Tiếng quần thể thao rơi xuống sàn nhà vang lên như một tiếng nổ trong căn phòng chật chội. Tân đứng đó, hai tay bị thầy Mãnh giữ chặt sau lưng, cơ thể cậu run lên từng hồi. Con cặc cương cứng bật ra khỏi lớp vải tối màu, dài và nặng, đổ về phía trước như một vũ khí bị tước bỏ vỏ bọc. Lông đen rậm rạp phủ kín từ bụng dưới xuống tận bìu, hai hòn dái nặng trịch lủng lẳng giữa hai đùi rắn chắc.
Ông Bình không nói gì. Ông kéo chiếc ghế nhựa giữa phòng, ngồi xuống, hai tay chống lên đầu gối. Đôi mắt đục màu nâu già nua lướt từ khuôn mặt đỏ bừng của đứa cháu xuống cái cổ họng đang nuốt khan, xuống lồng ngực đang phập phồng, xuống cái bụng săn chắc với những múi cơ hiện rõ dưới lớp lông đen, và cuối cùng dừng lại ở con cặc đang chảy nhựa.
"Nhìn nó kìa." Giọng ông khàn đặc. "Đang chảy nước miếng vì được nhìn thấy."
Thầy Mãnh siết chặt cổ tay Tân hơn, đẩy cậu về phía trước một bước. Cơ thể Tân chao đảo, con cặc đung đưa, đầu quy tụa hồng sẫm, ướt nhẹp, căng bóng. Một giọt nhựa trong suốt chảy dài từ lỗ sáo xuống, treo lơ lửng ở đầu quy trước khi rơi xuống sàn gạch.
"Mở miệng ra." Ông Bình nói.
Tân lắc đầu, môi mím chặt.
Bàn tay già nua giơ lên, bóp chặt hai bên má cậu, ép hàm dưới mở ra. Ông Bình nhổ một bãi nước bọt đặc quánh vào miệng đứa cháu. "Nuốt."
Tân rên lên, nước mắt trào ra, nhưng cậu nuốt. Vị mặn tanh trượt xuống cổ họng.
"Tốt." Ông Bình buông má cậu ra, lau tay vào ống quần. "Bây giờ, thầy Mãnh sẽ khám cho cháu. Đây là hình phạt dành cho những đứa trẻ hư. Cháu sẽ không được nói một lời nào, không được cựa quậy, không được khóc. Nếu cháu làm tốt, ta sẽ không cắt nó đi."
Đồng tử Tân co lại. "Cắt—"
"Im."
Thầy Mãnh bước vòng ra trước mặt Tân. Bàn tay to bè, những ngón tay thô ráp chai sạn, giơ lên và chạm vào ngực cậu. Lòng bàn tay nóng hổi áp lên cơ ngực trái, miết nhẹ qua lớp lông đen rậm rạp. Tân nín thở, cơ bắp căng cứng dưới bàn tay người đàn ông.
"Nó tập nặng lắm hả?" Thầy Mãnh hỏi, giọng trầm đục như tiếng đá lăn. "Mấy đứa cùng lứa không ai có ngực như mày."
"Dạ... dạ thưa thầy..." Giọng Tân nhỏ dần, vỡ vụn.
Ngón tay cái của thầy Mãnh tìm đến núm vú trái, miết qua lại. Núm vú nhỏ, màu nâu sẫm, nổi lên trên quầng vú rộng cỡ đồng xu. Thầy Mãnh xoay tròn đầu ngón tay trên đó, cảm nhận nó cứng dần lên. "Nó đang cứng kìa. Nứng hả?"
"Không... không phải..." Tân thở dốc, đầu cúi gằm.
"Nhìn tao."
Tân ngước lên. Đôi mắt của thầy Mãnh sắc lẹm, không một chút thương xót.
"Tao hỏi, mày nứng không?"
Nước mắt Tân lăn dài trên má. "Dạ... dạ nứng..."
Thầy Mãnh gật đầu, hài lòng. Ông ta dùng hai ngón tay bóp chặt núm vú, vặn một góc chín mươi độ. Tân hét lên, cơ thể vặn vẹo, nhưng thầy Mãnh giữ chặt, không buông. "Suỵt... suỵt... im nào. Mới bắt đầu thôi."
Ông Bình đứng dậy, bước lại gần. Ông mở tủ quần áo của Tân, lấy ra một sợi dây thừng dài. "Nếu cháu không thể đứng yên, ta sẽ buộc cháu lại."
"Con đứng yên! Con hứa!" Tân nấc lên.
Thầy Mãnh thả núm vú ra, nhìn chằm chằm vào vết đỏ ửng trên ngực cậu. Ông ta quỳ xuống, mặt ngang tầm bụng Tân. Hơi thở ấm nóng phả vào lớp lông đen rậm rạp chạy từ rốn xuống dưới. "Nhiều lông quá. Như khỉ vậy." Ngón tay thô ráp luồn vào đám lông, kéo nhẹ. "Mày cạo hả? Hay tự nhiên?"
"Tự... tự nhiên ạ."
Thầy Mãnh cười khẩy. "Tự nhiên mà đẹp thế. Nhìn này, nó mọc thành đường thẳng từ rốn xuống, lan ra hai bên. Có đứa nào trong lớp bằng mày không?"
"Dạ... không ạ."
"Tất nhiên là không." Thầy Mãnh áp cả bàn tay lên bụng Tân, lòng bàn tay nóng hổi, miết qua từng múi cơ đang căng cứng. "Mày tập thể hình, mày có cơ bụng đẹp, nhưng mày trốn học. Mày tưởng tao không biết? Mày tưởng cơ bắp này che được cái đầu óc non choẹt của mày?"
Ông Bình đặt sợi dây thừng lên giường, kéo ghế lại gần hơn. Ông ngồi xuống, hai tay khoanh trước ngực, mắt dán chặt vào con cặc đang dựng đứng của đứa cháu. "Khám kỹ vào, thầy Mãnh. Đừng bỏ sót chỗ nào."
