Tiếng dép lê nện gấp trên nền gạch hành lang, rồi cánh cửa phòng bật mở tung. Tân chưa kịp định thần, cơ thể còn rã rời trên giường, mắt nhắm nghiền khi ánh đèn từ hành lang hắt vào. Bàn tay của thầy Mãnh — to bè, nóng hổi — túm lấy cổ chân cậu, kéo mạnh.
Tiếng thịt đập xuống nền gạch. Cậu kêu lên một tiếng nghẹn, lưng trần nhám rát. Cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp da ngăm, những bắp thịt căng lên, nổi rõ từng thớ.
"Dậy. Lên bàn." Giọng ông Bình khàn đặc như lưỡi dao cùn. Ông nội cậu đứng đó, thẳng tắp, hai tay khoanh trước ngực, mắt nhìn xuống cậu như nhìn một vật phẩm cần kiểm nghiệm.
Bác sĩ Thắng lặng lẽ bước vào, bàn tay thon dài cầm một lọ gel trong suốt. Đặt nó lên mép bàn. Kính gọng bạc không phản chiếu ánh sáng, chỉ hai điểm mờ đục.
Tân chống tay định đứng dậy, nhưng thầy Mãnh đã nắm lấy nách cậu, nhấc bổng cơ thể to lớn. Bàn tay dày rộng nắm gọn bắp tay, móng cắm vào da. Cậu không chống cự nổi. Cơ thể 19 tuổi đầy sức mạnh, nhưng đêm qua đã vắt kiệt đến giọt cuối. Thầy Mãnh đặt cậu lên mặt bàn gỗ.
Gỗ lạnh. Lạnh đến mức từng thớ thịt trên lưng Tân co rúm lại. Mặt bàn dài, nhẵn bóng — chiếc bàn học ngày nào cậu vẫn ngồi, chống tay làm toán, bây giờ là mặt phẳng phơi bày toàn thân. Bốn chân cậu chạm gỗ, đầu ngón chân co lên, lòng bàn chân áp vào bề mặt trơn.
Ông Bình nắm lấy cổ tay Tân, dạng rộng hai tay sang hai bên, ép thẳng. "Nằm im. Mày không được cử động." Giọng ông không cao, nhưng từng chữ như đóng đinh vào xương cậu.
Tân nằm đó, cơ thể rải rác trên mặt gỗ. Mắt nhìn lên trần nhà, thấy cánh quạt trần đứng im. Hai bên tai là tiếng thở dày của thầy Mãnh và tiếng lách cách của ông Thắng mở nắp lọ gel.
Cơ thể cậu bắt đầu nhận ra. Con cặc dài, lông lá nằm dọc bụng, ép xuống làn da rám nắng. Hai hòn dái nặng, đầy, mọng xuống dưới gốc đùi. Và hậu môn — cậu biết nó đang co bóp. Từng nhịp, vô thức, như một cái miệng thở.
"Nhìn kìa." Thầy Mãnh khẽ nói, tay chỉ vào bụng Tân. "Nó lại cương lên rồi."
Là sự thật. Con cặc Tân — suốt đêm qua bị bóp nặn, thông ống đái, bơm đầy thuốc — bây giờ vẫn cứng. Không thể tin nổi. Cậu ghét chính mình vì điều đó. Cậu muốn nó xẹp xuống, muốn biến mất, muốn là một thằng đàn ông bình thường. Nhưng nó không nghe. Nó đang cương lên, chậm rãi, nặng nề, đầu cặc tròn ửng đỏ ló ra khỏi lớp da quy đầu.
Ông Bình bước lại gần. Hai tay ông ấn lên vai Tân, nắn nắn bắp cơ tròn căng. "Cơ bắp tốt. Vai rộng. Tay khỏe. Đúng cái mẫu phải biết phục tùng." Ông nói như độc thoại, mắt nhìn xa xăm.
Rồi bàn tay già nua của ông trượt xuống. Lướt qua ngực — nơi núm vú đã sưng đỏ từ đêm qua, vẫn còn dấu răng và vết kẹp. Lướt qua bụng — nơi các múi cơ hiện rõ, lông đen rậm rạp chạy dọc từ ngực tới háng. Rồi dừng lại nơi con cặc dài nằm chờ.
Ông Bình vuốt nhẹ dọc thân cặc. Từ gốc tới đầu. Ngón cái miết qua lỗ sáo, ấn nhẹ. Tân giật nảy, rên lên.
"Đã cứng từ đêm qua. Chưa từng mềm." Ông Thắng lên tiếng từ phía cuối bàn. Giọng ông đều đều, như nhận xét một mẫu thí nghiệm. "Hệ thống sinh dục của cậu ấy khỏe mạnh khác thường. Một chỉ số cần nghiên cứu."
"Nghiên cứu bằng tay không, bác sĩ." Thầy Mãnh cười khẩy. "Còn cái đó đợi một lát."
Ông Bình nắm chặt gốc cặc Tân. Mấy ngón tay già nua ôm trọn lấy cái thân dày, lông lá. Bóp nhẹ — thử độ đàn hồi — rồi xoắn. Một cái xoắn chậm, đều, như vặn một cái vòi.
Tân hét lên. Tiếng hét xé không khí. Cậu quẫy người, nhưng hai tay bị giữ chặt, hai chân đạp vô ích trên mặt bàn. Cặc cậu bị bẻ ngược — bẻ về phía sau, kéo căng ra, ép xuống gần như chạm lỗ rốn. Ông Bình nắm gọn con cặc dài lông lá, tay kia chụp lấy hai hòn dái.
"Của mày nặng lắm." Ông nói, giọng suy tư. "Hôm qua đã cân, trái 62, trái 65. Giờ tao xem nó nặng thế nào trong tay."
