi luyện qua bao năm — hàng ngàn ánh mắt đang dồn về phía bàn tay đó. Cả quảng trường im phăng phắc, chỉ còn tiếng gió thổi qua những lá cờ đen trên tháp canh.
Ngón tay hắn luồn vào mép lụa, kéo xuống một phân. Một phân duy nhất. Đủ để lộ ra phần trên của bầu ngực trắng ngần, nơi làn da mịn màng bắt đầu cong lên thành đường cong đầy đặn. Tiếng hít khí tập thể vang lên từ hàng ghế đầu, rồi lan ra như sóng, nhưng Thải Nhi không dám nhìn xuống. Nàng nhìn thẳng vào mắt Lý Minh Triết, cắn chặt răng, cố giữ cho khuôn mặt mình không biểu lộ gì.
Hắn kéo thêm một phân nữa. Rồi một phân nữa.
Mỗi lần lớp lụa tụt xuống, một phần da thịt mới lại lộ ra, và đám đông lại dấy lên những tiếng xì xào. Thải Nhi cảm nhận được không khí buổi trưa hè phả vào làn da vừa lộ ra, hâm hấp nóng, và một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng nàng — không phải vì lạnh, mà vì cảm giác bị nhìn ngắm đến từng tấc da thịt, chậm rãi, như một bữa ăn được thưởng thức từng miếng một.
"Ngươi thấy không, dân chúng?" Lý Minh Triết nói to, giọng vang vọng qua viên ngọc truyền âm. "Đây là thánh nữ của các ngươi. Người mà các ngươi từng cầu nguyện, từng kính ngưỡng, từng tin rằng nàng ta thanh khiết hơn tuyết trắng trên đỉnh núi." Hắn dừng lại, kéo lớp lụa xuống thêm một chút nữa, để lộ gần hết bầu ngực trái — chỉ còn đầu vú hồng nhạt vẫn bị che khuất bởi một dải lụa mỏng. "Vậy mà giờ đây, nàng ta đang đứng trước mặt các ngươi, gần như trần trụi, và chưa một lần chịu cúi đầu xin lỗi."
"Xin lỗi đi!" Một giọng đàn ông hét lên từ phía xa. "Xin lỗi Dương kỵ sỹ đi!"
"Đúng đấy! Quỳ xuống đi!" Một giọng khác hưởng ứng.
Thải Nhi siết chặt hàm răng. Nàng sẽ không xin lỗi. Nàng sẽ không quỳ xuống. Dương Văn Chiêu đã làm gãy xương vai Long Hạo Thần — người mà nàng yêu hơn cả mạng sống của mình — và nếu phải làm lại, nàng vẫn sẽ rút kiếm ra lần nữa, vẫn sẽ đâm ba nhát đó, vẫn sẽ nhìn hắn ngã xuống trong máu. Nàng không hối hận. Nàng sẽ không bao giờ hối hận.
Lý Minh Triết nhìn nàng, đọc được sự bướng bỉnh trong đôi mắt tím thạch anh của nàng, và nụ cười trên môi hắn càng rạng rỡ hơn.
"Cứng đầu lắm," hắn nói, gần như trìu mến. "Ta thích điều đó."
Rồi hắn kéo mạnh.
Lớp lụa tím rách toạc từ cổ xuống tận thắt lưng, rơi xuống bục gỗ như một mảnh vải vụn vô hồn. Và Thải Nhi — thánh nữ Thánh Thải Nhi của Điện Thích Khách — đứng đó, trần trụi hoàn toàn từ thắt lưng trở lên, giữa ban ngày, trước mặt hàng ngàn người.
Một khoảng lặng chết chóc.
Rồi cả quảng trường vỡ ra.
Không phải tiếng ồn ào thô lỗ như nàng tưởng tượng. Mà là một thứ âm thanh kỳ lạ, phức tạp hơn nhiều — những tiếng hít khí lạnh, những tiếng thở dài, những tiếng thì thầm vỡ vụn, và ở đâu đó giữa đám đông, một người phụ nữ khẽ khóc. Thải Nhi không dám nhìn xuống. Nàng nhìn thẳng về phía trước, vào khoảng không phía trên đầu đám đông, nơi những lá cờ đen đang phất phới trong gió trưa, và cố gắng — cố gắng hết sức — để tách mình ra khỏi cơ thể đang bị hàng ngàn ánh mắt soi mói kia.
Nhưng nàng không thể.
Nàng cảm nhận được từng ánh mắt như một ngón tay chạm vào da thịt mình. Có ánh mắt thương hại, có ánh mắt phán xét, nhưng nhiều hơn tất cả — rất nhiều — là những ánh mắt đục ngầu, đói khát, đang nuốt từng tấc da thịt trắng ngần của nàng. Bầu ngực nàng nhô ra phía trước vì tư thế bị trói, đầy đặn và tròn trịa, đầu vú hồng nhạt căng cứng vì không khí nóng — và vì sự nhục nhã đang dâng lên như thủy triều, đỏ rực cả làn da nàng.
"Trời đất..." Một giọng đàn ông thì thầm ở hàng ghế đầu, không giấu được sự rung động. "Đẹp đến mức không thể tin nổi..."
"Nhìn kìa, đầu vú nàng cương lên rồi kìa!" Một giọng khác hét lên, và cả quảng trường cười vang.
Thải Nhi muốn chết. Nàng muốn đất dưới chân mình nứt ra, nuốt chửng nàng xuống, chấm dứt tất cả. Nàng chưa bao giờ — chưa bao giờ trong đời — cảm thấy mình bị phơi bày đến mức này. Ngay cả khi bị bắt, ngay cả khi bị lột đồ trong xe ngựa, nàng vẫn còn một lớp vải mỏng manh che chở. Giờ đây, không còn gì nữa. Nàng trần trụi hoàn toàn, và tất cả những gì nàng có thể làm là đứng đó, cắn chặt răng, và cố giữ cho nước mắt không rơi.
Lý Minh Triết bước lại gần, và Thải Nhi cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể hắn phả vào làn da trần trụi của nàng. Hắn không chạm vào nàng — không phải vì tôn trọng, mà vì hắn đang thưởng thức. Hắn đi vòng quanh nàng, chậm rãi, như một con thú săn mồi đang ngắm nghía con mồi đã bị thương, và mỗi bước chân hắn đều khiến da thịt nàng nổi gai ốc.
"Nhìn xem," hắn nói, giọng đầy thích thú, "thánh nữ của chúng ta có một cơ thể thật đẹp. Được huấn luyện để chiến đấu, nhưng vẫn mềm mại, vẫn trắng trẻo, vẫn —" hắn dừng lại, đưa bàn tay thô ráp chạm nhẹ vào eo nàng, khiến Thải Nhi giật bắn người, "— vẫn còn nguyên vẹn. Ngươi có biết bao nhiêu người trong số chúng ta đã mơ về cơ thể này không, thánh nữ?"
Nàng không trả lời. Nàng sẽ không cho hắn thứ đó.
Nhưng hắn không cần nàng trả lời. Hắn bước lùi lại, giơ cao roi da lên, và cả quảng trường lại im bặt.
"Bài học đầu tiên," hắn tuyên bố, giọng vang vọng, "là sự xấu hổ. Và chúng ta sẽ dạy cho ngươi bài học đó bằng cách —" hắn mỉm cười, một nụ cười tàn nhẫn, "— để cho tất cả mọi người ở đây nhìn ngươi thật kỹ. Từng tấc da thịt. Từng đường cong. Từng chỗ kín đáo nhất trên cơ thể ngươi. Để ngươi hiểu rằng ngươi không còn là thánh nữ nữa. Ngươi chỉ là một tù nhân. Một tù nhân trần trụi, bị trói vào cọc gỗ, trước mặt tất cả những người mà ngươi từng bảo vệ."