Thầy Mãnh gật đầu, hai tay nắm lấy hông Tân, xoay cậu lại. Lưng trần đầy cơ bắp hiện ra, làn da ngăm bóng mồ hôi. Dọc theo sống lưng là một đường lông đen mảnh chạy từ gáy xuống tận khe mông. Thầy Mãnh dùng ngón tay lần theo đường lông đó, miết nhẹ. "Đẹp. Thật sự đẹp."
Ông ta kéo dây quần lót của Tân xuống thêm một chút, để lộ khe mông. Lông đen rậm rạp phủ kín quanh hậu môn, xoáy thành một vòng tròn hoàn hảo. "Ở đây cũng có lông. Nhiều nữa. Mày đúng là một con khỉ đực."
Tân không dám nói gì, chỉ đứng im, hai tay siết chặt sau lưng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Thầy Mãnh đứng dậy, đi vòng ra trước mặt Tân một lần nữa. Ông ta nhìn thẳng vào con cặc đang chảy nhựa, đầu quy căng bóng, tĩnh mạch nổi lên dọc thân. "Đo rồi hả?"
"Dạ... chưa ạ."
"Chưa bao giờ đo?"
Tân lắc đầu.
Thầy Mãnh nhìn sang ông Bình. "Ông có thước không?"
Ông Bình đứng dậy, mở ngăn kéo bàn học, lấy ra một cây thước kẻ dài hai mươi phân. Ông đưa cho thầy Mãnh, không nói một lời.
Thầy Mãnh cầm thước, một tay nắm lấy con cặc của Tân. Bàn tay to bè bao trọn lấy thân dương vật, cảm nhận sức nóng tỏa ra từ nó, cảm nhận nhịp đập của mạch máu dưới lớp da mỏng. Ông ta kéo căng, đặt thước dọc theo thân, từ gốc đến đầu quy. "Mười bảy phân rưỡi." Giọng ông ta trầm xuống. "Hơn tao."
Ông Bình cười khẩy. "Đàn ông trẻ mà. Của cháu nó phải to hơn mới đúng."
Thầy Mãnh không đáp. Ông ta xoay con cặc lại, nhìn từ dưới lên. "Chu vi thì..." Ông ta dùng ngón cái và ngón trỏ vòng quanh thân, đo độ rộng, hai ngón tay chạm nhau nhưng vẫn còn khoảng trống. "Ngang. Rất ngang. Như cổ tay tao vậy."
Ông Bình đứng dậy, bước lại gần. Ông cúi xuống, nhìn thẳng vào con cặc của cháu mình. "Kéo bao quy đầu xuống."
Thầy Mãnh dùng ngón cái và ngón trỏ kéo lớp da bao quy đầu trượt xuống, để lộ hoàn toàn đầu quy màu hồng sẫm, căng bóng, ướt nhẹp. Lớp da mỏng bên dưới, dây hãm, căng ra hết cỡ, sắp rách đến nơi. Tân rên lên, nước mắt trào ra.
"Đẹp." Ông Bình nói, giọng khô khốc. "Sạch sẽ. Cắt bao quy đầu hồi nhỏ rồi hả?"
"Dạ... hồi mười tuổi ạ."
"Tốt. Không bị hẹp." Ông Bình đưa tay ra, ngón tay già nua chạm vào đầu quy, miết nhẹ qua lỗ sáo. Tân giật nảy người, con cặc nảy lên trong tay thầy Mãnh. "Nhạy cảm quá. Chưa từng được chạm vào chỗ này hả?"
Tân lắc đầu, môi mím chặt.
Ông Bình bóp nhẹ đầu quy, cảm nhận lớp da mịn màng dưới ngón tay. "Mềm. Mềm như da em bé vậy. Mà to thế này, chắc sau này đàn bà sướng lắm."
Thầy Mãnh cười khẩy. "Nếu nó biết cách dùng."
"Nó sẽ học." Ông Bình buông đầu quy ra, nhìn xuống bìu của đứa cháu. "Còn hai hòn này thì sao? To không?"
Thầy Mãnh dùng một tay nắm lấy bìu, nâng lên. Hai hòn dái nặng trịch, mỗi hòn to bằng quả trứng gà, lủng lẳng trong lớp da mỏng phủ đầy lông. "To. Rất to. Chắc mỗi hòn phải năm, sáu chục gram."
"Cân thử." Ông Bình nói, giọng đều đều. "Có cân trong bếp không?"
Tân run lên. "Ông... ông nội... xin đừng..."
"Im."
Thầy Mãnh buông bìu ra, bước ra khỏi phòng. Tiếng bước chân nặng nề vang lên trên nền gạch, rồi tiếng mở tủ bếp, tiếng lục lọi. Vài phút sau, ông ta trở lại, tay cầm một chiếc cân nhà bếp nhỏ màu trắng.
Ông Bình nhận lấy chiếc cân, đặt lên bàn học, bật nguồn. "Đến đây."
Tân lắc đầu, lùi lại một bước.
Thầy Mãnh nắm chặt cổ tay cậu, kéo cậu đến bàn. "Quỳ xuống."
Tân quỳ, đầu gối đập mạnh xuống nền gạch lạnh. Con cặc cương cứng đung đưa trước mặt, ngang tầm mắt hai người đàn ông.
Ông Bình đặt chiếc cân xuống sàn trước mặt đứa cháu. "Đặt một hòn lên đây."
"Ông... ông nội..." Tân nấc lên, nước mắt giàn giụa. "Xin ông... con xin ông..."
Bàn tay già nua giơ lên, bóp chặt gáy Tân, ấn đầu cậu xuống. "Mày tưởng tao đùa hả? Mày tưởng tao đến đây để chơi với mày hả?" Giọng ông Bình rít lên. "Đây là hình phạt. Mày không có quyền xin. Mày chỉ có quyền làm theo."