Hai hòn dái tròn, nặng, đầy căng trong lòng bàn tay ông. Ông siết chặt — từ từ, cứng rắn. Chất dịch, những sợi ống bên trong bị nén lại. Tân cảm thấy một cơn đau khủng khiếp, lan tỏa từ háng ra toàn bụng, lên tận ngực. Không chỉ đau — còn một thứ gì đó, nặng nề và tăm tối, như bị rút cạn sinh lực.
"Nhẹ thôi, Bình." Bác sĩ Thắng bước lại, tay đặt lên vai ông. "Nếu nó vỡ, chúng ta mất mẫu."
"Chưa vỡ. Tao biết sức của nó." Ông Bình không buông. Ngược lại, ông xoắn mạnh hai hòn dái quanh các ngón tay, như xoắn hai quả bóng cao su. Tân gào thét, nước mắt trào ra, bắp thịt hai đùi căng cứng.
"Nể tôi. Buông ra." Ông Thắng nhẹ nhàng tách tay ông Bình ra. Hai hòn dái của Tân phồng lên, đỏ ửng, nổi gân, to hơn trước. Ông Thắng ngắm nghía, lắc đầu. "Phù nề. Sẽ đau hơn tối qua."
Thầy Mãnh bước tới. Tay thầy với ra sau quần, kéo khóa kéo. Tiếng kim loại rít lên trong không gian phòng nhỏ. Tân nghe thấy tiếng vải tuột, tiếng thở dài của thầy, rồi một tiếng nảy — vải quần lòi ra, và con cặc thầy Mãnh nhảy ra, cứng ngắc, đã sẵn sàng.
Con cặc trung niên của thầy dài, to, không quá lớn nhưng chắc nịch, da sẫm màu, gân guốc. Quy đầu đỏ sậm, căng tròn. Một ít tóc trắng ở gốc. Thầy nhìn Tân, mắt không chớp, môi mím lại.
"Mày biết không." Thầy nói, giọng bình thản như hỏi bài. "Đêm qua tao đã nghĩ. Mày là đứa học trò tao thích nhất. Cơ thể tốt. Cứng rắn. Nhưng mày hư. Trốn học, không nghe lời. Cơ thể mày bây giờ không còn là của riêng mày nữa, đúng không?"
"Thưa thầy... không..." Tân đáp, giọng đứt quãng. Cậu không thể tin mình vừa nói ra điều đó. Nhưng cơ thể đã phản ứng trước câu hỏi, và tiếng nói của sự phục tùng len lỏi ra ngoài.
"Tốt." Thầy Mãnh quay sang bác sĩ Thắng. "Bác sĩ, chuẩn bị lỗ cho nó."
Ông Thắng gật đầu, bàn tay thon dài nhúng vào lọ gel. Một ngón tay — ngón trỏ — phết lớp gel trong suốt, bóng nhẫy. Ông bước tới cuối bàn, nơi hai chân Tân đã bị ông Bình dang rộng, đùi tách ra, lộ rõ hậu môn rậm lông, đang co bóp, mở ra, khép lại theo nhịp hoảng loạn.
Lông bao quanh lỗ đít Tân đen, rậm, dài quăn. Giữa vùng rậm rạp đó là một nếp nhăn màu hồng nhạt, ướt một chút mồ hôi. Nó co bóp liên hồi.
Ông Thắng luồn ngón tay vào. Không vội. Nhẹ nhàng. Đầu ngón tay dí vào lỗ, xoay tròn, tạo một chút ma sát, rồi đẩy sâu vào bên trong.
Miệng Tân mở ra, không ra tiếng. Cậu ngửa cổ, hai tay nắm chặt mép bàn. Ngón tay bác sĩ Thắng lách qua cơ thắt — một vòng tròn cơ căng cứng — rồi đột ngột trượt vào. Cậu cảm thấy nó bên trong mình, lạnh vì gel, ấm dần theo nhiệt cơ thể.
Ngón thứ hai. Ông Thắng kéo ngón cái ra, hai ngón tay — trỏ và giữa — từ từ nong rộng lỗ. Từ bên trong, cậu nghe tiếng gel ộp ộp, tiếng cơ bị kéo giãn. Đau. Nhưng còn hơn — một cảm giác đầy, bị lấp, bị mở ra, khiến con cặc cậu nhảy lên, chảy ra một giọt nhựa trong suốt.
"Cậu ấy thích." Ông Thắng nhận xét, giọng vẫn đều. "Cơ thắt giãn ra dễ dàng. Lớp niêm mạc ẩm tốt. Bẩm sinh có xu hướng thụ động."
"Mày nghe chưa." Ông Bình bóp má Tân, quay mặt cậu nhìn thẳng. "Mày sinh ra là để phục vụ. Đừng chống cự nữa."
Ông Bình nắm gốc cặc Tân một lần nữa. Nhưng lần này không bẻ. Ông giữ nó dựng thẳng, vuốt dọc thân, ngón tay cái xoa nhẹ quy đầu. Từng đường vuốt làm Tân rên rỉ, hổn hển. Nó vẫn cương, không tàn, mặc cho đau đớn, mặc cho tủi nhục.
Thầy Mãnh đưa cặc mình tới gần lỗ. Đầu cặc trung niên, căng tròn, chạm vào vành hậu môn đã được khoét rộng bởi hai ngón tay của bác sĩ. Thầy nhẹ nhàng ấn — đầu cặc trượt qua mép — rồi dừng lại. Cơ thắt co thắt chặt quanh đầu cặc, ôm lấy nó.
Tân cảm thấy nó. Một vật thể lạ. To. Nóng. Cậu chưa từng trải qua điều này. Một cái cặc — của một người đàn ông — đẩy vào hậu môn cậu. Mỗi centimet đầu cặc là một thế giới mới, mở rộng cậu từ bên trong, đẩy vào chỗ sâu chưa ai từng chạm tới.
Ông Thắng từ từ rút ngón tay ra, nhường chỗ. Hai ngón tay của ông, trơn nhẫy, kẹp hai bên mép lỗ, kéo rộng thêm. "Đẩy đi, Mãnh. Từ từ, cậu ấy cần thời gian để quen."