Thải Nhi cảm nhận được máu dồn lên mặt. Nóng rát. Nhục nhã đến mức không thể thở. Nàng muốn hét lên, muốn chửi rủa hắn, muốn làm bất cứ điều gì để thoát khỏi ánh mắt của hàng ngàn người đang nhìn nàng như một món hàng — nhưng nàng không thể. Nàng chỉ có thể đứng đó, trần trụi, run rẩy, và cắn chặt răng đến mức cảm nhận được vị máu tanh nồng lan ra trong miệng.
Roi da vun vút trong không khí.
Lần này, nó không đánh vào lưng nàng. Nó quất ngang qua bầu ngực trần trụi của nàng, xé toạc một đường đỏ rực từ vai trái xuống tận đầu vú. Thải Nhi bật ra một tiếng hét nghẹn ngào — không phải vì đau, mà vì sự sốc khi cảm nhận được cơn đau trên vùng da thịt chưa từng bị tổn thương, nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể nàng, giữa ban ngày, trước mặt tất cả mọi người.
"Một!" Lý Minh Triết hét lên, và đám đông hưởng ứng bằng một tràng hò reo phấn khích.
Roi thứ hai. Lần này nó quất vào bầu ngực phải, ngay dưới đầu vú, để lại một vệt đỏ rực in hằn trên làn da trắng ngần. Thải Nhi rên lên, đầu ngả về phía sau, hai bàn tay nắm chặt dây thừng trói cổ tay nàng sau cọc gỗ. Nàng cảm nhận được những giọt mồ hôi lăn dài trên trán, hòa với nước mắt đang bắt đầu dâng lên khóe mắt — nhưng nàng vẫn không khóc. Nàng sẽ không khóc. Nàng sẽ không cho họ thấy điều đó.
"Hai!" Đám đông hò reo.
Roi thứ ba không quất vào ngực nàng. Nó quất vào bụng nàng, ngang qua rốn, để lại một vệt đỏ rực trên làn da phẳng lì vốn được tôi luyện qua bao năm huấn luyện. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, cơ bụng co cứng lại vì đau, và nàng cảm nhận được — không, nàng không muốn nghĩ về điều đó. Nàng không muốn nghĩ về việc vết roi đó nằm ngay trên bụng nàng, nơi mà bất kỳ ai trong đám đông cũng có thể nhìn thấy, nơi mà nàng từng tự hào vì sự săn chắc và mạnh mẽ của mình.
"Ba!"
Lý Minh Triết dừng lại, thở hồng hộc, mắt sáng rực vì phấn khích. Hắn nhìn nàng, nhìn cơ thể trần trụi đang run lên vì đau và nhục nhã, nhìn những vết roi đỏ rực in hằn trên làn da trắng ngần, và nụ cười trên môi hắn càng rạng rỡ hơn.
"Ngươi vẫn chưa xin lỗi," hắn nói, gần như ngạc nhiên. "Vẫn chưa chịu cúi đầu. Ngươi có biết rằng mỗi roi ta đánh xuống, ta đều mong ngươi sẽ gục ngã, sẽ khóc lóc, sẽ cầu xin ta dừng lại không?"
Thải Nhi nhổ một bãi máu xuống bục gỗ, nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Ta sẽ không xin lỗi," nàng nói, giọng khàn đặc nhưng vẫn kiên định. "Hắn đáng bị như vậy."
Một tiếng xì xào lan khắp đám đông. Một số người giận dữ, một số người thán phục, và một số — rất nhiều — chỉ đơn giản là háo hức chờ đợi xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Lý Minh Triết cười to, một tràng cười vang vọng khắp quảng trường.
"Tốt lắm," hắn nói, gật gù. "Tốt lắm. Ta đã hy vọng ngươi sẽ nói như vậy." Hắn bước lại gần, cúi xuống, thì thầm vào tai nàng — chỉ đủ cho nàng nghe thấy: "Vì nếu ngươi xin lỗi, ta sẽ không có lý do để tiếp tục vui vẻ thế này."
Roi da lại giơ lên. Và lần này, nó không nhắm vào ngực nàng, cũng không nhắm vào bụng nàng. Nó nhắm vào nơi thấp nhất trên cơ thể nàng — nơi mà lớp quần lót tím trắng vẫn còn che giấu, nơi mà nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bị đánh, nơi mà nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải phơi bày trước mặt cả thế giới.
Roi da vun vút.
Thải Nhi nhắm chặt mắt, cắn chặt răng, và chuẩn bị cho cơn đau — cơn đau mà nàng biết sẽ còn kinh khủng hơn tất cả những gì nàng đã chịu đựng cho đến lúc này.
Lý Minh Triết giơ roi lên lần nữa — nhưng ngay khoảnh khắc đó, một giọng nói vang lên từ phía cầu thang gỗ, cắt ngang không khí căng thẳng như một lưỡi dao.
"Xin dừng tay!"
Cả quảng trường quay đầu. Một người đàn ông trung niên bước lên bục, mặc bộ giáp chấp pháp màu đen tuyền, trên ngực thêu hình chim ưng bạc đang xòe cánh. Hắn cao lớn, vai rộng, mái tóc muối tiêu cắt ngắn gọn gàng, và trên khuôn mặt khắc khổ ấy là một nụ cười gượng gạo — kiểu nụ cười của người vừa trốn khỏi một cuộc cãi vã ở nhà để đến đây.
Lý Minh Triết cau mày, hạ roi xuống. "Trần Đại Nhân. Ngươi đến đây làm gì? Ta nhớ là ca trực của ngươi bắt đầu từ giờ Thân."
"Ta đổi ca với lão Vương." Trần Quốc Bảo — vì đó là tên hắn — bước tới, phẩy tay ra hiệu cho hai tên lính đang đứng cạnh cọc gỗ lùi lại. "Vợ ta lại cãi nhau. Lần này vì chuyện ta về nhà trễ ba canh giờ hôm qua. Ta thà đứng đây xem roi còn hơn nghe bà ấy gào."
Đám đông cười rộ lên. Một số người gật gù thông cảm — những người đàn ông có vợ thì ai cũng hiểu nỗi khổ đó. Trần Quốc Bảo vừa cười vừa lắc đầu, nhưng khi ánh mắt hắn lướt qua Thải Nhi — đang trần trụi từ thắt lưng trở lên, bị trói vào cọc gỗ với những vết roi đỏ rực in hằn trên làn da trắng ngần — nụ cười trên môi hắn bỗng tắt ngấm.
Hắn đứng sững lại.
Thải Nhi cảm nhận được ánh mắt hắn dừng lại trên cơ thể nàng — không phải kiểu ánh mắt dâm dục như Lý Minh Triết, không phải kiểu soi mói tò mò như đám đông. Ánh mắt hắn có gì đó khác. Đau đớn. Xót xa. Như thể hắn đang nhìn thấy một thứ gì đó quý giá bị vùi dập.
"Thánh nữ đại nhân..." hắn lẩm bẩm, gần như không nghe thấy. Rồi hắn lắc đầu, quay sang Lý Minh Triết, giọng trở nên cứng rắn: "Ai ra lệnh đánh nàng ta ở chỗ đó?"
"Chấp Pháp Đường." Lý Minh Triết nhún vai, vẻ mặt vô tội. "Mệnh lệnh là trừng phạt thân thể nàng ta. Không có giới hạn nào về vị trí."
"Nhưng —" Trần Quốc Bảo nhìn xuống vết roi đỏ rực trên bầu ngực Thải Nhi, rồi nhìn xuống vùng bụng đang run rẩy của nàng, nơi lớp quần lót tím trắng vẫn còn che giấu thứ mà Lý Minh Triết đang nhắm tới. "Chỗ đó. Ngươi định đánh vào chỗ đó của một thánh nữ? Trước mặt tất cả mọi người?"
"Đó là mệnh lệnh." Giọng Lý Minh Triết lạnh đi. "Trần Đại Nhân, ta hiểu ngươi mới đến, nhưng đừng có xen vào chuyện không phải của mình."