Tân khóc nức nở, nhưng cậu đưa tay xuống, nắm lấy hòn dái trái, nâng nó lên, đặt lên đĩa cân. Hòn dái nặng trịch, ấm nóng, lăn trên bề mặt nhựa trắng. Con số trên cân nhảy lên: 62 gram.
Ông Bình cúi xuống nhìn. "Sáu mươi hai gram. Hòn kia."
Tân đưa tay xuống, nắm lấy hòn dái phải, đặt lên cân. Con số dừng lại: 65 gram.
"Hòn phải to hơn ba gram." Ông Bình gật gù, như một nhà khoa học đang ghi chép dữ liệu. "Bình thường. Đa số đàn ông đều bị lệch."
Thầy Mãnh cúi xuống, nhìn chằm chằm vào hai hòn dái đang nằm trên cân. "Nặng thật. Chắc sản xuất nhiều tinh trùng lắm đây." Ông ta dùng ngón tay bóp nhẹ hòn dái phải, cảm nhận độ đàn hồi. "Chắc, đầy đặn. Không bị xẹp. Tốt."
Ông Bình nhấc hòn dái ra khỏi cân, nắm gọn trong lòng bàn tay. Ông bóp, xoay, nắn nót từng góc cạnh. Tân rên lên, cơ thể run bắn. "Đau... đau quá ông ơi..."
"Im. Đàn ông không được kêu đau." Ông Bình vặn hòn dái một góc, kéo căng lớp da bìu. "Mày thấy không, thầy Mãnh? Nó săn chắc, đàn hồi tốt. Dái của thằng trẻ tuổi là như vậy. Không như mấy ông già, xẹp lép, chảy xệ."
Thầy Mãnh cúi xuống, áp mặt vào bìu của Tân, hít sâu. "Mùi... mùi đàn ông. Mồ hôi, tinh dịch, lông. Thơm."
Tân không dám nhúc nhích, chỉ đứng im, hai tay buông thõng, nước mắt lăn dài trên má. Con cặc vẫn cương cứng, đầu quy đỏ rực, chảy nhựa không ngừng.
Ông Bình buông hòn dái ra, đứng thẳng dậy. "Lên giường đi."
Tân ngước lên nhìn ông, mắt đỏ hoe. "Dạ?"
"Lên giường. Nằm ngửa ra. Chúng ta sẽ khám kỹ hơn."
Tân lắc đầu, lùi lại. "Ông... xin ông... đủ rồi..."
Thầy Mãnh nắm lấy tóc cậu, kéo lê lên giường. Tân giãy giụa, nhưng không lại sức người đàn ông trung niên. Cậu bị quăng lên nệm, nằm ngửa, tay chân dang rộng. Thầy Mãnh dùng dây thừng buộc cổ tay cậu vào hai thanh giường sắt, rồi buộc hai mắt cá chân, kéo căng ra hai bên. Tân bị trói hoàn toàn, nằm dang rộng như một con ếch, cơ thể phơi bày hoàn toàn trước mắt hai người đàn ông.
Con cặc dựng đứng, đổ về phía bụng, đầu quy đỏ rực, chảy nhựa ướt đẫm bụng. Hai hòn dái nặng trịch lủng lẳng, lông đen rậm rạp phủ kín bìu và quanh gốc. Lỗ hậu môn co bóp nhịp nhàng, lông đen xoáy quanh, ướt mồ hôi.
Ông Bình và thầy Mãnh đứng cạnh giường, nhìn xuống. Không ai nói gì. Tiếng quạt trần quay đều, tiếng Tân thở dốc, tiếng nước mắt rơi xuống ga giường.
"Đẹp." Ông Bình nói, giọng khàn đặc. "Thật sự đẹp. Tao có thằng cháu đẹp nhất làng."
Thầy Mãnh gật đầu. "Nó sẽ là một con giống tốt. Nếu nó biết nghe lời."
Ông Bình cúi xuống, bàn tay già nua áp lên ngực Tân, miết qua lớp lông đen rậm rạp. "Nó sẽ nghe lời. Tao sẽ dạy nó. Mày sẽ dạy nó. Bác sĩ Thắng cũng sẽ dạy nó."
Tân mở to mắt. "Bác sĩ... Thắng?"
"Ừ. Một người bạn của tao. Ông ấy là bác sĩ. Ông ấy sẽ giúp tao kiểm tra sức khỏe cho mày."
"Con không cần! Con khỏe!" Tân giãy giụa, dây thừng cắn sâu vào cổ tay. "Xin ông! Đừng gọi ai hết!"
Ông Bình không đáp. Ông rút điện thoại ra, bấm số. "A lô, bác sĩ Thắng? Cháu tôi đã sẵn sàng. Anh đến đi."
Mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Ông Bình ra mở cửa, dẫn vào một người đàn ông gầy gò, cao, tóc bạc trắng chải ngược gọn gàng. Ông ta đeo kính gọng bạc, mặc áo sơ mi trắng, tay xách một chiếc cặp da đen. Đôi mắt xám lạnh lẽo nhìn quanh phòng, dừng lại ở Tân đang bị trói trên giường.
"Chào cháu." Giọng ông ta trầm ấm, đều đều, như một người cha đang dỗ dành con thơ. "Ta là bác sĩ Thắng. Ông nội cháu nhờ ta đến kiểm tra sức khỏe cho cháu."
"Con không cần! Con khỏe mà!" Tân gào lên, nước mắt chảy dài.
Bác sĩ Thắng đặt chiếc cặp xuống bàn, mở ra. Bên trong là một bộ dụng cụ y tế đầy đủ: ống nghe, đèn pin, kìm, que thép đủ kích cỡ, và một chai dầu bôi trơn. Ông ta lấy ra một đôi găng tay cao su trắng, xỏ vào, từng ngón một, chậm rãi, chính xác.