Thầy Mãnh đẩy. Một lực đẩy mạnh, nhưng không đột ngột. Nó liên tục, đều đặn, ép toàn bộ phía bên trong cậu ra. Hậu môn căng ra, nóng hổi. Từng thớ cơ trong lỗ đít Tân bị căng giãn, kéo dài. Cặc thầy Mãnh từ từ, nhưng chắc chắn, đẩy sâu hơn.
"Đừng... đừng đẩy sâu quá..." Tân thều thào. Nước mắt chảy dài từ khóe mắt, xuống tai, thấm vào tóc.
Im lặng. Chỉ có tiếng thở dốc của Tân, tiếng ộp ộp của chất bôi trơn, và tiếng da thịt ma sát.
Thầy Mãnh ưỡn hông, đẩy cặc vào sâu tới tận gốc. Một cú húc cuối cùng. Cơ thắt của Tân bật ra, mở rộng hết cỡ. Con cặc trung niên nằm gọn trong lòng hậu môn cậu, toàn bộ chiều dài — ước chừng 16, 17 cm — nhồi nhét bên trong một cái lỗ chưa từng biết đến đồ chơi.
Đau. Một cơn đau nhói, như bị xé toạc. Nhưng ngay sau đó — một cảm giác ấm áp lan tỏa từ bên trong. Một sự lấp đầy. Một sự hoàn chỉnh. Cậu ghét điều đó. Cậu ghét cảm giác đó. Nhưng cơ thể cậu không ghét. Con cặc cậu rỉ thêm một giọt nhựa.
"Nó vẫn cứng." Ông Bình cười khẩy, tay không rời con cặc Tân. "Mày xem — cặc người khác trong đít rồi, mà nó vẫn cứng. Mày sinh ra là lỗ đít của người ta, Tân ạ."
Thầy Mãnh từ từ rút ra, rồi lại đẩy vào. Một nhịp chậm, sâu. Mỗi lần đẩy là một lần cặc thầy cọ vào tuyến tiền liệt của Tân. Mỗi lần rút ra là một lần cơ thắt co thắt, ôm chặt lấy da cặc. Âm thanh ẩm ướt lan tỏa trong phòng.
Bác sĩ Thắng quan sát, tay vẫn giữ mép lỗ, điều chỉnh góc độ. "Đúng vậy, Mãnh. Hướng đó. Cậu ấy rên lên mỗi lần cặc anh chạm vào điểm đó."
Tân không thể kìm được tiếng rên. Mỗi cú đẩy đều làm cậu mất kiểm soát, một tiếng rên dài, nhục nhã. Cậu muốn cắn môi, muốn im lặng, nhưng cơ thể phản bội. Con cặc cậu run lên, phun ra một dòng nhựa mỏng, trắng đục, chảy dọc bụng.
"Nhìn kìa, xuất tinh rồi." Ông Bình nắm lấy đầu cặc Tân, bóp mạnh. "Nhưng chưa hết. Còn nhiều lắm. Tao muốn mày xuất khi tao bảo, không phải khi mày muốn."
Ông siết chặt gốc cặc, ngón cái ấn sâu vào lỗ sáo. Tân hét lên, giẫy giụa. Tinh dịch bị chặn lại, trào ra xung quanh ngón tay ông, ướt nhẹp.
Thầy Mãnh vẫn đều đều đẩy. Cặc thầy trong đít Tân, mỗi lần đẩy lại sâu thêm một chút. Mồ hôi chảy dài trên trán Tân, xuống cổ, thấm vào mặt bàn. Cơ bắp cậu co giật từng hồi, lưng cong lên rồi lại đập xuống mặt gỗ.
"Có muốn dừng không?" Thầy Mãnh hỏi, giọng khàn đi vì khoái cảm. Tay thầy nắm chặt hông Tân, móng cắm vào da.
Tân nhắm mắt. Cậu biết nếu xin dừng, chúng sẽ không dừng. Nếu bảo tiếp, chúng sẽ tiếp. Nhưng cậu muốn — cậu ghét điều đó, nhưng cậu muốn — nó tiếp tục. Cơ thể cậu muốn. Lỗ đít cậu co thắt quanh cặc thầy Mãnh, mút lấy nó, giữ nó lại mỗi khi thầy rút ra.
Ông Thắng mỉm cười — một nụ cười không chạm tới mắt. "Im lặng là đồng ý." Ông nói. "Cậu ấy đã đồng ý."
Bàn tay dài của bác sĩ Thắng với lấy một chiếc kẹp y tế từ túi áo. Kẹp inox, lạnh — ông kẹp nhẹ vào một bên lỗ sáo của Tân. Kéo lên, kéo căng quy đầu. "Mãnh, đẩy mạnh hơn một chút. Khi cậu ấy rên, tôi muốn thấy lỗ sáo giãn ra."
Thầy Mãnh tăng tốc. Cặc thầy lúc này đã quen đường, đẩy ra vào dễ dàng, nhanh hơn. Tiếng thịt đập trộn với tiếng rên rỉ.
Và Tân — đôi mắt mở to, mờ đục — cậu nhìn lên trần nhà, cảm nhận mọi thứ đang xảy ra. Hai hòn dái nặng trịch bị vắt kiệt. Con cặc người đàn ông trong lỗ đít mình. Kẹp sắt trên quy đầu. Vòng tay của ba thế hệ đàn ông — ông nội, thầy giáo, bác sĩ — bao vây lấy cơ thể cậu, tháo rời nó ra từng bộ phận, từng lỗ hổng, từng gram thịt.
Nước mắt lăn dài. Nhưng con cặc cậu vẫn cứng, và hậu môn cậu vẫn ôm chặt, và trong sâu thẳm nào đó, cậu biết — cơ thể này thực sự không còn là của riêng cậu nữa.