Trần Quốc Bảo không trả lời. Hắn nhìn Thải Nhi — nhìn vào đôi mắt tím thạch anh đang cố giữ vẻ kiên định giữa cơn đau và nhục nhã — và một cái gì đó trong ánh mắt hắn chùng xuống. Hắn thở dài, bước tới gần cây cọc gỗ.
"Ít nhất thì," hắn nói, giọng trầm xuống, "hãy để ta xem vết thương của nàng ta trước. Nếu nàng ta chết vì mất máu giữa chừng, ngươi sẽ phải giải thích với Chấp Pháp Đường đấy."
Lý Minh Triết nhíu mày, nhưng không phản đối. Trần Quốc Bảo là cấp trên của hắn trong Chấp Pháp Đường — về mặt danh nghĩa, ít nhất là vậy. Hắn bước lùi lại, khoanh tay, quan sát.
Trần Quốc Bảo đứng trước mặt Thải Nhi. Hắn đưa bàn tay thô ráp — bàn tay đã cầm roi, cầm gậy suốt hai mươi năm cai ngục — chạm vào vết roi trên vai nàng. Thải Nhi rùng mình, cố kéo người ra xa, nhưng dây thừng siết chặt quanh cổ tay khiến nàng chỉ có thể xê dịch vài phân.
"Đừng cử động," hắn nói nhẹ, giọng không còn vẻ cứng rắn lúc nãy. "Ta chỉ muốn xem vết thương thôi."
Ngón tay hắn lướt qua vết roi đầu tiên — đường đỏ rực chạy từ vai phải chéo xuống hông trái. Hắn nhẹ nhàng ấn vào da thịt xung quanh vết thương, kiểm tra độ sâu, rồi khẽ xuýt xoa.
"Roi da ba sợi," hắn lẩm bẩm, như đang nói với chính mình. "Kẻ nào đánh cũng có tay nghề. Đủ đau, đủ chảy máu, nhưng không đủ để gây tổn thương vĩnh viễn." Hắn ngẩng lên nhìn Lý Minh Triết, ánh mắt có gì đó khó đọc. "Ngươi đánh nàng ta bằng roi ba sợi?"
"Nàng ta là thích khách." Lý Minh Triết nhún vai. "Roi thường không đủ."
Trần Quốc Bảo không trả lời. Hắn quay lại nhìn Thải Nhi, và ánh mắt hắn — cái ánh mắt xót xa ấy — lại dừng trên gương mặt nàng. Hắn đưa bàn tay lên, chạm vào má nàng, nơi vết roi thứ tư đã quất ngang qua. Thải Nhi nghiêng đầu né tránh, nhưng hắn không cố giữ nàng lại. Hắn chỉ nhẹ nhàng lướt ngón tay qua vết đỏ, như thể đang xoa dịu một vết thương của chính mình.
"Ta có một đứa con gái," hắn nói khẽ, chỉ đủ cho nàng nghe thấy. "Nó bằng tuổi ngươi. Nếu có ai làm điều này với nó, ta sẽ..." Hắn không nói hết câu. Hắn rụt tay lại, lắc đầu.
Thải Nhi nhìn hắn — nhìn vào đôi mắt nâu sẫm đang cố giấu đi sự xót xa — và lần đầu tiên kể từ khi bị bắt, nàng cảm nhận được một điều gì đó không phải là sự thù hận hay sợ hãi. Nó mong manh, mơ hồ, nhưng nó ở đó.
Trần Quốc Bảo quay sang Lý Minh Triết. "Ta sẽ thay ngươi trông coi nàng ta trong giờ này."
Lý Minh Triết nhướn mày. "Ngươi mới đến mà đã muốn giành việc?"
"Ta cần kiểm tra vết thương của nàng ta kỹ hơn." Trần Quốc Bảo nói, giọng bình thản, nhưng có một sự cứng rắn không thể lay chuyển. "Và ta muốn xem nàng ta có chịu được tiếp không. Nếu nàng ta gục trước giờ Mùi, ngươi sẽ phải giải thích với Chấp Pháp Đường vì sao không hoàn thành án phạt."
Lý Minh Triết nhìn hắn một lúc lâu, rồi nhún vai. "Được thôi. Nhưng đừng có mà nhân từ quá. Nàng ta còn hai ngày nữa."
"Ta biết."
Lý Minh Triết bước xuống bục, nhưng trước khi đi, hắn ngoái lại nhìn Thải Nhi một lần cuối — ánh mắt đầy hứa hẹn về những điều sẽ đến sau đó. Rồi hắn biến mất vào đám đông.
Trần Quốc Bảo đứng đó, một mình trên bục gỗ, trước mặt Thải Nhi đang trần trụi và run rẩy. Hắn nhìn nàng, nhìn những vết roi đỏ rực trên làn da trắng ngần, nhìn bầu ngực căng tròn đang phơi bày giữa ban ngày — và hắn nuốt nước bọt.
Thải Nhi nhận ra điều đó. Nàng nhận ra cái cách hắn nhìn — không còn là ánh mắt xót xa của một người cha nữa. Nó đã thay đổi. Nó ấm hơn. Sâu hơn. Và nàng biết, với bản năng của một thích khách, rằng thứ nguy hiểm nhất không phải là sự thù hận — mà là sự thương hại biến thành ham muốn.
"Ngươi đau lắm không?" Hắn hỏi, giọng khàn đi.
Thải Nhi không trả lời. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, cắn chặt răng.
Hắn bước tới gần hơn. Bàn tay thô ráp của hắn chạm vào bầu ngực trái của nàng — nơi vết roi đỏ rực vừa quất qua. Lần này, hắn không kiểm tra vết thương. Hắn xoa nhẹ, chậm rãi, lòng bàn tay áp lên da thịt trắng ngần, cảm nhận hơi ấm và sự run rẩy của nàng.
"Đừng..." Thải Nhi thì thầm, giọng nghẹn lại. "Đừng chạm vào ta."
"Ta chỉ muốn xoa dịu vết thương cho ngươi," hắn nói, nhưng giọng hắn không còn vẻ nhân từ. Nó trầm xuống, khàn đặc, mang theo thứ gì đó mà nàng đã nghe quá nhiều lần trong xe ngựa. "Vết roi này sâu lắm. Nếu không xoa thuốc, nó sẽ để lại sẹo."
"Ta không cần."
"Ngươi cần."
Bàn tay hắn lướt xuống, chạm vào đầu vú hồng nhạt đang căng cứng vì lạnh — và vì sự nhục nhã. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, cố kéo người ra xa, nhưng dây thừng siết chặt khiến nàng chỉ có thể run rẩy dưới bàn tay hắn. Hắn xoa tròn quanh đầu vú, rồi bóp nhẹ, rồi lại xoa — như thể đang xoa dịu một vết thương, nhưng nàng biết rõ hơn ai hết rằng đây không phải là cách xoa thuốc.
"Ngươi có biết," hắn thì thầm, cúi sát vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào gáy nàng, "rằng ta đã nhìn ngươi từ xa suốt bao năm qua? Thánh nữ của Điện Thích Khách. Người phụ nữ mà cả thành Liên Minh kính ngưỡng." Bàn tay hắn lướt xuống eo nàng, rồi xuống hông, vuốt ve đường cong mềm mại. "Ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có cơ hội được đứng gần ngươi như thế này. Được chạm vào ngươi như thế này."
Thải Nhi cắn chặt môi đến bật máu. Nàng muốn hét lên, muốn chửi rủa hắn, muốn làm bất cứ điều gì để thoát khỏi bàn tay đang vuốt ve da thịt nàng — nhưng nàng biết rằng nếu nàng hét lên, đám đông sẽ càng phấn khích hơn. Nàng biết rằng mỗi tiếng kêu của nàng sẽ là một món quà cho những kẻ đang nhìn nàng với ánh mắt đói khát. Nàng sẽ không cho họ thứ đó.