"Đừng lo, cháu. Ta chỉ khám thôi. Sẽ không đau lắm đâu."
Bác sĩ Thắng bước đến cạnh giường, nhìn xuống cơ thể trần truồng của Tân. Ánh mắt ông ta lướt từng đường nét, từng múi cơ, từng mảng lông. "Cơ bắp phát triển tốt. Lông rậm. Dương vật phát triển đầy đủ. Một cơ thể rất khỏe mạnh."
Ông ta cúi xuống, dùng ngón tay cái miết nhẹ lên núm vú trái của Tân. "Núm vú nhỏ, màu nâu sẫm, quầng vú rộng khoảng hai phân rưỡi. Phản xạ tốt." Ông ta bóp nhẹ, vặn. Tân rên lên. "Có cảm giác không?"
"Dạ... có..."
"Tốt. Vậy là dây thần kinh bình thường." Bác sĩ Thắng lấy ra một cây thước nhỏ, đo đường kính quầng vú. "Hai phẩy bảy phân. Một phẩy hai phân cho núm vú." Ông ta ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. "Núm vú phải: tương tự."
Ông ta đặt thước xuống, dùng hai ngón tay kéo căng núm vú trái, đo chiều dài. "Không phẩy tám phân khi nghỉ. Có thể kéo dài đến một phẩy năm phân."
Tân rên lên, cơ thể căng cứng. Con cặc nảy lên, tĩnh mạch nổi rõ.
Bác sĩ Thắng nhìn xuống con cặc, mắt không một gợn sóng. "Dương vật cương cứng, dài khoảng mười bảy phân rưỡi, chu vi khoảng mười bốn phân. Quy đầu lộ hoàn toàn, màu hồng sẫm, lỗ sáo rõ ràng. Tĩnh mạch nổi, dọc thân. Bìu to, hai tinh hoàn phát triển đầy đủ."
Ông ta cúi xuống, dùng hai tay nắm lấy con cặc của Tân, nâng lên, xoay qua xoay lại, quan sát từ mọi góc độ. Đôi mắt xám lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào từng chi tiết: màu sắc, hình dạng, kích thước, độ cong. "Đẹp. Một dương vật đẹp. Mạch máu phân bố đều, không có dấu hiệu bất thường."
Ông ta dùng ngón tay cái miết dọc thân dương vật, từ gốc đến đầu quy, cảm nhận độ cứng, độ đàn hồi. "Mật độ mô cương cứng tốt. Sẽ cương cứng được lâu."
Bàn tay ông ta luồn xuống dưới, nắm lấy bìu, nâng lên. Hai hòn dái nặng trịch, lăn trong lòng bàn tay ông. "Tinh hoàn trái: khoảng bốn phân rưỡi nhân ba phân. Tinh hoàn phải: khoảng bốn phân bảy nhân ba phân hai. Cân nặng đã được đo: 62 và 65 gram."
Ông ta bóp nhẹ hòn dái trái, xoay tròn. Tân hét lên. "Đau?"
"Dạ... đau..."
"Tốt. Cảm giác đau bình thường. Không có dấu hiệu viêm nhiễm." Ông ta bóp mạnh hơn, khiến Tân gào thét. "Im. Đàn ông không được kêu la."
Tân cắn môi, nước mắt chảy dài, nhưng không dám kêu nữa.
Bác sĩ Thắng buông bìu ra, nhìn xuống hậu môn của Tân. Lỗ hậu môn co bóp nhịp nhàng, lông đen xoáy quanh, ướt mồ hôi. "Hậu môn: lông rậm, da sẫm màu, cơ vòng săn chắc. Chưa từng được khám."
Ông ta lấy ra một tuýp gel bôi trơn, bóp một lượng lớn lên ngón tay trỏ. "Ta sẽ kiểm tra bên trong. Cháu hãy thả lỏng."
"Không! Đừng!" Tân giãy giụa, dây thừng siết chặt. "Xin ông! Đừng đưa tay vào!"
Bác sĩ Thắng không đáp. Ông ta đặt ngón tay trỏ lên hậu môn của Tân, xoay tròn, bôi trơn đều. Lỗ hậu môn co bóp dữ dội, nhưng ngón tay cứ từ từ thọc vào, vượt qua cơ vòng, chui sâu vào bên trong. Tân hét lên, cơ thể vặn vẹo, nhưng dây thừng giữ chặt.
"Suỵt... suỵt... thả lỏng nào." Giọng bác sĩ Thắng đều đều, nhẹ nhàng. "Chỉ một ngón tay thôi. Sẽ không đau nếu cháu thả lỏng."
Tân thở dốc, nước mắt chảy dài, nhưng cậu cố gắng thả lỏng cơ thể. Ngón tay từ từ thọc sâu hơn, chạm đến một điểm bên trong. Tân rên lên, con cặc nảy lên, chảy thêm một dòng nhựa trong suốt.
"Tuyến tiền liệt: sờ thấy, kích thước bình thường, không có dấu hiệu viêm nhiễm." Bác sĩ Thắng nói, giọng đều đều. "Phản xạ tốt."
Ông ta rút ngón tay ra, nhìn xuống lớp gel dính trên găng tay. "Sạch. Không có dấu hiệu nhiễm trùng."
Ông Bình và thầy Mãnh đứng nhìn, không nói một lời. Mắt họ dán chặt vào từng cử động của bác sĩ Thắng, từng phản ứng của Tân.
Bác sĩ Thắng lấy ra một cây que thép nhỏ, dài khoảng hai mươi phân, đường kính chỉ bằng cây tăm. Đầu que tròn, bóng loáng. "Bây giờ, ta sẽ kiểm tra niệu đạo."
Tân mở to mắt. "Cái gì?"