Bác sĩ Thắng đặt bàn tay thon dài lên ngực Tân — nơi hai núm vú đã sưng đỏ, căng cứng, nổi cộm giữa làn da ngăm. Ngón tay ông lướt quanh quầng vú, vẽ những vòng tròn chậm rãi, như đang nghiên cứu một mẫu vật quý. "Núm vú cậu ấy phản ứng rất tốt," ông nói, giọng đều đều. "Quầng vú rộng khoảng hai phân rưỡi. Kích thước lý tưởng cho một thanh niên."
Đầu ngón tay của bác sĩ Thắng nhẹ nhàng bóp núm vú — một cái bóp nhẹ nhàng nhưng đầy tính toán. Tân rùng mình, cơ ngực co giật. Cậu muốn quay mặt đi, nhưng ông Bình đã nắm cằm cậu, giữ chặt, bắt cậu nhìn thẳng vào bầu ngực đang bị tra tấn của mình.
"Mày nhìn đi," ông Bình gằn giọng. "Nhìn xem cơ thể mày phản ứng thế nào."
Núm vú của Tân — hai cái núm nhỏ màu nâu sẫm, nổi lên từ quầng vú rộng, lấm tấm lông đen — bây giờ đã sưng lên, căng cứng, ửng đỏ. Bác sĩ Thắng dùng ngón cái và ngón trỏ kéo dài nó ra, đo đạc bằng mắt. "Dài khoảng một phân rưỡi," ông lẩm bẩm. "Đường kính gốc nửa phân. Có thể kéo giãn thêm."
Rồi ông Thắng lấy từ túi áo ra một chiếc kìm inox nhỏ — loại kìm dùng trong phòng mổ, đầu kẹp có răng cưa. Ánh đèn vàng hắt lên bề mặt kim loại lạnh, lấp lánh. Ông khẽ mở kìm, đưa đầu kẹp vào gần núm vú trái của Tân.
"Đừng... đừng kẹp..." Tân thì thào, giọng đứt quãng.
Kẹp inox khép lại. Răng cưa cắm vào da thịt, siết chặt quanh cái núm nhỏ. Tân hét lên — một tiếng hét xé toạc không gian yên tĩnh. Hai hàm răng cậu nghiến chặt, mắt trợn to. Núm vú bị kẹp biến dạng, nén lại thành một cục thịt nhỏ, tái mét ở đầu, đỏ sẫm ở gốc.
"Tốt," bác sĩ Thắng nói, kéo nhẹ chiếc kìm, kéo căng núm vú ra khỏi ngực. "Độ đàn hồi tốt. Cơ chế phản ứng bình thường."
Ông Bình buông cằm Tân, tay trái vẫn nắm gốc cặc cậu. Tay phải ông với lấy chiếc kìm thứ hai từ tay bác sĩ Thắng. "Đưa tao một cái. Tao kẹp cái bên kia."
Hai chiếc kìm inox — mỗi chiếc kẹp một bên núm vú — treo lủng lẳng trên ngực Tân. Mỗi cử động nhỏ của cậu, mỗi hơi thở gấp, đều làm chúng lắc lư. Các răng cưa cắm sâu hơn, xé rách lớp da mỏng. Những giọt máu li ti rỉ ra, chảy dọc theo thân kìm, nhỏ xuống bụng, hòa với mồ hôi.
"Nó đẹp đấy chứ," thầy Mãnh lên tiếng, giọng khàn, mắt nhìn vào những chiếc kìm đung đưa. Cặc thầy vẫn nằm sâu trong hậu môn Tân, không động đậy, chỉ là sự hiện diện đặc quánh, lấp đầy.
"Chưa xong," ông Thắng nói, nhẹ nhàng vặn chiếc kìm bên trái — một vòng quay chậm, làm núm vú xoắn theo. Tân giãy giụa, lưng cong lên khỏi mặt bàn. Tiếng rên của cậu giờ đây là một thứ âm thanh dài, nghẹn, không thành tiếng — như con thú bị thương.
Ông Bình làm theo, vặn chiếc kìm bên phải. Hai núm vú bị xoắn ngược chiều nhau, kéo căng da ngực. Các răng cưa xoáy sâu, máu chảy nhiều hơn, loang ra quầng vú, làm chúng trông như hai bông hoa đỏ đang nở.
"Nín đi," ông Bình nói, giọng lạnh tanh. "Chưa gì đã la. Tao chưa làm gì nhiều."
Nhưng tay ông Bình bây giờ rời kìm, di chuyển xuống dưới. Ông nắm lấy con cặc Tân — vẫn cứng, vẫn đầy, dựng đứng lên từ vùng lông đen rậm rạp. Cặc dài, nặng, thân tím ngắt vì máu dồn xuống, những đường gân nổi lên cuồn cuộn dưới lớp da. Quy đầu căng tròn, chảy ra một giọt nhựa trong, long lanh dưới ánh đèn.
"Nhìn cái lỗ sáo của mày kìa," ông Bình nói, giọng khinh bỉ. "Đỏ hỏn. Đang rỉ nước. Mày thích bị hành, đúng không, Tân?"
Tân không trả lời. Cậu không thể trả lời. Miệng cậu mở ra, nhưng không có chữ nào thoát ra ngoài. Nước mắt vẫn chảy, nhưng cơ thể cậu — cơ thể khốn nạn, phản bội — đã trả lời thay. Con cặc cậu nảy lên, phun thêm một dòng nhựa mỏng.
Bác sĩ Thắng lấy từ túi y tế một cuộn dây cao su nhỏ, mảnh, màu trong suốt. Ông buộc chặt gốc cặc Tân — một vòng, hai vòng, ba vòng. Dây thít chặt, cắt sâu vào da. Máu lưu thông bị chặn lại. Con cặc càng lúc càng tím sẫm, càng lúc càng sưng phồng, phình ra, căng cứng đến mức gần như muốn vỡ.
"Để nó không xuất tinh trước khi tôi bảo," bác sĩ Thắng giải thích, giọng từ tốn. "Chúng ta sẽ điều chỉnh lượng tinh dịch."