Nhưng Trần Quốc Bảo không cần nàng hét lên. Hắn có thể cảm nhận được sự run rẩy của nàng qua từng ngón tay — sự run rẩy không chỉ vì đau, mà còn vì một thứ gì đó sâu hơn, nguyên thủy hơn, thứ mà nàng không thể kiểm soát được.
"Ngươi run lên rồi," hắn thì thầm, giọng đầy thỏa mãn. "Không phải vì lạnh. Không phải vì đau." Bàn tay hắn lướt xuống, chạm vào bụng nàng, nơi vết roi thứ ba đã in hằn một đường đỏ rực. "Mà vì ngươi đang cảm nhận được điều gì đó. Điều mà ngươi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cảm nhận được."
"Im đi." Giọng Thải Nhi run rẩy, nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định. "Ngươi không biết gì về ta cả."
"Ta biết ngươi nhiều hơn ngươi nghĩ," hắn nói, bàn tay lướt xuống, chạm vào mép lớp quần lót tím trắng vẫn còn che giấu thứ cuối cùng trên cơ thể nàng. "Ta biết ngươi đã ám sát Dương Văn Chiêu vì người yêu của ngươi. Ta biết ngươi yêu hắn sâu đậm đến mức sẵn sàng đánh đổi tất cả." Hắn dừng lại, nhìn vào mắt nàng. "Nhưng ta cũng biết rằng ngươi chưa bao giờ được chạm vào. Chưa bao giờ được biết cảm giác của một bàn tay trên da thịt mình, không phải vì chiến đấu, không phải vì huấn luyện, mà vì ham muốn."
Thải Nhi cảm nhận được máu dồn lên mặt. Nóng rát. Nhục nhã. Và — nàng ghét bản thân mình vì điều này — một thứ gì đó khác, sâu trong bụng nàng, đang bắt đầu thức tỉnh.
"Ngươi sai rồi," nàng thì thầm, nhưng giọng nàng không còn vẻ kiên định như trước. "Ta không cần những thứ đó."
"Vậy sao?" Bàn tay hắn luồn vào mép lụa tím trắng, chạm vào làn da mịn màng nơi đùi non. Thải Nhi giật bắn người, hai chân khép chặt lại, nhưng hắn đã nhanh hơn — ngón tay hắn lướt qua nơi ẩm ướt, chạm vào lớp lụa mỏng đã bắt đầu thấm nước. "Vậy thì tại sao ngươi lại ướt?"
Thải Nhi muốn chết. Nàng muốn đất dưới chân mình nứt ra, nuốt chửng nàng xuống, chấm dứt tất cả. Nàng ghét bản thân mình vì cái cách cơ thể nàng phản bội lại ý chí của nàng — vì cái cách nàng ướt dưới bàn tay của một kẻ lạ mặt, giữa ban ngày, trước mặt hàng ngàn người, khi người nàng yêu đang ở đâu đó trong đám đông — hoặc có lẽ đã bị đuổi đi.
Trần Quốc Bảo rút tay ra, nhìn vào những ngón tay ẩm ướt của mình, và nụ cười trên môi hắn càng rạng rỡ hơn. Hắn đưa những ngón tay đó lên mũi, ngửi — một cử động đầy dâm đãng — rồi nhìn nàng, ánh mắt đầy thỏa mãn.
"Thánh nữ đại nhân," hắn nói, giọng trầm xuống, "ta nghĩ chúng ta sẽ có rất nhiều thời gian để hiểu nhau trong ba ngày tới."
Thải Nhi nhắm chặt mắt, nước mắt lăn dài trên má. Nàng không biết điều gì kinh khủng hơn — những vết roi đang rát bỏng trên da thịt, hay cái cách cơ thể nàng đang phản bội lại chính mình dưới bàn tay của kẻ thù.
Và ở phía xa, giữa đám đông, một bóng người đang đứng yên lặng — đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào cảnh tượng trên bục gỗ. Bàn tay hắn siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, và vết thương trên vai — vết thương mà Dương Văn Chiêu đã gây ra — bắt đầu rỉ máu qua lớp băng trắng.
Trần Quốc Bảo rút tay ra khỏi mép lụa tím trắng, nhưng ánh mắt hắn không rời khỏi cơ thể nàng. Hắn đứng đó, im lặng, như một kẻ đang cân nhắc giữa hai con đường — và Thải Nhi, dù đau đớn và nhục nhã, vẫn đọc được thứ đang giằng xé trong ánh mắt hắn. Sự thương hại và ham muốn đang kéo hắn về hai phía đối lập.
"Trần Đại Nhân," nàng thì thầm, giọng khàn đặc vì máu và nước mắt, "ta biết ngươi không giống bọn chúng. Ngươi có con gái. Ngươi hiểu —"
Hắn ngắt lời nàng bằng một cái lắc đầu nhẹ. "Đừng. Đừng làm điều này khó hơn nó vốn có."
Nhưng hắn không bước lùi. Hắn đứng đó, trước mặt nàng, giữa ban ngày, với bàn tay vừa chạm vào nơi kín đáo nhất trên cơ thể nàng — và nàng biết, với bản năng của một thích khách đã sống qua bao trận mạc, rằng ranh giới giữa sự thương hại và sự chiếm hữu mỏng manh hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào nàng từng cầm.
Tiếng bước chân vang lên từ phía cầu thang gỗ. Cả hai cùng quay đầu.
Lý Minh Triết bước lên bục, tay cầm một cuộn giấy da cuộn tròn, trên mặt là vẻ hớn hở khó giấu. Hắn tiến thẳng về phía Trần Quốc Bảo, giơ cuộn giấy lên như một chiến lợi phẩm.
"Trần Đại Nhân," hắn nói, giọng vang vọng khắp quảng trường, "ta vừa nhận được lệnh mới từ Chấp Pháp Đường."
Trần Quốc Bảo cau mày. "Lệnh gì?"
"Theo điều khoản bổ sung của bản án," Lý Minh Triết mở cuộn giấy ra, đọc to, "trong trường hợp tù nhân kháng án và không chịu thừa nhận tội trạng, Chấp Pháp Đường cho phép —" hắn dừng lại, liếc nhìn Thải Nhi với một nụ cười đầy hàm ý, "— hai chấp pháp viên cùng thi hành án. Để đảm bảo hình phạt được thực hiện đúng mức độ nghiêm khắc cần thiết."
Trần Quốc Bảo đứng sững lại. Hắn nhìn cuộn giấy, rồi nhìn Lý Minh Triết, rồi nhìn Thải Nhi — và nàng đọc được trong ánh mắt hắn sự giằng xé đang bùng lên dữ dội.
"Đây là lệnh thật?" Hắn hỏi, giọng trầm xuống.
"Ngươi có thể tự kiểm tra." Lý Minh Triết đưa cuộn giấy cho hắn. "Con dấu của Chấp Pháp Đường. Chữ ký của Trưởng lão Hạ. Ngươi biết rõ hơn ai rằng Trưởng lão Hạ không bao giờ ký nhầm."
Trần Quốc Bảo cầm cuộn giấy, đọc lướt qua. Mặt hắn tối sầm lại. Hắn không nói gì trong một khoảng lặng dài — và Thải Nhi cảm nhận được, trong khoảng lặng đó, một cánh cửa đang đóng lại trước mặt nàng.
"Nàng ta vừa bị đánh mười roi," Trần Quốc Bảo nói, giọng khó nhọc. "Thân thể nàng ta không chịu nổi thêm —"
"Nàng ta là thích khách." Lý Minh Triết nhún vai. "Đã qua huấn luyện chịu đựng từ nhỏ. Ngươi nghĩ mười roi có thể làm gì được nàng ta?" Hắn bước tới gần Thải Nhi, nhìn nàng từ đầu đến chân — cái nhìn chậm rãi, đánh giá, như đang kiểm tra một món hàng. "Với lại, lệnh này không phải để đánh nàng ta thêm đâu. Lệnh này là để —" hắn mỉm cười, "— đảm bảo nàng ta bị trừng phạt đúng mức độ nhục nhã mà tội ác của nàng ta gây ra."