"Ta sẽ đưa que này vào lỗ sáo, đo chiều sâu của niệu đạo. Đây là thủ tục kiểm tra bình thường."
"Không! Không đời nào!" Tân giãy giụa điên cuồng, dây thừng cắn sâu vào da thịt, máu chảy ra. "Buông con ra! Buông con ra!"
Thầy Mãnh bước tới, nắm lấy con cặc của Tân, giữ chặt. "Im ngay, nếu không tao sẽ bóp nát nó."
Tân nín thở,
Tân nín thở, cơ thể cậu run lên như một chiếc lá trước gió khi bàn tay thầy Mãnh siết chặt lấy dương vật đang cương cứng. Đầu ngón tay thô ráp bóp mạnh quanh thân dương vật, cảm nhận từng tĩnh mạch đang phập phồng dưới lớp da mỏng. Con cặc nảy lên dưới áp lực, đầu quy đỏ rực, căng bóng, ướt nhẹp vì nhựa chảy ra không ngừng.
Bác sĩ Thắng cầm que thép nhỏ, đường kính chỉ như một cây kim dài, đưa lên ngang tầm mắt. Ánh mắt xám lạnh lẽo của ông ta nhìn chằm chằm vào lỗ sáo của Tân, nơi một giọt nhựa trong suốt đang treo lơ lửng, sắp rơi. "Cháu thấy không? Lỗ sáo đang mở ra, sẵn sàng đón nhận. Cơ thể cháu còn thành thật hơn cái miệng của cháu nhiều."
Ông Bình bước lại gần, bàn tay già nua vỗ nhẹ lên má Tân. "Đừng sợ, cháu trai. Ông nội ở đây. Chúng ta chỉ đang kiểm tra sức khỏe cho cháu thôi. Một thanh niên khỏe mạnh như cháu phải biết rõ cơ thể mình chứ." Những ngón tay nhăn nheo vuốt ve gò má đỏ bừng của Tân, lau đi những giọt nước mắt, nhưng rồi lại bóp nhẹ mang tai, xoay tròn một cách thích thú.
Thầy Mãnh dùng ngón tay cái miết lên núm vú trái của Tân, vừa vặn vừa xoay, khiến núm vú đỏ ửng lên, sưng to gấp đôi bình thường. "Núm vú đang cứng lên kìa. Đỏ như quả dâu vậy. Chắc cháu cũng thích lắm, phải không?" Giọng thầy trầm xuống, thì thầm bên tai Tân. "Cơ thể cháu nó dâm lắm. Núm vú sưng lên, con cặc chảy nước, hậu môn co bóp không ngừng. Cháu thực sự là một đứa trẻ hư, nhưng là một đứa trẻ hư rất đẹp."
Bác sĩ Thắng cầm que thép, nhẹ nhàng đặt đầu tròn của nó lên lỗ sáo của Tân. "Hãy thả lỏng đi, cháu. Que này rất nhỏ, sẽ không đau đâu. Ta chỉ muốn xem ống đái của cháu sâu bao nhiêu thôi." Ông ta từ từ xoay đầu que qua lại trên lỗ sáo, bôi trơn nó bằng lớp nhựa đang chảy ra từ đầu quy. Tân rên lên, cơ thể căng cứng, con cặc nảy lên dưới bàn tay thầy Mãnh.
"Đừng! Đừng đưa vào!" Tân giãy giụa, nhưng thầy Mãnh bóp mạnh gốc dương vật, áp lực dữ dội khiến Tân gào lên. "Nếu cháu không im, thầy sẽ bóp nát hai hòn dái của cháu và nhồi chúng vào mồm cháu."
Đôi mắt xám lạnh lẽo của bác sĩ Thắng không rời khỏi khuôn mặt Tân. Ông ta cúi xuống, bàn tay đeo găng cao su trắng vuốt nhẹ lên má cậu, lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài. "Đừng sợ, cháu trai. Ông chỉ muốn giúp cháu thôi." Giọng ông ta trầm ấm, như ru ngủ. "Cháu có biết không, cơ thể đàn ông có rất nhiều bí mật. Và hôm nay, chúng ta sẽ khám phá từng bí mật đó."
Bàn tay kia của ông ta vẫn cầm que thép, đầu tròn kim loại đặt ngay trên lỗ sáo của Tân. Ông ta xoay nhẹ, cảm nhận lớp nhựa dính bôi trơn đầu que. "Từ từ thôi. Cháu sẽ thấy, nó không đau như cháu nghĩ đâu. Chỉ là một cảm giác lạ thôi." Tân thở dốc, cơ thể cậu căng cứng, hai tay nắm chặt dây thừng, nhưng cậu không dám giãy nữa vì sợ thầy Mãnh sẽ bóp nát dương vật của mình.
Bác sĩ Thắng từ từ đẩy que thép vào lỗ sáo. Đầu que trượt qua lớp màng mỏng, chui vào ống đái. Tân hét lên, một tiếng hét nghẹn trong cổ họng, nước mắt trào ra. Con cặc dưới bàn tay thầy Mãnh nảy lên, tĩnh mạch nổi rõ dọc thân dương vật. Bác sĩ Thắng dừng lại, đợi cơn co thắt qua đi, rồi lại tiếp tục đẩy que thép sâu hơn. Ông ta nhìn chăm chú vào vạch số trên que, đọc to: "Mười phân."
Thầy Mãnh vẫn giữ chặt gốc dương vật, nhưng bây giờ ông ta dùng ngón tay cái miết lên đầu quy của Tân, xoay tròn, kích thích lớp da mỏng nhạy cảm. Núm vú của Tân sưng đỏ, căng cứng, và thầy Mãnh dùng ngón tay kia vặn nó, kéo dài ra. "Núm vú đỏ như quả dâu vậy. Nhìn này, nó đang cứng lên, đòi được chạm vào." Ông ta bóp chặt, vặn một góc 180 độ. Tân gào lên, nhưng con cặc càng cương cứng hơn, đầu quy đỏ rực, ướt nhẹp nhựa chảy ra.