Rồi ông Thắng quay sang ống thông niệu đạo — ống cao su màu xám tro vẫn cắm sâu trong lỗ sáo của Tân, chạy dọc theo niệu đạo vào bàng quang. Đầu ống ló ra ngoài, gắn với một bơm tiêm rỗng. Ông nắm lấy đầu ống, kéo nhẹ, kiểm tra độ bám.
"500 ml glycerin trong bàng quang từ tối qua," ông nói, như đang đọc bệnh án. "Đã ngấm vào các mô xung quanh suốt 20 phút. Bây giờ chúng ta sẽ rút ống và để chất lỏng thoát ra ngoài."
"Đừng... đừng rút..." Tân rên rỉ, nước mắt hòa với mồ hôi, chảy xuống tai. "Đau... nứng quá... xin."
"Im." Một tiếng duy nhất của ông Bình, vang lên như cái tát, làm Tân im bặt.
Bác sĩ Thắng từ từ rút ống thông ra. Mỗi centimet ống cao su trượt ra khỏi niệu đạo là một lần Tân rùng mình. Lớp niêm mạc bên trong đã bị cọ xát suốt đêm qua, nay lại bị kéo căng, xước rát. Cậu cảm thấy từng nếp gấp, từng khúc quanh của niệu đạo bị mở ra, bị vuốt qua, như một ngón tay lạnh lẽo đang mổ xẻ bên trong.
Đầu ống cuối cùng — một cái đầu tròn, trơn — ló ra khỏi lỗ sáo. Glycerin trào theo, đầu tiên chỉ là một vài giọt trong suốt, nhầy nhụa. Rồi ông Thắng bóp nhẹ lên bụng dưới của Tân — một lực ấn nhẹ nhàng nhưng dứt khoát — và dòng glycerin bắt đầu phun ra.
Ban đầu là một dòng liên tục, không mạnh, chảy thành suối, chảy dọc thân cặc, làm ướt đẫm lông, ướt đẫm vùng bẹn. Mùi hóa chất nhẹ, pha với mùi cơ thể Tân — mùi mồ hôi, mùi máu, mùi tinh — tạo thành một thứ hương vị ngột ngạt, tù hãm.
"Ra ít quá," ông Thắng nói, lắc đầu. "Cần ép thêm."
Bàn tay thon dài của ông ấn sâu vào bụng Tân — lần này mạnh hơn, như đang nhào nặn một khối bột. Ngón tay móc vào dưới xương mu, ấn lên bàng quang. Dòng glycerin đột nhiên bắn ra mạnh mẽ, phun thành tia, bắn lên không trung, rơi xuống bụng Tân, xuống ngực, xuống mặt bàn.
Tân gào thét. Cậu cảm thấy áp lực trong bụng, sự rỗng tuếch, sự giải phóng dữ dội — nhưng cái đau đớn nhất là sự phồng lên của niệu đạo khi bị ép ra. Từng centimet ống bị dồn xuống, từng thớ cơ bên trong bị ép giãn. Cậu co giật, lưng cong lên, hai tay nắm chặt mép bàn đến trắng khớp.
Dòng glycerin phun ra mạnh mẽ, dài, như một vòi rồng — trong suốt, nhầy nhụa, pha với một ít tinh dịch vẩn đục còn sót lại từ những lần xuất tinh trước. Nó bắn ra khỏi lỗ sáo, gần như liên tục, như một đường ống vỡ. Mùi hóa chất gay gắt, mùi cơ thể Tân, mùi những thứ họ đã bơm vào cậu — tất cả hòa vào nhau, xộc thẳng vào mũi cậu, làm cậu buồn nôn.
Nhưng con cặc cậu — bị buộc chặt, sưng phồng, tím ngắt — không hề xẹp. Nó vẫn cứng, nảy lên sau mỗi đợt phun, chảy thêm một dòng tinh dịch mỏng, trắng, hòa vào glycerin đang trào ra.
Đến khi glycerin cuối cùng chảy ra, bác sĩ Thắng từ từ rút tay khỏi bụng Tân. Ông cầm một miếng gạc, lau nhẹ lỗ sáo — một cái lau khô, máu và glycerin hòa lẫn trên vải trắng. Rồi ông dùng ngón tay vuốt dọc thân cặc, từ gốc đến đầu, ép thêm vài giọt cuối cùng ra ngoài.
"Sạch." Ông nói. "Bàng quang trống. Niệu đạo không tổn thương nghiêm trọng."
Thầy Mãnh đột nhiên hít một hơi dài, sâu, như đang hồi phục sau một cơn mê. Cặc thầy trong hậu môn Tân bắt đầu co giật, đập nhẹ. Một sự nóng lên — từng đợt máu dồn xuống, căng lên, lớn hơn bên trong cậu.
"Ông... Mãnh..." Tân thì thào, mắt mở to, sợ hãi.
"Nín." Một tiếng khàn đặc, vừa là mệnh lệnh vừa là tiếng thở gấp.
Thầy Mãnh ưỡn hông, đẩy sâu thêm vào hậu môn Tân — một cú đâm mạnh, đến tận gốc, ép vào tuyến tiền liệt. Cơ thắt của Tân co thắt, ôm chặt lấy thân cặc đang nóng hổi. Và rồi thầy Mãnh bắt đầu bắn tinh.
Đầu tiên là một dòng nóng hổi — không phải từng đợt, mà là một dòng phun liên tục, mạnh mẽ, bắn sâu vào trực tràng cậu. Tân cảm thấy nó. Nóng. Đặc. Tràn đầy. Cậu cảm thấy từng lít — hay ít nhất cảm giác như từng lít — tinh dịch đàn ông trung niên đang phun vào bên trong cậu. Nó lan tỏa, ấm áp, lấp đầy từng ngóc ngách, từng nếp gấp bên trong hậu môn.