Trần Quốc Bảo siết chặt cuộn giấy trong tay. Hắn nhìn Thải Nhi — nhìn vào đôi mắt tím thạch anh đang cố giữ vẻ kiên định giữa cơn đau và nỗi sợ hãi — và nàng thấy trong ánh mắt hắn một điều gì đó vỡ vụn. Không phải sự tàn nhẫn. Không phải sự hả hê. Mà là sự bất lực của một người biết mình không thể chống lại mệnh lệnh, dù có muốn.
"Ta hiểu," hắn nói khẽ, gần như thì thầm. Rồi hắn gấp cuộn giấy lại, nhét vào trong áo giáp, và quay sang Lý Minh Triết. "Vậy thì ngươi muốn bắt đầu từ đâu?"
Lý Minh Triết cười rạng rỡ. Hắn bước tới trước mặt Thải Nhi, quỳ xuống, và đưa bàn tay thô ráp chạm vào mép lớp quần lót tím trắng — thứ cuối cùng trên cơ thể nàng vẫn còn che giấu sự trần trụi hoàn toàn.
"Bài học thứ hai," hắn tuyên bố, giọng vang vọng khắp quảng trường qua viên ngọc truyền âm, "là sự phơi bày hoàn toàn. Ngươi nghĩ ngươi đã bị nhìn ngắm đủ rồi sao, thánh nữ? Ngươi nghĩ bị lột trần từ thắt lưng trở lên là nhục nhã?" Hắn lắc đầu, kéo nhẹ mép lụa. "Chưa đâu. Ngươi còn một thứ cuối cùng. Và hôm nay, trước mặt tất cả những người ở đây, chúng ta sẽ lấy nó đi."
Thải Nhi cảm nhận được tim mình đập mạnh đến mức nghe rõ từng nhịp. Nàng muốn vùng vẫy, muốn hét lên, muốn làm bất cứ điều gì — nhưng dây thừng siết chặt quanh cổ tay, và cơ thể nàng đã kiệt sức sau mười roi. Tất cả những gì nàng có thể làm là đứng đó, run rẩy, và nhìn bàn tay Lý Minh Triết luồn vào mép quần lót của mình.
"Ngươi biết không," hắn thì thầm, chỉ đủ cho nàng nghe thấy, "ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi. Từ cái ngày ta nhìn thấy ngươi đứng trên đài cao trong lễ tế thần, tay cầm kiếm, mái tóc trắng bay trong gió — ta đã tự hỏi, không biết bên dưới bộ đồ thánh nữ thanh khiết kia là một cơ thể như thế nào."
"Ngươi bệnh hoạn," Thải Nhi rít lên, giọng run rẩy vì giận dữ và sợ hãi.
"Có thể," Lý Minh Triết cười, "nhưng ngươi sắp trần trụi trước mặt ta, và ta sắp được nhìn thấy tất cả. Vậy thì ai mới là người đáng thương ở đây?"
Hắn kéo mạnh.
Lớp lụa tím trắng tụt xuống, trượt qua đùi nàng, rơi xuống bục gỗ như một mảnh vải vô hồn. Và Thải Nhi — thánh nữ Thánh Thải Nhi của Điện Thích Khách — đứng đó, trần trụi hoàn toàn, giữa ban ngày, trước mặt hàng ngàn người.
Không còn gì che giấu. Không còn gì bảo vệ. Từ đỉnh đầu đến gót chân, từng tấc da thịt trắng ngần của nàng đều phơi bày dưới ánh nắng trưa hè — và dưới ánh mắt của tất cả những người đang đứng đó.
Một khoảng lặng chết chóc.
Rồi cả quảng trường vỡ ra thành những tiếng thở dài tập thể, những tiếng xì xào, những tiếng hít khí lạnh — và ở đâu đó giữa đám đông, một giọng đàn ông hét lên, không giấu được sự rung động: "Trời đất ơi, nhìn kìa..."
Thải Nhi nhắm chặt mắt. Nàng không muốn nhìn thấy họ. Không muốn nhìn thấy cái cách họ đang nhìn nàng — cái cách mà nàng có thể cảm nhận được qua từng tấc da thịt đang run rẩy vì nhục nhã. Vùng kín của nàng — nơi chưa từng có ai nhìn thấy, chưa từng có ai chạm vào — giờ đây đang phơi bày giữa ban ngày, trước mặt hàng ngàn người, ẩm ướt vì sự sỉ nhục mà cơ thể nàng không thể kiểm soát.
"Mở mắt ra," Lý Minh Triết ra lệnh, giọng đầy thích thú. "Nhìn xem họ đang nhìn ngươi như thế nào. Nhìn xem họ đang chiêm ngưỡng thánh nữ của họ ra sao."
Thải Nhi lắc đầu, nước mắt chảy dài trên má.
"Mở mắt ra!" Lý Minh Triết gầm lên, và lần này hắn nắm lấy tóc nàng, giật mạnh đầu nàng ngửa ra sau. "Ngươi sẽ nhìn. Ngươi sẽ nhìn tất cả những gì đang xảy ra với mình."
Thải Nhi mở mắt. Và nàng nhìn thấy — hàng ngàn khuôn mặt, hàng ngàn ánh mắt, tất cả đang dán chặt vào cơ thể trần trụi của nàng. Có những ánh mắt thương hại, có những ánh mắt phán xét, nhưng nhiều hơn tất cả — rất nhiều — là những ánh mắt đục ngầu, đói khát, đang nuốt từng tấc da thịt trắng ngần của nàng như một bữa ăn thịnh soạn.
"Giờ thì," Lý Minh Triết nói, bước lùi lại, "hãy cho họ thấy nhiều hơn nữa." Hắn quay sang Trần Quốc Bảo, người vẫn đang đứng im lặng như một pho tượng. "Trần Đại Nhân, ngươi có muốn làm vinh dự này không? Hay để ta?"
Trần Quốc Bảo nhìn Thải Nhi — nhìn vào đôi mắt tím thạch anh đang long lanh nước mắt, nhìn vào cơ thể trần trụi đang run rẩy vì nhục nhã — và nàng thấy trong ánh mắt hắn một điều gì đó vỡ vụn lần nữa. Không phải sự tàn nhẫn. Không phải sự hả hê. Mà là sự đầu hàng — sự đầu hàng của một người biết rằng mình không thể chống lại dòng chảy, và quyết định để mình bị cuốn đi.
"Để ta," hắn nói, giọng khàn đặc.
Hắn bước tới gần Thải Nhi. Bàn tay thô ráp của hắn — bàn tay đã từng xoa dịu vết thương cho nàng, đã từng nói về đứa con gái của mình — giờ đây chạm vào hông nàng, trượt xuống, luồn vào giữa hai đùi nàng. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, cố khép chặt hai chân lại, nhưng hắn đã nhanh hơn — đầu gối hắn đẩy vào giữa, ép hai chân nàng tách rộng ra, phơi bày hoàn toàn nơi kín đáo nhất trên cơ thể nàng trước ánh mắt của cả quảng trường.
"Nhìn kìa!" Một giọng hét lên từ đám đông. "Thánh nữ của chúng ta — trần trụi hoàn toàn!"
"Trời ơi, nàng ta đẹp quá..." Một giọng khác thì thầm, đầy rung động.
Thải Nhi muốn chết. Nàng muốn đất dưới chân mình nứt ra, nuốt chửng nàng xuống, chấm dứt tất cả. Nhưng đất không nứt ra. Nàng vẫn đứng đó, trần trụi, hai chân bị ép tách rộng, và tất cả những gì nàng có thể làm là cắn chặt răng, nhắm chặt mắt, và cố gắng — cố gắng hết sức — để tách mình ra khỏi cơ thể đang bị hàng ngàn ánh mắt soi mói kia.