Bác sĩ Thắng rút que thép nhỏ ra, lấy một que lớn hơn, đường kính bằng que tăm. Ông ta bôi trơn nó bằng lớp nhựa dính trên đầu quy của Tân, rồi lại đặt vào lỗ sáo. "Ta sẽ thử que lớn hơn. Cháu thấy không, lỗ sáo đang mở ra, sẵn sàng đón nhận. Cơ thể cháu thích điều này." Ông ta từ từ đẩy que thép thứ hai vào sâu trong ống đái. Tân rên lên, nước mắt chảy dài, nhưng cơ thể cậu không thể phản kháng. Con cặc dưới bàn tay thầy Mãnh nảy lên từng hồi, nhựa chảy ra ướt đẫm bụng.
"Mười hai phân," bác sĩ Thắng đọc, mắt không rời que thép. Ông ta rút que ra, lấy một que khác, to hơn nữa, đường kính bằng que đan. "Lần này sẽ sâu hơn. Cháu hãy hít thở đều."
Ông Bình bước lại gần, bàn tay già nua vỗ nhẹ lên má Tân, vuốt ve gò má đỏ bừng. "Đừng sợ, cháu trai. Ông nội ở đây mà." Những ngón tay nhăn nheo luồn vào tóc Tân, kéo nhẹ, như đang dỗ dành một đứa trẻ. "Cháu có biết, ngày xưa ông đi bộ đội, thường thấy mấy anh em thiến dái nhau để ngâm rượu không? Rượu dái ngựa thì ngon, nhưng rượu dái người còn ngon hơn."
Tân mở to mắt, nấc lên. "Dái... dái người?"
"Ừ." Ông Bình cười khẩy, đôi mắt nâu đục lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ. "Ông có một người bạn, anh Tư, bị bệnh lao. Để chữa bệnh, ổng nhờ bác sĩ Thắng đây cắt hai hòn dái của ổng đi. Hai hòn to bằng quả trứng ngỗng. Đem ngâm rượu, uống một tháng là khỏi bệnh. Rượu dái người, uống vào thấy ấm bụng, đàn ông sung mãn lắm."
Bàn tay ông Bình vuốt dọc xuống bụng Tân, luồn qua lớp lông đen rậm rạp, dừng lại ở bìu. Ông nắm lấy hòn dái trái, nâng lên, xoay qua xoay lại. "Nhưng muốn ngâm rượu ngon thì phải cắt một hòn. Một hòn thôi. Hòn còn lại vẫn đủ để sản xuất tinh trùng, vẫn đủ để làm đàn ông."
"Không! Không!" Tân giãy giụa, dây thừng cắn sâu vào cổ tay, máu chảy ra. "Xin ông! Đừng cắt! Con xin ông!"
Ông Bình siết chặt hòn dái, khiến Tân hét lên. "Im! Mày tưởng tao đùa hả? Mày hư thế này, phải cắt một hòn để mày nhớ đời." Ông bóp mạnh, xoay tròn hòn dái trong lòng bàn tay, cảm nhận độ đàn hồi, độ săn chắc. "Hòn này nặng 62 gram. Chắc chắn sẽ cho thứ rượu thượng hạng."
Bác sĩ Thắng vẫn đang đẩy que thép thứ ba vào niệu đạo của Tân. Que này to hơn, đường kính bằng cây bút bi, khi nó trượt vào bên trong, Tân rú lên, cơ thể vặn vẹo dữ dội. "Mười lăm phân," bác sĩ Thắng nói, giọng đều đều. "Niệu đạo rất sâu. Tốt."
Thầy Mãnh lúc này thả tay khỏi dương vật của Tân, lui lại một bước. Ông ta mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc đèn pin lớn, loại đèn pin của bảo vệ, có thể chiếu sáng rất xa. Ông ta bật đèn, ánh sáng trắng xanh chiếu thẳng vào lỗ hậu môn của Tân. Lỗ hậu môn co bóp nhịp nhàng, lông đen xoáy quanh, ướt mồ hôi và dầu bôi trơn còn sót lại từ ngón tay của bác sĩ Thắng.
"Nhìn này," thầy Mãnh nói, giọng trầm đục. "Lỗ đít nó đang mở ra, co bóp từng hồi. Như một cái miệng đang đòi ăn." Ông ta chĩa đèn pin vào sâu bên trong, ánh sáng chiếu rọi thành hậu môn. "Lông mọc cả vào trong. Đẹp thật."
Bác sĩ Thắng rút que thép thứ ba ra, lấy một que khác, to hơn nữa — đường kính bằng ngón tay út. "Que cuối cùng. Nếu que này vào được, ta sẽ biết chính xác kích thước tối đa của niệu đạo cháu." Ông ta bôi trơn que thép bằng một lớp gel dày, rồi đặt đầu tròn của nó lên lỗ sáo của Tân.
"Không!" Tân hét lên. "Đừng! Đừng đưa vào! Nó to quá!"
Bác sĩ Thắng không đáp. Ông ta từ từ đẩy que thép vào, vượt qua lỗ sáo, chui vào ống đái. Que thép cọ sát vào thành niệu đạo, kéo căng lớp da mỏng bên trong. Tân hét lên, nước mắt chảy dài, cơ thể cậu run lên từng hồi. Con cặc dưới ánh đèn cương cứng, tĩnh mạch nổi lên như dây leo, đầu quy đỏ rực, căng bóng.