Thầy Mãnh rên lên — một tiếng rên dài, thỏa mãn, như đã chờ đợi điều này suốt bao lâu. Hai tay thầy nắm chặt hông Tân, ép cậu xuống mặt bàn, giữ chặt không cho cậu giãy giụa. Mỗi đợt phun tinh đều làm cặc thầy nảy lên, đập vào sâu bên trong hậu môn.
Tân khóc. Cậu không thể kìm được. Cậu khóc nấc lên, vừa đau đớn vừa nhục nhã — nhưng con cặc cậu, bị buộc chặt, tím ngắt, vẫn nảy lên, rỉ ra một dòng tinh dịch mỏng. Cậu ghét bản thân. Ghét cơ thể mình. Nhưng nó vẫn phản ứng.
Đến khi thầy Mãnh kết thúc, cặc thầy từ từ rút ra khỏi hậu môn Tân. Một dòng tinh dịch đặc, trắng đục chảy ra theo, rỉ ra khỏi lỗ hậu môn đang căng giãn, chảy dọc hai bên mông, thấm vào mặt bàn gỗ.
"Của tao," thầy Mãnh nói, giọng khàn, đầy chiếm hữu. "Của tao trong nó rồi."
Ông Bình nhìn hậu môn Tân, nơi tinh dịch đang chảy ra, lắc đầu. "Phí. Đáng lẽ nên cho nó uống."
"Còn thì giờ," bác sĩ Thắng nói, mắt vẫn nhìn vào con cặc Tân. "Bây giờ — đến lượt cậu ấy."
Bác sĩ Thắng từ từ tháo dây cao su ở gốc cặc Tân. Máu dồn trở lại — đột ngột, dữ dội. Con cặc vốn đã tím ngắt, căng cứng, bây giờ phồng lên thêm, sưng to, nặng nề đến mức trông như sắp vỡ. Các đường gân nổi lên, cuồn cuộn trên lớp da căng bóng. Lỗ sáo mở rộng, đỏ ửng, chảy ra một dòng nhựa đặc, trắng.
"Nó sắp bắn rồi," ông Bình nói, giọng phấn khích.
"Chưa." Bác sĩ Thắng nắm chặt gốc cặc Tân, ngón cái ấn vào lỗ sáo, bịt kín lối ra. "Kích thích trước. Rồi một lần bắn sẽ là một lần tột đỉnh."
Chiếc kìm inox trên núm vú trái của Tân bị vặn thêm nửa vòng. Tân hét lên — con cặc cậu nảy mạnh, phồng lên, cố gắng phun nhưng bị chặn. Một dòng tinh dịch trào ra quanh ngón tay bác sĩ Thắng, nóng hổi, dính nhớp.
Rồi bác sĩ Thắng rút ngón tay ra. Lỗ sáo của Tân mở rộng, đỏ hỏn, và dòng tinh dịch bắt đầu bắn ra — lần bắn tinh đầu tiên sau khi bị chặn.
Nó bắn ra thành từng đợt mạnh mẽ, trắng đục, đặc quánh. Đợt đầu tiên bắn lên không trung, vẽ thành một vòng cung dài, rơi xuống bụng cậu, ướt đẫm lông đen. Đợt thứ hai mạnh hơn, bắn xa hơn, rơi xuống mặt bàn, tạo thành một vũng trắng. Đợt thứ ba — bắn ra ít hơn, loãng hơn, nhưng vẫn là một dòng dài, chảy dọc thân cặc.
Tân rên dài, ngửa cổ, mắt nhắm nghiền. Cơ thể cậu co giật, từng thớ thịt căng lên. Hai hòn dái co thắt, đẩy ra từng đợt tinh dịch cuối cùng. Nhưng cậu chưa dừng — con cặc vẫn cứng, vẫn nảy lên, vẫn chảy nước.
"Lần một," bác sĩ Thắng nói, cầm một cốc thủy tinh nhỏ từ trong túi, hứng lấy dòng tinh dịch đang chảy. "Khoảng 30 ml. Chất lượng tốt."
Ông Bình mỉm cười — một nụ cười lạnh lẽo, đầy thỏa mãn. "Chưa hết đâu. Còn hai lần nữa."
Bác sĩ Thắng lấy ra một thanh thép nhỏ — một que thăm niệu đạo, đầu tròn, bóng loáng, kích thước lớn hơn ống thông cũ. Ông nhúng nó vào lọ gel, phết đều, rồi đưa vào lỗ sáo của Tân.
"Đừng... đừng chọc nữa..." Tân rên rỉ, cố giãy giụa nhưng không thoát. Hai tay cậu bị thầy Mãnh ghì chặt, ép xuống mặt bàn.
Que thép từ từ trượt vào niệu đạo. Lạnh. Cứng. Nó lách qua những nếp gấp mềm, đẩy sâu vào bên trong, vượt qua quãng đường từ lỗ sáo tới bàng quang. Tân cảm thấy từng centimet của kim loại — từng chút một, như đang bị mổ xẻ từ bên trong. Một cơn đau nhói, buốt, nhưng xen lẫn với một cảm giác đầy — như thể niệu đạo của cậu đang được mở rộng, được định hình lại.
Đầu que thép chạm đến nơi mà ống thông cũ đã từng nằm. Bác sĩ Thắng từ từ rút nó ra, rồi lại đẩy vào. Một nhịp đều đặn, ra vào, cọ xát vào lớp niêm mạc vừa bị tổn thương, vừa nhạy cảm tột độ.
Con cặc Tân càng lúc càng sưng, càng ngày càng đỏ. Lỗ sáo của cậu giãn ra, mở rộng, không còn khép lại được nữa. Mỗi lần que thép rút ra, một dòng máu loãng, pha với tinh dịch, trào ra ngoài, chảy dọc thân cặc, nhỏ tong tong xuống mặt bàn.