Trần Quốc Bảo không dừng lại. Bàn tay hắn lướt qua vùng kín ẩm ướt của nàng, ngón tay tách nhẹ, phơi bày hoàn toàn những gì bên trong — và Thải Nhi cảm nhận được sự xâm lấn đó như một vết dao cắt vào da thịt. Không phải vì đau. Mà vì sự nhục nhã — sự nhục nhã khi bị chính bàn tay đã từng xoa dịu vết thương cho mình xâm phạm nơi kín đáo nhất, giữa ban ngày, trước mặt tất cả mọi người.
"Trời đất," Trần Quốc Bảo thì thầm, chỉ đủ cho nàng nghe thấy, "ngươi ướt quá."
Thải Nhi mở mắt, nhìn thẳng vào hắn — và nàng thấy trong ánh mắt hắn một thứ gì đó không còn là sự thương hại nữa. Nó đã biến thành một thứ khác. Nguy hiểm hơn. Nguyên thủy hơn.
Lý Minh Triết bước tới, đứng bên cạnh Trần Quốc Bảo, nhìn xuống cơ thể trần trụi của nàng với ánh mắt đầy thỏa mãn. "Ngươi thấy chưa, Trần Đại Nhân? Ta đã nói mà. Thánh nữ của chúng ta không thanh khiết như người ta tưởng đâu." Hắn cúi xuống, thì thầm vào tai Thải Nhi: "Ngươi có biết bao nhiêu người trong số họ đang tưởng tượng ra đủ thứ về ngươi không? Bao nhiêu người đang ước gì họ có thể chạm vào ngươi, nếm thử ngươi, làm những điều mà họ không dám nói ra?"
Thải Nhi không trả lời. Nàng nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài trên má, và cố gắng — cố gắng hết sức — để không nghĩ về Long Hạo Thần, về người đang đứng đâu đó trong đám đông, về người mà nàng yêu hơn cả mạng sống của mình, về người đang chứng kiến cảnh tượng nhục nhã nhất trong cuộc đời nàng.
Và ở phía xa, giữa đám đông, Long Hạo Thần đứng đó — đôi mắt đen sâu thẳm dán chặt vào cảnh tượng trên bục gỗ, vết thương trên vai rỉ máu qua lớp băng trắng, bàn tay siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Chàng muốn lao lên, muốn giết tất cả bọn chúng, muốn ôm lấy nàng và chạy trốn khỏi nơi này — nhưng chân chàng không nhúc nhích. Chàng biết rằng nếu chàng hành động, nàng sẽ phải trả giá gấp bội. Chàng biết rằng sự bất lực của chàng là thứ duy nhất đang giữ cho nàng còn sống.
Trên bục gỗ, Lý Minh Triết quay sang Trần Quốc Bảo, nụ cười trên môi không giấu được sự hả hê. "Ngươi thấy không? Nàng ta vẫn chưa chịu xin lỗi. Vẫn chưa chịu cúi đầu. Vậy thì chúng ta sẽ phải tiếp tục bài học." Hắn nhìn xuống cơ thể trần trụi của Thải Nhi, ánh mắt dừng lại ở nơi kín đáo nhất trên cơ thể nàng — nơi vẫn đang ẩm ướt, vẫn đang run rẩy, vẫn đang phơi bày giữa ban ngày trước mặt hàng ngàn người. "Và lần này, chúng ta sẽ dạy cho nàng ta một bài học mà nàng ta sẽ không bao giờ quên."
Lý Minh Triết đưa roi da cho Trần Quốc Bảo, rồi tự mình cầm lấy một cây roi ngắn hơn treo trên giá gỗ cạnh bục. Hắn vung thử một đường trong không khí, nghe tiếng gió rít qua đầu roi, và nụ cười trên môi hắn càng rạng rỡ.
"Ngươi đánh phần trên," hắn nói với Trần Quốc Bảo, giọng đầy phân công. "Ta sẽ lo phần dưới."
Trần Quốc Bảo nhìn cây roi trong tay mình, rồi nhìn cơ thể trần trụi đang run rẩy trước mặt. Hắn nuốt nước bọt, bước tới đứng bên phải Thải Nhi, trong khi Lý Minh Triết đứng bên trái. Hai người đàn ông, hai cây roi, và giữa họ là thánh nữ của Điện Thích Khách — trần trụi hoàn toàn, bị trói vào cọc gỗ, không còn gì để che giấu.
"Bắt đầu từ đâu?" Trần Quốc Bảo hỏi, giọng khàn đi.
"Từ nơi mà nàng ta sẽ cảm nhận rõ nhất." Lý Minh Triết lùi lại hai bước, ngắm nghía cơ thể Thải Nhi như một họa sĩ đang chọn vị trí đặt bút. Ánh mắt hắn dừng lại ở cặp mông trắng ngần đang chổng lên vì tư thế bị trói — hai khối thịt tròn trịa, mềm mại, đang run lên vì lạnh và vì sợ hãi. "Bắt đầu từ đây."
Roi da vun vút.
Nhát roi đầu tiên quất ngang qua mông trái của nàng, để lại một vệt đỏ rực in hằn trên làn da trắng ngần. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, cơ thể giật bắn về phía trước, nhưng dây thừng siết chặt quanh cổ tay giữ nàng lại. Cơn đau lan từ mông lên sống lưng, rát bỏng như lửa đốt, và nàng cảm nhận được — qua tiếng ồn ào của đám đông — một tràng hò reo phấn khích vang lên.
"Một!" Đám đông hét lên.
"Đẹp lắm," Lý Minh Triết thì thầm, mắt dán chặt vào vệt đỏ vừa in lên mông nàng. "Nhìn xem, Trần Đại Nhân. Da thịt nàng ta trắng đến mức chỉ cần một nhát roi là đủ để lại dấu vết. Như vẽ trên lụa vậy."
Roi thứ hai. Lần này quất vào mông phải, đối xứng với vết trước. Thải Nhi cắn chặt răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng một tiếng rên nghẹn ngào vẫn thoát ra khỏi cổ họng nàng. Cơn đau không còn là một đường cắt đơn lẻ nữa — nó lan tỏa, âm ỉ, bỏng rát, như thể làn da nàng đang bị lột ra từng lớp.
"Hai!"
Trần Quốc Bảo bước tới, cây roi trong tay hắn nặng trĩu. Hắn nhìn vào cơ thể trần trụi của Thải Nhi — nhìn những vết roi đỏ rực trên lưng, trên ngực, trên bụng, trên mông — và hắn cảm nhận được một thứ gì đó đang trào dâng trong lồng ngực mình. Không phải sự thương hại nữa. Một thứ khác. Nóng hơn. Sâu hơn.
"Ngươi có muốn ta xoa dịu vết thương cho ngươi trước không?" Hắn hỏi, giọng trầm xuống, chỉ đủ cho nàng nghe thấy. "Roi của ta sẽ đau hơn roi của hắn."
Thải Nhi nhổ một bãi máu xuống bục gỗ, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Cứ đánh đi. Đừng giả vờ nhân từ."
Trần Quốc Bảo không trả lời. Hắn giơ roi lên — và hạ xuống.
Nhát roi quất vào giữa hai mông nàng, ngay trên khe mông, nơi làn da mỏng manh nhất. Thải Nhi bật ra một tiếng hét nghẹn ngào — không phải vì đau, mà vì sự sốc khi cảm nhận được cơn đau ở nơi nhạy cảm đến mức không thể tả. Nàng cảm nhận được vệt roi in hằn ngay trên xương cụt, lan xuống khe mông, và nàng biết — với sự nhục nhã dâng lên như thủy triều — rằng tất cả những gì đang xảy ra với cơ thể nàng đều đang được phơi bày trước ánh mắt của hàng ngàn người.
"Ba!"