Thầy Mãnh quỳ xuống, một tay cầm đèn pin chiếu vào hậu môn Tân, tay kia đưa lên, hai ngón tay bôi trơn bằng gel. "Ta sẽ kiểm tra bên trong. Cháu hãy thả lỏng." Ông ta đặt hai ngón tay lên hậu môn, xoay tròn, bôi trơn đều. Lỗ hậu môn co bóp dữ dội, nhưng hai ngón tay cứ từ từ thọc vào, vượt qua cơ vòng, chui sâu vào bên trong.
Tân rú lên, cơ thể cậu vặn vẹo dữ dội. Con cặc nảy lên, đầu quy phun ra một dòng nhựa trong suốt, bắn lên bụng. Hai ngón tay của thầy Mãnh thọc sâu hơn, chạm đến tuyến tiền liệt. Ông ta xoay ngón tay, miết lên đó. Tân gào thét, nước mắt giàn giụa. "Đừng! Đừng! Nó sâu quá!"
Bác sĩ Thắng lúc này đã đẩy que thép thứ tư vào gần hết niệu đạo. "Mười bảy phân. Chạm đến bàng quang rồi." Ông ta rút que thép ra, nhìn vào que đo. "Niệu đạo dài mười bảy phân. Đường kính tối đa khoảng một phân hai. Một dương vật phát triển hoàn hảo."
Ông Bình bóp chặt hòn dái của Tân, xoay nó trong lòng bàn tay. "Cháu thấy không? Bác sĩ Thắng đã đo xong rồi. Bây giờ, cháu có muốn cho ông nội một hòn dái để ngâm rượu không?"
Tân lắc đầu, nấc lên. "Đừng... xin ông... đừng cắt..."
"Sao không? Chỉ một hòn thôi." Ông Bình bóp mạnh hơn, khiến Tân hét lên. "Một hòn. Hòn còn lại vẫn đủ để cháu làm đàn ông. Và cháu còn trẻ, còn khỏe, tinh trùng sẽ nhanh chóng hồi phục."
Thầy Mãnh vẫn đang thọc hai ngón tay vào hậu môn Tân, xoay tròn, cảm nhận thành ruột. "Cơ vòng săn chắc. Nhiệt độ bên trong ấm. Một cơ thể trẻ khỏe thật sự." Ông ta rút một ngón tay ra, chỉ còn một ngón, rồi lại thọc hai ngón vào, lần này sâu hơn, mạnh hơn. Tân gào thét, con cặc nảy lên, phun nhựa thành từng đợt ngắn.
"Cháu thấy không," ông Bình tiếp tục, giọng trầm xuống, "khi cắt dái, người ta phải rạch một đường nhỏ trên da bìu, rồi lấy hòn dái ra. Nhẹ nhàng thôi. Sẽ không đau nhiều nếu cháu nằm yên. Rồi khâu lại vài mũi. Sau hai tuần là lành, có thể tập thể hình lại bình thường. Và cháu sẽ mãi mãi nhớ bài học này."
Nước mắt Tân chảy dài. "Nhưng... nhưng con không muốn mất dái..."
"Sao cháu biết? Cháu đã thử chưa?" Ông Bình cười khẩy. "Có người còn thích cắt cả hai hòn. Họ thấy nhẹ người, tập luyện thoải mái hơn. Và quan trọng nhất, họ không thể bị làm cha nữa. Sướng vô cùng."
Bác sĩ Thắng lúc này đã đặt que thép sang một bên. Ông ta mở chiếc cặp da, lấy ra một cái ống thông niệu đạo bằng cao su mềm, dài khoảng hai mươi lăm phân, đường kính bằng ngón tay út. Gắn với nó là một bơm tiêm lớn, dung tích 500 ml, chứa đầy một chất lỏng trong suốt, hơi sánh.
"Bây giờ," bác sĩ Thắng nói, giọng vẫn đều đều, "ta sẽ làm sạch niệu đạo của cháu. Bơm một ít dung dịch glycerin vào để niệu đạo không bị khô, và để kiểm tra độ thông thoáng."
Tân mở to mắt. "Glycerin? Cái gì vậy?"
"Chỉ là chất bôi trơn y tế thôi. Không sao đâu." Bác sĩ Thắng đặt đầu ống thông lên lỗ sáo của Tân. "Cháu hãy thả lỏng. Ta sẽ đưa ống này vào, từ từ thôi."
"Không!" Tân giãy giụa dữ dội, dây thừng siết chặt, máu chảy ra từ cổ tay. "Không! Đừng! Nó to quá!"
Thầy Mãnh lúc này rút hai ngón tay ra khỏi hậu môn Tân, lau vào ga giường. Ông ta bước tới, nắm lấy con cặc của Tân, giữ chặt. Một tay thầy cầm đèn pin, chiếu thẳng vào lỗ sáo. "Im ngay. Nếu không tao sẽ bóp nát dái mày."
Bác sĩ Thắng từ từ đẩy ống thông vào. Đầu ống cao su mềm trượt qua lỗ sáo, len lỏi vào ống đái. Tân rú lên, cơ thể cậu run lên từng hồi, con cặc nảy lên dưới bàn tay thầy Mãnh. Ống thông trượt sâu dần, sâu dần, vượt qua chiều dài của dương vật, chạm đến bàng quang. Bác sĩ Thắng đẩy thêm một chút, ống thông chui hẳn vào trong.
Ánh sáng đèn pin của thầy Mãnh chiếu rọi từng chi tiết: con cặc cương cứng của Tân, đầu quy đỏ rực, và cái ống thông màu trắng đục đang chui ra từ lỗ sáo, kéo dài xuống dưới. "Nhìn này," thầy Mãnh nói, giọng trầm đục. "Ống đã vào hết cả chiều dài dương vật rồi. Đẹp quá."
Ông Bình cúi xuống, bàn tay già nua vuốt ve khuôn mặt đỏ bừng của Tân, lau nước mắt cho cậu. "Giỏi lắm, cháu trai. Cháu chịu đựng tốt. Chỉ còn một việc nhỏ thôi."