"Nó thích," ông Bình nói, tay nắn nắn hai hòn dái Tân — bây giờ đã phù nề, sưng to, nặng trịch trong lòng bàn tay. "Mày thích lắm phải không, Tân? Có que thép trong cặc, mày sướng lắm phải không?"
"Không... không..." Tân lắc đầu, nức nở.
Nhưng con cặc cậu phản bội cậu một lần nữa. Nó nảy lên, phồng to thêm, và một dòng tinh dịch mới — lần thứ hai — bắt đầu bắn ra quanh que thép.
Lần này, tinh dịch không bắn xa. Nó chảy ra, nhầy nhụa, đặc hơn, lẫn với máu, thành một dòng đỏ hồng chảy dọc que thép, nhỏ xuống cốc thủy tinh. Tân rên rỉ, co giật, khóc nấc lên. Cậu cảm thấy mình đang rỗng tuếch, nhưng vẫn còn, vẫn còn.
"Lần hai," bác sĩ Thắng hứng lấy dòng chảy. "Khoảng 20 ml. Đặc hơn. Pha máu." Ông quay sang thầy Mãnh. "Anh giữ nó. Tôi sẽ kích thích thêm."
Chiếc kìm on núm vú bên phải của Tân bị vặn thêm một vòng. Tân hét lên — một tiếng hét xé toạc. Cơ ngực căng cứng, các bắp thịt cuồn cuộn dưới da. Con cặc cậu co giật, cố bắn ra đợt thứ ba.
Nhưng bác sĩ Thắng lại dùng ngón tay bịt lỗ sáo. Ông ấn mạnh, chặn dòng tinh lại. "Chưa. Đợi thêm."
Cả phòng im lặng, chỉ có tiếng thở dốc của Tân, tiếng thở đều của ba người đàn ông. Chiếc kìm trên núm vú vặn thêm. Lần này, bác sĩ Thắng vặn hai chiếc kìm cùng lúc, xoắn chúng về phía trước, kéo căng da ngực. Hai núm vú giờ đây là hai cục thịt đỏ, sưng phồng, chảy máu, đau đớn nhưng kích thích.
Những ngón tay khác của bác sĩ Thắng luồn xuống dưới, bóp nắn hai hòn dái Tân. Ông xoa nhẹ — một cái xoa vòng tròn, nhẹ nhàng đến mức Tân rùng mình — rồi bóp mạnh. Một cơn đau khủng khiếp lan tỏa từ háng ra toàn bụng, làm Tân ngất lịm trong giây lát.
Khi tỉnh dậy, cậu thấy ba khuôn mặt đang nhìn mình. Ông Bình mỉm cười. Thầy Mãnh cau mày nhưng mắt sáng. Bác sĩ Thắng lạnh tanh, tay vẫn giữ chặt lỗ sáo của cậu.
"Sẵn sàng chưa?" bác sĩ Thắng hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Tân gật đầu — cậu không biết mình đang gật đầu vì điều gì. Có lẽ là để kết thúc. Có lẽ là để tiếp tục.
Ngón tay bác sĩ Thắng rời khỏi lỗ sáo. Và ngay lập tức, que thép trong niệu đạo được rút ra — một cái rút nhanh, dứt khoát, kéo theo một dòng máu và tinh dịch. Và dòng tinh lần thứ ba bắt đầu bắn ra.
Mạnh hơn hai lần trước. Dày hơn. Đặc hơn. Nó bắn lên không trung, vẽ thành một vòng cung trắng đục, rơi xuống mặt bàn, xuống ngực Tân, xuống mặt, xuống tóc. Từng đ
Mạnh hơn hai lần trước. Dày hơn. Đặc hơn. Nó bắn lên không trung, vẽ thành một vòng cung trắng đục, rơi xuống mặt bàn, xuống ngực Tân, xuống mặt, xuống tóc. Từng đợt phun dài, mạnh, ép cạn từng giọt cuối cùng từ hai hòn dái đã sưng phồng. Cậu rên dài, ngửa cổ, nước mắt hòa với tinh dịch chảy dọc thái dương.
Bác sĩ Thắng gỡ chiếc kẹp inox khỏi lỗ sáo Tân. Kim loại lạnh lẽo rời khỏi lớp da đã bị kẹp đến tái mét, để lại một vết hằn đỏ sẫm, hình chữ V ngược. Lỗ sáo vẫn mở rộng, không khép lại được, một lỗ hổng đỏ hỏn ở đỉnh quy đầu, rỉ ra một dòng tinh dịch loãng, pha máu. Ông dùng ngón tay nắn quy đầu — một cái nắn nhẹ nhàng, như đang kiểm tra một quả nho chín — rồi ấn que thăm niệu đạo sâu hơn.
Que thép trượt vào. Lạnh. Cứng. Nó lách qua phần niệu đạo vừa bị kẹp nén, đẩy sâu vào bên trong, vượt qua chỗ hẹp nhất, rồi tiếp tục đi xuống. Tân cảm thấy từng centimet kim loại cọ xát vào lớp niêm mạc ướt, đau đớn và kích thích, một cảm giác như bị mổ xẻ sống.
"Bây giờ kiểm tra độ đàn hồi của niệu đạo," bác sĩ Thắng nói, giọng đều đều như đang đọc hướng dẫn. Tay ông xoay nhẹ que thép — một vòng xoay chậm bên trong niệu đạo Tân, làm căng các nếp gấp bên trong.
Tân hét lên. Tiếng hét xé toạc không gian, vang dội trong căn phòng nhỏ. Cậu quẫy người, lưng cong lên khỏi mặt bàn, nhưng thầy Mãnh đã ghì chặt vai cậu, ấn xuống. "Nằm yên."
"Độ đàn hồi tốt," bác sĩ Thắng nói tiếp, tay vẫn xoay que thép. "Niệu đạo giãn nở dễ dàng. Có thể chịu được kích thước lớn hơn."