"Tốt lắm," Lý Minh Triết gật gù, quan sát vệt roi mới. "Nhưng ngươi đánh còn nhẹ quá, Trần Đại Nhân. Để ta chỉ cho ngươi cách đánh đúng chỗ."
Hắn bước tới, đứng sau lưng Thải Nhi, và hạ thấp người xuống — ngang tầm với cặp mông đang chổng lên của nàng. Hắn đưa tay trái ra, nắm lấy một bên mông nàng, bóp mạnh — Thải Nhi giật bắn người, cố kéo ra xa, nhưng hắn giữ chặt, ngón tay lún sâu vào da thịt mềm mại.
"Ngươi thấy không?" Hắn nói to, giọng vang vọng qua viên ngọc truyền âm. "Nơi này —" hắn dùng ngón cái miết dọc theo khe mông nàng, "— là nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể nàng ta. Đánh vào đây, nàng ta sẽ cảm nhận được từng nhát roi đến tận xương tủy."
Thải Nhi cảm nhận được ngón tay hắn lướt qua khe mông, chạm vào nơi mà chưa từng có ai chạm vào — và nàng muốn nôn. Nhưng hắn đã rút tay ra, giơ roi lên, và lần này hắn nhắm chính xác hơn.
Roi quất thẳng vào khe mông nàng, ngay giữa hai khối thịt, trượt xuống chạm vào nơi ẩm ướt đang run rẩy bên dưới. Thải Nhi hét lên — một tiếng hét thật sự, xé toạc cổ họng, không thể kìm nén. Cơn đau lan từ khe mông xuống tận đùi trong, rát bỏng, nhức nhối, và nàng cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má.
"Bốn!" Đám đông gầm lên, phấn khích hơn bao giờ hết.
"Ngươi thấy chưa?" Lý Minh Triết cười to, quay sang Trần Quốc Bảo. "Đó là cách đánh. Không phải chỉ quất vào da thịt, mà phải quất vào nơi mà nàng ta cảm nhận được sự nhục nhã nhất." Hắn bước lùi lại, nhường chỗ. "Đến lượt ngươi."
Trần Quốc Bảo bước tới, cây roi trong tay hắn run lên nhè nhẹ. Hắn nhìn vào cơ thể trần trụi của Thải Nhi — nhìn những vết roi đỏ rực in hằn trên mông nàng, nhìn khe mông đang ửng đỏ vì nhát roi vừa rồi, nhìn nơi ẩm ướt bên dưới đang phơi bày hoàn toàn trước ánh mắt của cả quảng trường — và hắn nuốt nước bọt.
Roi vun vút.
Nhát roi của hắn quất vào mông phải nàng, thấp hơn vết trước, gần khe mông hơn. Thải Nhi rên lên, đầu ngả về phía sau, cơ thể run lên vì đau — nhưng nàng không hét. Nàng sẽ không cho họ thấy điều đó nữa. Nàng cắn chặt môi đến bật máu, và cố gắng — cố gắng hết sức — để giữ cho cơ thể mình không phản bội lại ý chí của mình.
"Năm!"
Nhưng Trần Quốc Bảo không dừng lại ở đó. Hắn đưa tay trái ra — bàn tay thô ráp, chai sạn vì hai mươi năm cai ngục — và chạm vào vệt roi vừa in lên mông nàng. Không phải để kiểm tra vết thương. Mà để xoa. Lòng bàn tay hắn áp lên da thịt nóng rát, xoa tròn, chậm rãi, như đang xoa dịu một vết thương cho một đứa trẻ — nhưng bàn tay hắn không dừng lại ở đó. Nó lướt xuống, chạm vào khe mông, rồi trượt vào giữa hai đùi nàng.
"Đừng..." Thải Nhi thì thầm, giọng nghẹn lại. "Đừng chạm vào ta..."
"Ta chỉ đang xoa dịu vết thương cho ngươi thôi," Trần Quốc Bảo nói, nhưng giọng hắn không còn vẻ nhân từ nữa. Nó trầm xuống, khàn đặc, mang theo thứ mà nàng đã nghe quá nhiều lần trong ngày hôm nay. "Ngươi đau lắm rồi. Để ta xoa cho dịu."
Ngón tay hắn lướt qua nơi ẩm ướt đang run rẩy, chạm vào lớp da thịt mỏng manh nhất trên cơ thể nàng. Thải Nhi hít một hơi gấp gáp, cố khép chặt hai chân lại, nhưng đầu gối hắn đã đẩy vào giữa, ép chúng tách rộng ra. Ngón tay hắn luồn vào giữa, chạm vào nơi mà nàng chưa từng cho phép ai chạm vào — và nàng cảm nhận được, với sự nhục nhã dâng lên như thủy triều, rằng cơ thể nàng đang phản bội lại chính mình.
"Ngươi ướt quá," hắn thì thầm, chỉ đủ cho nàng nghe thấy. "Ta chưa từng thấy ai ướt như thế này cả."
Thải Nhi muốn chết. Nàng muốn đất dưới chân mình nứt ra, nuốt chửng nàng xuống, chấm dứt tất cả. Nhưng đất không nứt ra. Nàng vẫn đứng đó, trần trụi, hai chân bị ép tách rộng, và ngón tay của một kẻ mà nàng chưa từng quen biết đang chạm vào nơi kín đáo nhất trên cơ thể nàng — giữa ban ngày, trước mặt hàng ngàn người, trong khi người nàng yêu đang đứng đâu đó trong đám đông, chứng kiến tất cả.
Lý Minh Triết bước tới, đứng bên cạnh, quan sát bàn tay Trần Quốc Bảo đang luồn vào giữa hai đùi Thải Nhi. Hắn cười khẩy, gật gù.
"Ngươi thấy chưa, Trần Đại Nhân? Ta đã nói mà. Thánh nữ của chúng ta không thanh khiết như người ta tưởng đâu." Hắn bước tới gần, đứng sau lưng Thải Nhi, và đưa bàn tay còn lại của mình — bàn tay cầm roi — chạm vào mông nàng, xoa tròn vệt roi vừa in hằn. "Nhìn xem, nàng ta đang run lên vì sung sướng kìa. Không phải vì đau."
"Im đi," Thải Nhi rít lên, giọng run rẩy vì giận dữ và nhục nhã. "Ta không —"
"Ngươi không gì?" Lý Minh Triết cúi sát vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào gáy nàng. "Ngươi không ướt sao? Ngươi không run lên khi bàn tay hắn chạm vào ngươi sao?" Hắn cười khẩy, bàn tay lướt xuống, chạm vào khe mông nàng, ngón tay miết dọc theo đường cong ẩm ướt. "Ngươi có thể lừa dối bọn họ —" hắn gật đầu về phía đám đông, "— nhưng ngươi không thể lừa dối chính mình."
Thải Nhi nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài trên má. Nàng ghét bản thân mình vì cái cách cơ thể nàng đang phản bội lại ý chí của nàng — vì cái cách nàng ướt dưới bàn tay của hai kẻ lạ mặt, giữa ban ngày, trước mặt hàng ngàn người. Nàng ghét bản thân mình vì cái cách nàng run lên khi ngón tay hắn lướt qua nơi nhạy cảm nhất trên cơ thể mình — không phải vì sợ hãi, mà vì một thứ gì đó khác, sâu hơn, nguyên thủy hơn, thứ mà nàng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ cảm nhận được.
Và nàng ghét bản thân mình nhất vì cái cách nàng — dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi — ước rằng bàn tay đó có thể ở lại.
Trần Quốc Bảo rút tay ra khỏi giữa hai đùi nàng, những ngón tay ẩm ướt lấp lánh dưới ánh nắng trưa hè. Hắn đưa lên mũi, ngửi — một cử động đầy dâm đãng khiến đám đông xì xào phấn khích — rồi nhìn nàng, ánh mắt đầy thỏa mãn.
"Ta nghĩ chúng ta cần tiếp tục bài học," hắn nói, giọng trầm xuống. "Ngươi vẫn chưa xin lỗi. Vẫn chưa chịu cúi đầu."