Bác sĩ Thắng đặt tay lên pít-tông của bơm tiêm. "Ta sẽ bơm từ từ. Cháu hãy hít thở đều."
Ông ta bắt đầu đẩy pít-tông. Chất lỏng trong suốt từ từ chảy vào ống thông, vào niệu đạo của Tân. Lúc đầu, nó chỉ là một dòng nhỏ, ấm, lạ. Rồi nó bắt đầu dâng lên, tràn vào bàng quang. Tân cảm thấy một áp lực kỳ lạ bên trong, một cảm giác căng tức, vừa đau vừa kích thích.
"Glycerin là chất kích thích niêm mạc," bác sĩ Thắng vừa bơm vừa giải thích. "Nó sẽ làm tăng cường lưu thông máu, tăng độ nhạy cảm. Cháu sẽ thấy rõ tác dụng sau vài phút."
Tân rên lên, cơ thể cậu căng cứng. Chất lỏng ấm dần lên, lan tỏa khắp niệu đạo, mỗi ngóc ngách đều bị lấp đầy. Con cặc dưới bàn tay thầy Mãnh nảy lên, sưng to hơn, tĩnh mạch nổi lên như sắp vỡ. Đầu quy đỏ rực, căng bóng, nhựa chảy ra không ngừng.
"Hai trăm ml," bác sĩ Thắng nói. "Tiếp tục."
Ông ta đẩy thêm. Chất lỏng tràn vào bàng quang, làm nó căng phồng lên. Tân cảm thấy một cơn đau nhói, nhưng ngay sau đó là một làn sóng kích thích dữ dội, một cảm giác nứng kinh khủng khiếp. Cậu rướn người lên, chân tay căng cứng, mắt mở to. "A... a... không thể... không thể chịu nổi..."
"Ba trăm ml. Chỉ còn một chút nữa thôi."
Tân gào thét. Cảm giác bên trong dâng lên, như một cơn sóng thần. Mỗi tế bào trong cơ thể cậu đều rung lên. Con cặc nảy lên dữ dội, phun ra một dòng nhựa trong suốt, nhưng không dừng lại — nó phun tiếp, lần này là một dòng đặc quánh, trắng đục. Tinh trùng.
"Nó đang xuất tinh!" thầy Mãnh nói, giọng ngạc nhiên. "Bơm vào mà nó vẫn xuất được!"
Bác sĩ Thắng tiếp tục bơm, không dừng lại. "Bốn trăm ml. Một chút nữa thôi."
Tân xuất tinh lần thứ hai, rồi lần thứ ba, mỗi lần con cặc nảy lên, bắn tinh trắng đặc lên bụng và ngực. Mắt cậu mờ đi, không thấy gì nữa. Cả cơ thể chỉ còn là một cảm giác nứng điên cuồng, một cơn khoái lạc đau đớn không thể tả. Nước mắt chảy dài, nhưng miệng cậu vẫn há ra, không phát ra tiếng kêu, chỉ là những hơi thở dốc, từng hồi từng hồi.
"Năm trăm ml," bác sĩ Thắng nói, rút ống thông ra. "Xong."
Ngay khi ống thông được rút ra, một dòng nước trong suốt lẫn máu và tinh trùng trào ra từ lỗ sáo của Tân, chảy dài xuống bụng, xuống bìu. Cậu không còn sức để khóc nữa, chỉ nằm đó, thở dốc, cơ thể run lên từng hồi.
Ông Bình bóp chặt hòn dái của Tân lần cuối, rồi buông ra. "Hôm nay tạm thế đã. Mai chúng ta sẽ tiếp tục." Ông quay sang thầy Mãnh và bác sĩ Thắng. "Tốt. Rất tốt. Cháu tôi sẽ ngoan hơn nhiều sau hôm nay."
Thầy Mãnh nhìn xuống Tân, đôi mắt sắc lẹm không một chút thương xót. "Sáng mai, em sẽ tập thể dục như bình thường. Và em sẽ nhớ rõ ràng cơ thể mình không còn là của riêng em nữa. Nó thuộc về tôi, về ông nội em, và về bác sĩ Thắng. Bất cứ khi nào chúng tôi cần, em sẽ phục vụ."
Bác sĩ Thắng đặt bộ dụng cụ trở lại cặp da, đóng nắp lại. "Cháu sẽ thấy trong người thay đổi sau vài giờ nữa. Glycerin có tác dụng kéo dài. Nếu cần, ta có thể cho cháu thuốc an thần."
Ông Bình lắc đầu. "Không. Nó phải nhớ. Cảm giác này. Để lần sau nó đừng dám trốn học nữa."
Ba người đàn ông đứng nhìn xuống cơ thể trần truồng, run rẩy của Tân. Con cặc cậu vẫn còn cương cứng, dù đã xuất tinh ba lần. Hai hòn dái vẫn nặng trịch, đung đưa qua lại. Lỗ hậu môn hồng hào, ướt nhẹp, co bóp nhịp nhàng.
Thầy Mãnh cúi xuống, bàn tay thô ráp vuốt nhẹ lên bụng Tân, cảm nhận từng múi cơ đang phập phồng. "Đẹp. Mày sẽ là con giống tốt. Tao sẽ dạy mày."
Ông Bình với tay tắt đèn pin, nhìn vào mắt đứa cháu. "Ngủ đi. Mai còn nhiều việc phải làm. Ông sẽ để cháu tự do lần này, nhưng nếu cháu tháo dây, chạy trốn hoặc kêu cứu — lần sau, ta sẽ thiến cháu ngay tại chỗ."
Ba người đàn ông bước ra khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại, để lại Tân trong bóng tối, cơ thể rã rời, nước mắt chảy dài trên má, con cặc vẫn cương cứng, không dám xuống. Cảm giác nứng điên cuồng vẫn còn đó, như một lời hứa về những gì sắp xảy ra vào ngày mai.