Ông từ từ rút que thép ra — một cái rút chậm, từng centimet, để niệu đạo từ từ khép lại quanh kim loại — rồi lại đẩy vào. Lần này sâu hơn. Đầu que thép chạm tới nơi sâu nhất, nơi ống thông đã từng nằm, và tiếp tục đẩy thêm một chút.
Tân rên rỉ, nước mắt chảy dài. Cậu cảm thấy que thép như đang chọc vào tận bên trong bụng, một áp lực lạnh lẽo, đầy đe dọa. Nhưng con cặc cậu — bất chấp tất cả — vẫn cứng. Nó nảy lên, phồng to, và một dòng nhựa mới, trong suốt, chảy ra từ lỗ sáo, chảy dọc theo que thép.
"Nhìn kìa," ông Bình nói, giọng khinh bỉ pha lẫn thích thú. "Nó vẫn còn nước. Còn bao nhiêu nữa trong cái thằng này?"
"Cơ thể trẻ," bác sĩ Thắng đáp, mắt không rời que thép. "Khả năng tái tạo nhanh. Tuyến tiền liệt hoạt động mạnh. Một mẫu vật lý tưởng."
Ông rút que thép ra hoàn toàn. Lỗ sáo của Tân giờ đây là một lỗ hổng đỏ, căng giãn, không khép lại. Một dòng tinh dịch loãng chảy ra, nhỏ giọt xuống bụng cậu, hòa với mồ hôi và máu.
Bác sĩ Thắng đặt que thép sang một bên, lấy từ túi y tế ra một dụng cụ khác — một chiếc kẹp nhỏ, có vít chỉnh, giống như một cái panh mổ nhưng tinh vi hơn. Ông mở kẹp, đưa vào lỗ sáo Tân, kẹp nhẹ vào mép niệu đạo. Rồi ông vặn vít — từ từ, từng vòng một — làm hai bên miệng lỗ sáo bị kéo giãn ra, mở rộng, để lộ bên trong niệu đạo.
"Đo độ giãn," ông giải thích, giọng vẫn đều. "Mở rộng lỗ sáo để quan sát niệu đạo bên trong."
Tân cảm thấy một cơn đau nhói, buốt, như bị xé toạc từ bên trong. Cậu hét lên, giẫy giụa, nhưng thầy Mãnh và ông Bình giữ chặt, ép cậu xuống mặt bàn.
Kẹp mở rộng dần. Lỗ sáo của Tân giờ đây là một lỗ hình bầu dục, đường kính gần một centimet, để lộ lớp niêm mạc màu hồng nhạt bên trong, ướt nhẫy, đang co bóp nhẹ. Bác sĩ Thắng cúi xuống, nhìn vào bên trong, như đang khám xét một cái hang nhỏ.
"Niêm mạc khỏe mạnh," ông nói. "Màu hồng, độ ẩm tốt, không có dấu hiệu viêm nhiễm. Khả năng co bóp bình thường."
Ông từ từ nới lỏng vít, để kẹp nhả ra. Lỗ sáo từ từ khép lại, nhưng vẫn còn giãn rộng hơn bình thường — một lỗ hổng đỏ, ướt, không thể trở lại trạng thái ban đầu.
"Cậu ấy sẽ không bao giờ hồi phục hoàn toàn," bác sĩ Thắng nói, như một nhận xét khoa học. "Lỗ sáo sẽ luôn giãn hơn trước. Một dấu hiệu của sự phục tùng."
Ông Bình mỉm cười — một nụ cười lạnh lẽo, đầy thỏa mãn. "Tốt. Nó cần phải nhớ."
Bác sĩ Thắng đặt tay lên hai hòn dái Tân — bây giờ đã sưng to, phù nề, nặng trịch. Ông nắn nhẹ, ước lượng trọng lượng. "Sưng nhiều. Cần phải giảm phù nề, nếu không sẽ ảnh hưởng đến khả năng sinh sản."
"Kệ nó," ông Bình nói. "Nó không cần sinh sản."
"Nhưng mẫu vật cần được bảo quản tốt," bác sĩ Thắng đáp, giọng vẫn đều. "Tôi sẽ chườm lạnh."
Ông lấy từ túi một túi gel lạnh nhỏ, bọc trong vải, đặt lên bìu của Tân. Cái lạnh thấm vào da, làm các mô sưng tấy co lại. Tân rùng mình, nhưng cơn đau dịu đi một chút.
Thầy Mãnh bước tới, tay cầm một cuộn băng y tế. "Băng nó lại," thầy nói, giọng khàn. "Buộc chặt vào đùi, để nó không cử động được."
Ông Bình gật đầu. Hai người đàn ông nâng hai chân Tân lên, gập gối, rồi dùng băng quấn chặt cổ chân cậu vào đùi — một tư thế phơi bày hoàn toàn hậu môn và bìu. Băng quấn chặt, cắt vào da, để lại những vết hằn đỏ.
Rồi thầy Mãnh lấy một cuộn băng khác, quấn quanh ngực Tân — qua hai núm vú đã bị kẹp sưng — siết chặt, ép cậu không thể cử động tay. Băng trắng quấn từ vai xuống eo, biến thân hình cơ bắp của Tân thành một xác ướp.
"Nằm yên ở đó," thầy Mãnh nói. "Nghỉ ngơi. Ngày mai còn nhiều việc."
Ba người đàn ông đứng nhìn Tân một lúc — cơ thể cậu bị băng bó, phơi bày trên mặt bàn, con cặc vẫn cứng, hai hòn dái sưng phồng, lỗ sáo đỏ hỏn vẫn mở. Một bức tranh của sự phục tùng hoàn toàn.
"Tao sẽ đi pha trà," ông Bình nói, quay lưng bước ra khỏi phòng.
Thầy Mãnh và bác sĩ Thắng theo sau. Cánh cửa đóng lại, để lại Tân một mình trong bóng tối, trên mặt bàn ướt đẫm tinh dịch và máu, bị trói chặt, không thể cử động, chỉ còn tiếng thở dốc và tiếng nước mắt rơi.