Roi da lại giơ lên.
Lần này, nó không nhắm vào mông nàng. Nó nhắm vào nơi thấp nhất, sâu nhất, nơi mà ngón tay hắn vừa chạm vào — nơi vẫn đang ẩm ướt, vẫn đang run rẩy, vẫn đang phơi bày hoàn toàn trước ánh mắt của cả quảng trường.
Roi da vun vút.
Và đập xuống.
Nhát roi quất thẳng vào âm đạo của nàng — một cú đánh chính xác, tàn nhẫn, không chút thương xót. Thải Nhi hét lên — một tiếng hét xé toạc cổ họng, vang vọng khắp quảng trường, một tiếng hét mà nàng không thể kìm nén, không thể kiểm soát. Cơn đau lan từ nơi kín đáo nhất trên cơ thể nàng lên tận đỉnh đầu, rát bỏng, nhức nhối, như thể nàng vừa bị một lưỡi dao cắt vào tận xương tủy.
"Sáu!" Đám đông gầm lên, phấn khích đến đỉnh điểm.
Thải Nhi khuỵu gối, cơ thể nàng sụp xuống, chỉ còn dây thừng trói cổ tay giữ nàng khỏi ngã hẳn. Nàng cảm nhận được máu chảy dọc theo đùi trong, hòa với thứ chất lỏng ẩm ướt khác — và nàng không biết đó là máu hay là nước mắt của cơ thể mình. Nàng chỉ biết rằng cơn đau đang nhấn chìm mọi thứ, xóa sạch mọi suy nghĩ, mọi ý chí, mọi thứ trừ một điều duy nhất: nàng không thể chịu đựng thêm nữa.
Lý Minh Triết bước tới, đứng trước mặt nàng, nhìn xuống cơ thể trần trụi đang run rẩy vì đau đớn và nhục nhã. Hắn quỳ xuống, đưa bàn tay thô ráp chạm vào má nàng, lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài.
"Ngoan lắm," hắn nói, giọng gần như trìu mến. "Ngươi làm tốt lắm. Nhưng chúng ta còn chưa xong đâu." Hắn đứng dậy, quay sang Trần Quốc Bảo. "Tiếp tục đi. Lần này, đánh vào chỗ khác."
Trần Quốc Bảo bước tới, cây roi trong tay hắn run lên. Hắn nhìn vào cơ thể trần trụi của Thải Nhi — nhìn những vết roi đỏ rực in hằn trên lưng, trên ngực, trên bụng, trên mông, trên nơi kín đáo nhất — và hắn nuốt nước bọt. Hắn không biết mình đang làm gì nữa. Hắn không biết mình đang trừng phạt hay đang thưởng thức. Hắn chỉ biết rằng cơ thể này — cơ thể đang run rẩy, đang chảy máu, đang phơi bày hoàn toàn trước mặt hắn — là thứ đẹp nhất mà hắn từng thấy trong đời.
Roi da vun vút.
Nhát roi quất vào bầu ngực trái của nàng, ngay trên đầu vú đang căng cứng. Thải Nhi rên lên, cơ thể giật bắn, nhưng không còn sức để hét nữa. Nàng chỉ có thể run rẩy, cắn chặt môi, và chờ đợi nhát roi tiếp theo.
"Bảy!"
Roi thứ tám quất vào bụng nàng, ngay dưới rốn. Roi thứ chín quất vào mông phải, ngay trên vết trước. Mỗi nhát roi đều để lại một vệt đỏ rực in hằn trên làn da trắng ngần, và mỗi nhát roi đều khiến đám đông hò reo phấn khích hơn.
Đến nhát roi thứ mười, Trần Quốc Bảo dừng lại. Hắn nhìn vào cơ thể Thải Nhi — cơ thể đang run rẩy, đang chảy máu, đang phơi bày hoàn toàn trước mặt hắn — và hắn cảm nhận được một thứ gì đó trào dâng trong lồng ngực mình. Không phải sự thương hại. Không phải sự ham muốn. Một thứ khác. Sâu hơn. Nguy hiểm hơn.
Hắn đưa bàn tay thô ráp chạm vào má nàng, lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài. Thải Nhi nhìn hắn — nhìn vào đôi mắt nâu sẫm đang cố giấu đi thứ gì đó — và nàng thì thầm, giọng khàn đặc vì máu và nước mắt:
"Ngươi không giống bọn chúng."
Trần Quốc Bảo nhìn nàng một lúc lâu. Rồi hắn lắc đầu, rụt tay lại.
"Ngươi sai rồi," hắn nói khẽ. "Ta giống bọn chúng hơn ngươi nghĩ."
Hắn bước lùi lại, nhường chỗ cho Lý Minh Triết — người đang đứng đó, cây roi trong tay, ánh mắt đầy thỏa mãn khi nhìn vào cơ thể trần trụi đang run rẩy vì đau đớn và nhục nhã.
"Bài học tiếp theo," Lý Minh Triết tuyên bố, giọng vang vọng khắp quảng trường, "là sự vâng lời. Ngươi sẽ học cách quỳ xuống, thánh nữ ạ. Ngươi sẽ học cách cầu xin." Hắn bước tới gần, quỳ xuống trước mặt nàng, và đưa bàn tay thô ráp chạm vào cằm nàng, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. "Và khi ngươi học được điều đó, có lẽ — chỉ có lẽ thôi — chúng ta sẽ cho ngươi nghỉ ngơi."
Thải Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn, cắn chặt răng, và thì thầm — một lời thì thầm mà chỉ có hắn nghe thấy:
"Ta sẽ không quỳ xuống. Ta sẽ không cầu xin. Ngươi có thể đánh ta đến chết, nhưng ta sẽ không bao giờ —"
Lý Minh Triết cười. Một nụ cười đầy hàm ý.
"Chúng ta sẽ xem."
Và roi da lại giơ lên — nhưng lần này, nó không nhắm vào cơ thể nàng. Nó nhắm vào nơi mà nàng sợ nhất: nơi mà nàng đã cố giấu kín, nơi mà nàng đã cố bảo vệ, nơi mà nàng biết rằng nếu bị tấn công, nàng sẽ không thể chịu đựng nổi.
Roi da vun vút.
Và đập xuống — ngay giữa hai chân nàng, nơi vẫn đang ẩm ướt, vẫn đang run rẩy, vẫn đang phơi bày hoàn toàn trước ánh mắt của cả quảng trường.
Thải Nhi hét lên — một tiếng hét xé toạc bầu trời trưa hè, một tiếng hét mà nàng không thể kìm nén, không thể kiểm soát, một tiếng hét mà nàng biết sẽ ám ảnh nàng mãi mãi.
Và trong tiếng hét đó, nàng cảm nhận được một thứ gì đó nóng hổi chảy dọc theo đùi trong — không phải máu. Một thứ khác. Một thứ mà nàng không thể kiểm soát, không thể ngăn lại, không thể giấu giếm.
Nước tiểu chảy dọc theo đùi nàng, vẽ thành những dòng ướt đẫm trên bục gỗ, và đám đông — đám đông đang chứng kiến tất cả — vỡ ra thành những tiếng cười, những tiếng hò hét, những tiếng xì xào phấn khích.
"Nhìn kìa!" Một giọng hét lên. "Thánh nữ của chúng ta tè dầm rồi!"
Thải Nhi nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài trên má, và nàng cảm nhận được — với sự nhục nhã dâng lên như thủy triều, nhấn chìm mọi thứ — rằng nàng đã mất đi thứ cuối cùng mà nàng còn giữ được: sự kiểm soát.
Lý Minh Triết cúi xuống, nhìn vào vũng nước đang lan rộng trên bục gỗ, và nụ cười trên môi hắn càng rạng rỡ hơn bao giờ hết.
"Bài học đầu tiên," hắn tuyên bố, giọng vang vọng khắp quảng trường, "đã hoàn thành."

